Khương Sanh đẩy cửa bước .
Lại thấy trong nhà dường như thêm mấy con robot, vì hình thù chút kỳ quái nên Khương Sanh thấy sợ, cứ sững ở cửa dám động đậy.
"A... A Yểm?"
Giọng Khương Sanh run rẩy.
"Anh đó ?"
Nghe thấy giọng quen thuộc, Thời Yểm bước khỏi phòng thí nghiệm, tiến gần Khương Sanh.
Khương Sanh lao tới ôm c.h.ặ.t lấy đàn ông: "Em sợ quá."
"Sợ gì cơ?"
"Mấy cái là thứ gì ?"
"Là robot."
Thời Yểm sai một con trong đó nấu cơm.
"Có chúng , cuộc sống hàng ngày sẽ tiện lợi hơn nhiều.
Chúng thể nhiều việc mà em thường ."
Khương Sanh những con robot đó vẫn thấy an tâm, cô nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay đàn ông:
"Tại để chúng ? Là do em ?"
"Anh em quá vất vờ."
" robot nấu cơm liệu ngon ?"
Khương Sanh hỏi:
"Ngoài việc ăn cơm do chính tay Thanh nấu , đa thời gian em đều thích tự nấu ăn.
Tay nghề của khác em đều quen miệng lắm, cứ thấy yên tâm thế nào .
Tất nhiên, món em nấu cũng ngon nữa."
"Em xem thử ?"
"Xem thử?"
Khương Sanh cùng Thời Yểm bếp xem robot nấu ăn.
Khương Sanh chỉ thấy quen thuộc vô cùng, vì thói quen và kỹ thuật nấu nướng của nó gần như đúc cùng một khuôn với cô.
"Nó…"
Khương Sanh sang Thời Yểm.
"Sao nấu ăn y hệt cách của em thế?"
"Anh em thảnh thơi hơn nên phát minh nhiều robot."
Thời Yểm cưng chiều xoa đầu Khương Sanh.
"Em ăn quen đồ khác nấu thì ăn đồ nấu, nhưng robot thể thế em việc đó .
Sau em thể nhẹ nhàng hơn, cần vất vả như nữa.
Anh hy vọng Sanh Sanh của khi ở bên cạnh sẽ luôn thư giãn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ke-bi-ghet-bo-o-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot/chuong-338-ngoai-truyen-khuong-sanh-va-thoi-yem-le-tu-nhien.html.]
"A Yểm, quá."
Khương Sanh thấy hài lòng.
"Vậy tối nay chúng ..."
"Không vội."
Thời Yểm kìm nén ham của .
"Hai ngày em cứ việc thư giãn và nghỉ ngơi thật , thiết kế vài kiểu tóc mới và cả mẫu móng tay nữa, em cứ tùy ý chọn, sẽ trang điểm cho em thật .
Đến ngày cuối cùng, chúng mới ngủ cùng ."
"Anh…"
Khương Sanh vẫn còn chút do dự.
"A Yểm, bao giờ nghĩ đến chuyện một đứa con ?
Nếu em ở bên cạnh , ít nhất vẫn còn con bầu bạn với ."
"Không cần ."
Thời Yểm từ chối ngay lập tức.
"Trong thời gian ngắn con, dành nhiều thời gian và tâm trí cho em hơn.
Anh chỉ hai chúng cùng chung sống thôi.
Con cái chỉ tổ hỏng chuyện."
"Anh thấy trẻ con đáng yêu ? Anh thích ?"
"Em còn đáng yêu hơn nhiều."
Thời Yểm véo má Khương Sanh.
"Anh thích em hơn."
Khương Sanh cho đỏ cả mặt.
Thời Yểm đưa cô đến phòng trang điểm, chọn cho cô một bộ Hán phục nhất, tết kiểu tóc lộng lẫy nhất, trang điểm xinh nhất và sơn lên bộ móng lấp lánh.
Khương Sanh cứ như một con b.úp bê, mặc cho nhào nặn và thiết kế.
Khi Thời Yểm sơn móng tay cho cô, bàn tay nhỏ bé của Khương Sanh đưa lên cằm , gãi gãi đưa xuống vuốt ve yết hầu của :
"Lúc A Yểm nghiêm túc trông thật là trai nha."
"Đừng quậy, nếu kiềm chế là công sức trang điểm cho em nãy giờ đổ sông đổ biển hết đấy."
Vậy hôm nay trang điểm nữa, Khương Sanh chủ động hôn :
"Em ở bên nhiều hơn, chỉ hai chúng thôi.
So với việc dạo phố để khoe vẻ của với , em vẫn vui hơn."
Khương Sanh ôm lấy đàn ông mà hôn, Thời Yểm cũng nhiệt tình đáp .