Kế Hoạch Cưa Đổ Đại Ca Trường - Chap 5

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:57:23
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

nhanh đó, Phong Diệu kéo cái phòng tạp vụ nhỏ cạnh cầu thang.

Cửa dùng đầu gối đẩy mạnh một cái — rầm — khép lưng .

“Không về nhà ? Sao đây?”

“Hẹn hò.”

“Hả?”

ngơ , trong phòng tạp vụ mà hẹn hò… điều kiện gian khổ đấy.

“Cậu gì mà vội thế, cuối tuần cũng mà.”

“Sau hẹn , ?”

“Đương nhiên là…”

đầu, bắt gặp ánh mắt , “…sẽ mà.”

Cậu vòng tay từ phía ôm lấy , mùi hương quen thuộc của thiếu niên bao phủ lấy .

“Không lừa , ?”

Vì chột , nhanh:

“Ừ, lừa .”

Cậu :

“Lừa là cún con.”

chỉ thể c.ắ.n răng, thầm “gâu” hai tiếng trong lòng.

________________________________________

Chúng đều học bằng xe đạp.

Gió buổi chiều sáu giờ mang theo ánh hoàng hôn ấm áp, dịu dàng phả mặt.

Nhà và nhà chỉ cùng đường năm phút, đến ngã rẽ là tách .

Sau khi tạm biệt, vẫn theo phía , xa gần, cho tới tận cổng khu nhà .

Cậu mặc áo thun đen, quần đồng phục xanh, gió thổi tung mái tóc, để lộ đôi mắt phượng sắc sảo.

Cậu :

“Sau ngày nào cũng đưa về.”

Vừa lúc đó chị lầu.

vội vàng gọi:

“Trần Vãn Tuế, đây gặp rể nè!”

Chị hiểu ngay, ánh mắt đảo qua đảo giữa .

“Không ! Trần Vũ Hân, đồ phản bội! Dám lén lút quen lưng !”

Nói xong, chị bỏ , khí thế hừng hực.

Phong Diệu cúi mắt :

“Bên phía Trần Vãn Tuế thì đây?”

“Cậu đừng lo, tối nay sẽ ‘dạy dỗ’ em một trận, qua vài hôm là chịu gọi rể thôi.”

Cậu cong môi :

“Được, đợi.”

Tạm biệt Phong Diệu xong, trở về nhà với vẻ mặt nghiêm trọng.

Chị cũng khá hơn là bao.

“Chị , tuần đổi nhé. Chị cũng thấy đó, em theo đuổi .”

mà em một chuyện…”

“… hôn em .”

“Gì cơ?! Hai đứa hôn ?!”

Lạ thật, biểu cảm của chị phấn khích đến ?

“Ơ… chị thấy khó chịu hả?”

Chị hắng giọng:

“Không khó chịu thì , chỉ là… nếu em thật sự thích thì cũng thôi…”

“Không .”

lấy điện thoại , “Đây là của , chị nhớ lưu . Tuần học thì chị nhớ đối xử với cho .”

thẫn thờ sofa, cảm giác mềm mại nơi môi hôn vẫn còn tan.

Một tuần trôi qua — chính thức thành nhiệm vụ.

Chị cắt mái, còn thì kẹp gọn tóc lên.

Ngày hôm đến trường, trở lớp cũ.

Dường như chẳng ai phát hiện việc hai chị em tráo đổi.

Cậu bạn — Từ Quang — ghé thì thầm:

“vãn Tuế, tin ? Có tin đồn chị gái với Phong Diệu đang quen đấy.”

“Có lẽ .”

MMH

Thấy bình thản, trợn tròn mắt:

“Không chứ? Phong Diệu là kẻ thù truyền kiếp của mà!”

“Cô thích là .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ke-hoach-cua-do-dai-ca-truong/chap-5.html.]

Sau gần một tháng tiếp xúc, thật cũng âm thầm… hòa giải với Phong Diệu .

Lúc ngang qua lớp của chị, vô thức chậm , liếc trong.

Chị đang cạnh Lý Lăng Ngôn, hai chuyện khá vui vẻ.

Còn Phong Diệu thì chẳng thấy .

“Đang tìm ai đấy?”

Giọng quen thuộc vang lên phía .

Trên ô cửa kính, bóng dáng hòa cùng ánh nắng.

giả vờ thản nhiên:

“Có tìm ai , chỉ ngang qua thôi.”

“Không gọi một tiếng ‘ rể’ ?”

lúc , thầy giám thị ngang, thấy hai chúng cạnh , lập tức nheo mắt cảnh giác:

“Hai em đang gì đấy?”

Phong Diệu thản nhiên đáp:

“Bọn em đang trao đổi bài.”

Thầy lập tức đổi giọng hiền hòa:

“Hai em đều là hạt giống của Thanh Hoa – Bắc Đại, nên trao đổi nhiều .”

Buổi tối, trực nhật.

Chị về .

Tuần Phong Diệu sẽ đưa về, chắc giờ đang cùng chị .

kéo cây lau sàn cho xong thật nhanh.

Bỗng một bóng chậm rãi tiến gần.

Ngước lên, đập mắt là đôi chân dài quen thuộc, đến đôi mắt phượng hẹp đen sâu .

“Cậu việc gì—”

Chưa kịp hết câu, kéo mạnh căn phòng tạp vụ chật hẹp bên cạnh.

Hai tay chống hai bên, vây giữa.

“Cho hôn một cái.”

chống tay lên n.g.ự.c :

“Khoan khoan , rể, nhận nhầm …”

“Em gọi là gì?”

“Anh rể mà, là em đây, kỹ , em là Trần Vãn—”

Chưa kịp hết, cằm giữ c.h.ặ.t, môi chặn .

Nụ hôn sâu hơn, dữ dội hơn .

giãy giụa thế nào cũng thoát .

Cho đến khi bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

“Có ai ở trong đó ?”

Anh mới nới lỏng một chút, nhưng vẫn giữ trong vòng tay.

“Có kìa…”

Anh ghé sát tai , giọng trầm thấp:

“Khóa cửa .”

Bên ngoài vang lên giọng tổ trưởng trực nhật:

“Kỳ lạ, Trần Vãn Tuế , chổi còn vứt ở đây .”

Tiếng bước chân dần xa.

vội thì thầm:

“Anh ? Anh nhận nhầm , em là Trần Vãn Tuế chứ Trần Vũ Hân.”

Anh khẽ:

“Nhận nhầm thì càng thú vị.”

“Anh… biến thái ?”

“Anh biến thái , em chẳng rõ nhất ?”

đẩy , nhưng khi sắp mở cửa thì lưng vang lên giọng trầm thấp:

“Hôm đó, ai là ‘kẻ dối là cún con’?”

Đầu ong lên.

Không thêm lời nào.

Trên đường đạp xe về nhà, đầu óc rối như tơ vò.

Câu cuối cùng của cứ lặp lặp trong đầu.

Vậy rốt cuộc… từ lúc nào?

Hay là ngay từ đầu và chị tráo đổi?

Về đến nhà, chị với vẻ lo lắng.

“Chị … hình như Phong Diệu chuyện em với chị đổi phận .”

Chị cũng sững sờ:

, hôm nay chị lớp, thèm để ý tới chị. Chị mở miệng chuyện, câu đầu tiên là: ‘Cô là cô .’”

Loading...