KẺ THÙ TRUYỀN KIẾP CỨ THÍCH DIỄN SÂU - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-12-25 15:07:52
Lượt xem: 166

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 2

 

Sáng tám giờ.

 

Thẩm Hành Chu tinh thần sảng khoái gương đồ.

 

thì mặt mày như tro tàn, bẹp giường.

 

định nhờ tan mua giúp chiếc bánh dâu rừng ở công ty, tiện miệng hỏi một câu:

 

“Ê, hôm nay mấy giờ về?”

 

Anh cong khóe môi, lập tức nghiêm mặt.

 

“Không nũng.”

 

: ?

 

“Cũng dùng cái vẻ mặt đáng thương .”

 

: ……

 

“Rồi , sẽ về sớm. Mới cưới mấy hôm dính như , phiền thật.”

 

Anh cúi xuống, “chụt chụt” hôn lên mặt mấy cái.

 

“Giờ ? Nói cho rõ, đây chỉ là quy trình giữa vợ chồng thôi, khỏi để em phiền mãi.”

 

Nói xong, ngẩng cao đầu, kiêu ngạo .

 

Loại , chữa thì cũng chỉ là chữa cho đỡ chảy dãi thôi chứ đường nào hết bệnh nổi

 

 

Thẩm Hành Chu tuy đáng ghét, nhưng năng lực của điểm đó.

 

Vài tháng trôi qua, dần… nghiện mùi .

 

Tâm trạng thì thỉnh thoảng cũng cho chút sắc mặt dễ coi.

 

Chiều tan hôm đó, lái xe tới công ty tìm .

 

Lễ tân thấy vội cầm điện thoại, che miệng thì thầm gì đó.

 

mơ mơ hồ hồ lên lầu.

 

Đẩy cửa phòng việc .

 

Liền thấy Thẩm Hành Chu cầm ly rượu chân cao, cửa kính sát đất, vẻ mặt trầm tư ngoài.

 

Ánh đèn rực rỡ hắt , khắc họa đường nét nghiêng tinh xảo rõ ràng.

 

Anh cao ráo, chân dài, là kiểu mặt đậm nét chuẩn chỉnh.

 

Chỉ cần mở miệng thì đúng là… c.h.ế.t .

 

Nhất là bàn tay cầm ly rượu .

 

Trông thon dài, mạnh mẽ, linh hoạt…

 

nhớ tới đêm qua.

 

Vừa mới dư vị hai giây…

 

Thẩm Hành Chu: “Ây da ây da, mới xa 9 tiếng 13 phút chịu nổi ? Anh thích dính như .”

 

Chậc, đúng là nên mở miệng.

 

giả vờ thấy lon Coca trong thùng rác.

 

“Tối nay bạn cùng phòng đại học của em hẹn tụ tập, chơi với em ?”

 

Anh tao nhã nhấp một ngụm “rượu”.

 

“Anh bận.”

 

“Vậy tạm biệt.”

 

“Đứng !”

 

Anh sải bước tới.

 

Đi gấp quá, bọt Coca suýt nữa tràn .

 

“Nếu em cùng đến thế, cũng miễn cưỡng sắp xếp chút thời gian…”

 

Chuông điện thoại đột ngột vang lên, cắt ngang lời .

 

máy vài câu.

 

Cúp xong.

 

“Anh cứ bận việc của , em với khác. Chào nha.”

 

Anh chằm chằm.

 

“Là ai? Nam nữ? Đi ? Có về ? Mấy giờ về? Về còn … khụ khụ, mấy câu cần quan tâm.”

 

nghi ngờ DNA của vặn ngược .

 

Không thèm để ý , lái xe về nhà.

 

Đang trong phòng đồ chọn váy, thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập chạy lên cầu thang.

 

ngạc nhiên:

 

“Anh về ?”

 

Cổ áo Thẩm Hành Chu xộc xệch, nhưng giọng điệu thì bình thản.

 

“Về lấy tài liệu.”

 

“Anh đích về lấy ?”

 

Anh há miệng, như khựng , một lúc lâu mới ưỡn cổ cứng:

 

“Không nghĩa vụ chia sẻ.”

 

Anh hề lấy tài liệu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ke-thu-truyen-kiep-cu-thich-dien-sau/chuong-2.html.]

Ngược còn dựa khung cửa, cảnh giác quan sát .

 

“Sao em ăn mặc thế? Định gặp ai ?”

 

lườm một cái.

 

“Không nghĩa vụ chia sẻ.”

 

Anh bắt đầu lải nhải:

 

“Giày cao gót hợp bộ , mang dép nhựa , hôm qua mới rửa sạch cho em .”

 

“Trời lạnh thế mà còn hở vai, lỡ ốm để chăm, khoác áo .”

 

Thấy thèm phản ứng.

 

Anh vẻ sốt ruột, qua trong phòng mấy vòng, thôi.

 

“Thật tối nay cũng bận lắm, là…”

 

Dưới lầu đột nhiên vang lên tiếng còi xe.

 

Anh tới cửa sổ liếc một cái, về phịch xuống sofa, thêm lời nào.

 

giày cao gót bước tới mặt .

 

“Chụt chụt chụt, em đây nha.”

 

Anh lạnh một tiếng, mặt chỗ khác.

 

Không ai chọc giận nữa .

 

đóng cửa, chuẩn xuống lầu.

 

Phía đột nhiên vang lên một tiếng kêu như ấm nước sôi.

 

?

 

 

nghi hoặc đẩy cửa .

 

Âm thanh lập tức biến mất.

 

Thẩm Hành Chu mặt cảm xúc.

 

“Sao ?”

 

nghi nhầm.

 

Lắc đầu, đóng cửa, định rời .

 

Sau lưng vang lên một tiếng kêu thê t.h.ả.m.

 

Cái động tĩnh quái quỷ gì thế ?

 

đẩy cửa .

 

Âm thanh nữa biến mất.

 

Ánh mắt đầy nghi ngờ quét một vòng trong phòng.

 

Cuối cùng dừng gương mặt bình thản gợn sóng của .

 

“Thẩm Hành Chu, thấy tiếng gì ?”

 

Anh nhấc mắt liếc .

 

“Tiếng gì?”

 

lặng lẽ đóng cửa .

 

Nghĩ một chút, yên .

 

Quả nhiên, tiếng ấm nước sôi vang lên.

 

Càng lúc càng ch.ói tai, t.h.ả.m thiết, dường như còn kèm theo một tiếng nghẹn ngào.

 

“rầm” một cái đá văng cửa .

 

Trong phòng lập tức im phăng phắc.

 

Trời ơi!

 

Cánh cửa công tắc gì ?

 

Thẩm Hành Chu mất kiên nhẫn:

 

“Em rảnh lắm ?”

 

“Anh thật sự thấy ? Kiểu ch.ói ồn, giống như ấm nước sôi…”

 

“Vớ vẩn.”

 

là gặp ma .

 

 

Xe của bạn đỗ ven đường.

 

tới, thấy một trai cao ráo tựa xe.

 

Cậu mặc áo khoác gió đen, tai trái đeo một chiếc khuyên nhỏ lấp lánh.

 

Toát lên trọn vẹn khí chất tươi mới của sinh viên trẻ.

 

Thấy dừng , mỉm vẫy tay.

 

Rồi chạy tới xách giúp túi của , lễ phép :

 

“Chào chị, em là Trần Dạng, em họ của Tô Nghiên.”

 

Bạn ở hàng ghế giục lên xe.

 

Trần Dạng ga-lăng mở cửa cho , còn cúi thắt dây an , mới ghế lái.

 

vô tình liếc ngoài.

 

Thấy rèm cửa tầng ba hình như khẽ động, nhưng cũng để tâm.

 

 

Loading...