KẾ HẬU NHIẾP CHÍNH - Chương 7: HOÀN

Cập nhật lúc: 2026-02-09 12:12:54
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Dần dần, vành mắt đỏ lên.

 

" khi , chẳng dám. Chính nàng xách váy xắn tay áo lao đ.á.n.h với , nàng là phu quân tương lai của nàng, nàng cho phép như . Nàng từng học võ ngày nào, hung dữ đến thế, đ.á.n.h thì nàng lao c.ắ.n. Sau đó trưởng nàng đến, đó nữa, nàng với bộ dạng sưng mặt sưng mũi cùng gốc cây đào, hai chúng vẽ ..."

 

Hắn nhịn mà bật : "Bức tranh đó vẫn luôn đè đáy tủ của . Ta cũng tại ngày từng dám mở nó , chỉ dám lén lút cất giấu. Ta dám đối mặt với bức tranh đó, cũng giống như dám đối mặt với nàng . Nàng to gan, thậm chí là ngông cuồng, đời chẳng gì khiến nàng sợ hãi cả. Ngay cả khi chúng gặp thổ phỉ, nàng cũng thể bình tĩnh bảo vệ , còn thì sợ đến mức tiểu cả quần..."

 

Hắn nghẹn ngào : "A Quỳnh , nàng cứ giống như con trai thế hả, mới là phu quân của nàng mà, nàng cứ luôn xông lên chắn phía ? Nàng đó, nàng thể giống như những nữ t.ử khác trong kinh thành, yếu đuối một chút, dịu dàng một chút, tính tình hơn một chút ?"

 

Không đợi mở miệng, tiếp tục : "Nàng thể. Trước từng mong nàng sẽ đổi như . Ta sớm và nhà nàng sẽ mưu phản, sẽ Hoàng đế. Từ khi chuyện, vẫn luôn mong chờ ngày , nghĩ cuối cùng cũng thể chắn mặt nàng . Khi đó cứ nghĩ mãi, liệu nàng chịu cúi đầu , liệu nàng dịu dàng với hơn ."

 

Nguyên An Truyện

" nàng sẽ thế, A Quỳnh, nàng như ."

 

"Ta cứ tưởng rằng ghét nàng, chán ghét nàng, trốn tránh nàng. mới phát hiện , kỳ thực . Chưa ai dạy thế nào mới là yêu, cho nên bấy lâu nay, yêu nàng một cách khó coi, đau khổ, thậm chí là méo mó."

 

"A Quỳnh, nàng sẽ tha thứ cho nữa, đúng ?"

 

Họa sư hạ xuống nét b.út cuối cùng, buông nụ cứng ngắc môi xuống, khẽ khàng trả lời :

 

"Tống Lạn, ai cũng sẽ đó đợi nếm trải hết những sai lầm của cuộc đời ."

 

"Bát nước đổ khó hốt , giữa chúng từ lâu về thể đầu nữa ."

 

"Ta từng thích bằng cả tấm lòng chân thành ngây thơ như thế. Nương là phu quân của , liền cầu xin ca ca dẫn xem ."

 

"Ta vui bao nhiêu, sinh trắng trẻo đáng yêu đến ."

 

"Ta vui vẻ với ca ca rằng, con của nhất định sẽ , ca ca còn mắng hổ."

 

"Nương bảo dùi mài kinh sử, đợi thi đỗ khoa cử, chúng thể thành ."

 

"Kể từ ngày đó, liền coi việc sách là chuyện quan trọng nhất của đời ."

 

"Chàng là phu quân của Thẩm Quỳnh Dao , sẽ cho phép bất kỳ kẻ nào bắt nạt ."

 

" , chê bai ."

 

Ta vô thức bấm mạnh móng tay lòng bàn tay.

 

"Chàng thích mặt , cũng chẳng thích vì bảo vệ mà đ.á.n.h với khác."

 

"Khi đến thăm , luôn trốn tránh . Khi chúng cùng dạo phố, luôn giữ một cách xa với ."

 

"Sự ghét bỏ của thể hiện rõ ràng lắm, cũng khiến mất hứng lắm."

 

"Khoảng thời gian đó thường , sai điều gì, tại thích ."

 

"Nương những gia tộc như chúng , hiếm nạp . Chàng tính tình ôn hòa lương thiện, chúng nhất định thể cử án tề mi, một đời một kiếp một đôi ."

 

"Tống Lạn, cũng từng nghĩ tới chuyện sẽ cùng sống yên cả một đời."

 

"Nương luôn bảo rộng lượng một chút, thông cảm cho , nhưng nương dạy cách nào để thích ."

 

"Cũng may là thông minh. Tống Lạn, học cách để bản còn thích nữa."

 

"Và hơn thế nữa, là căm ghét ."

 

Ta mặt đổi sắc xong ba chữ cuối cùng. Thân hình loạng choạng, sắc mặt trắng bệch, gần như là chạy trốn khỏi cửa.

 

Hai kiếp , đôi phu thê niên thiếu là , đây là đầu tiên chuyện thẳng thắn với như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ke-hau-nhiep-chinh/chuong-7-hoan.html.]

 

Nương sai, Tống Lạn là một kẻ thông minh.

 

Sức khỏe của và mẫu ngày một sa sút, cảm nhận .

 

Chỉ là, lực bất tòng tâm mà thôi.

 

Ngày hài nhi trong bụng chào đời, cũng chính là lúc cả nhà họ Tống của sụp đổ.

 

Thắng vua thua giặc, cuộc tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế xưa nay bao giờ thiếu m.á.u tanh.

 

Ta còn ý định một tiểu nữ nhi đắm chìm trong tình cảm nhi nữ thường tình nữa. Ta của hiện tại, chỉ một Nữ hoàng nắm trọn quyền lực thiên hạ trong tay.

 

Sau khi con đầy tháng, phụ và Tống Yến Lễ cũng bố trí đấy.

 

Đêm hôm đó, khoác lên bộ phượng bào Thái hậu, một xách đèn l.ồ.ng tới Ngự Thư Phòng.

 

Chỉ ngắn ngủi một tháng, già trông thấy, còn càng thêm dung quang tỏa sáng.

 

Mùi vị của quyền lực, quả nhiên cách nuôi dưỡng con .

 

Hắn ngay ngắn long ỷ, nở nụ yếu ớt với : "A Quỳnh, nàng đến ."

 

Ta cách một thước, ánh lửa trong l.ồ.ng đèn chập chờn lúc sáng lúc tối, khóe mắt ươn ướt.

 

Ta đặt bát canh ngọt xuống mặt : "Biết sợ đắng, bỏ nhiều đường."

 

Hắn uống một cạn sạch: "A Quỳnh, nàng thể đến tiễn , thực sự vui."

 

Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay , m.á.u tươi từ khóe miệng trào : "Huynh trưởng giống , nhất định sẽ chăm sóc cho nàng."

 

Trong lòng bỗng dưng dâng lên cảm giác chua xót: "Chàng cả ."

 

"Phải, đứa trẻ đó sinh thật kháu khỉnh, nếu như chúng một đứa con, chắc hẳn cũng sẽ xinh như ."

 

Ta từ từ rút tay , lạnh lùng : "Chúng , sẽ bao giờ ."

 

Hắn ngã gục xuống đất, : "Phải , A Quỳnh của sẽ bao giờ tha thứ cho nữa, nàng cần nữa ."

 

Chỉ trong một đêm, trời đất đảo lộn.

 

Trên triều đường ngày hôm , bế đứa trẻ còn đang quấn tã lót tay, giận mà uy lệnh:

 

"Phương Phi cấu kết Ngự lâm quân mưu phản, sát hại Bệ hạ và Thái hậu, vọng tưởng nâng đỡ con trai đăng cơ, buông rèm nhiếp chính. Nay ả Tống Yến Lễ bắt giữ. Kể từ hôm nay, phục chức Đại Lý Tự Khanh cho Tống Yến Lễ, đồng thời gia phong Hình Bộ Thượng Thư."

 

Tống Yến Lễ bước khỏi hàng, tay dâng lên bằng chứng Tống thị nhất tộc điều gian ác, phạm pháp trong những năm qua.

 

Tống giam ngục. Một gia tộc khó khăn lắm mới gây dựng lên , cứ như mà diệt vong.

 

Ngày việc thanh toán nợ nần cũ tất, Tống Yến Lễ khi bẩm báo xong án tình liền dậy khỏi mặt đất, trầm giọng hỏi: "Nương nương cảm thấy bản còn nợ thần một lời giải thích ?"

 

Ta một tay nắm c.h.ặ.t phượng ấn, tay nhẹ nhàng mơn trớn ngọc tỷ, khẽ đáp: "Gần đây biên quan liên tục dị động, chẳng đại nhân nguyện ý hỗ trợ trưởng của bình định ?"

 

"Nương nương đây là lợi dụng thần . Rốt cuộc thì nương nương thực sự điều gì?"

 

Ta gằn từng chữ, ánh mắt kiên định: "Ta thiên hạ, một thiên hạ thái bình thịnh trị, sóng yên biển lặng."

 

Ánh mắt đen thẫm của bao trùm lấy , quỳ sụp xuống khấu đầu, thanh âm vang lên đầy dõng dạc:

 

"Thần nguyện tùy tùng nương nương, vạn kiếp thiên thu."

HOÀN

Loading...