Tưởng Vũ và Triệu Tiểu Du quen trong một buổi tiệc.
Nhà Triệu Tiểu Du vốn điều kiện khá giả, cha điều hành một công ty nhỏ. Tuy thể so với thời huy hoàng của nhà họ Nhan, nhưng nhiều năm gây dựng, họ cũng chút tiếng tăm, nhiều gặp cô vẫn khách khí gọi một câu "Đại tiểu thư Triệu gia".
Còn Tưởng Vũ, với danh tiếng là luật sư nổi tiếng ở thành phố H, ít giới ăn quen. Đặc biệt khi trở thành cố vấn pháp lý của Tập đoàn Hải Dược, địa vị càng lên cao, thành hễ tiệc tùng gì cũng quên gửi một tấm thiệp mời.
Làm ăn buôn bán thì tránh khỏi dính dáng đến kiện tụng, mà Tưởng Vũ đặc biệt xuất sắc trong lĩnh vực . Các vụ án nhận, mười thì hết tám chín vụ đều thuận lợi, tuy dám tỷ lệ thắng kiện là trăm phần trăm, nhưng kết quả luôn khiến chủ hài lòng.
Chỉ là giỏi mấy thì luật sư cũng chỉ một cái đầu, hai bàn tay, thể ba đầu sáu tay mà xử lý hết vụ việc. Khi án kiện gửi đến quá nhiều, quyền lựa chọn tự nhiên rơi tay . Vì , giới ăn kết giao với thực sự ít, đủ để xứng danh ba chữ "đại hồng nhân".
Lần đầu Triệu Tiểu Du thấy Tưởng Vũ ở buổi tiệc, đang vây quanh, chuyện với một nhóm ông lớn thương trường, dáng vẻ ung dung, khéo léo đến mức khiến thấy đây đúng là xử thế tám phương.
ấn tượng đầu tiên của cô nàng là kinh ngạc. Đến thứ hai thì theo phản xạ gắn cho cái mác "cáo già".
Kinh ngạc vì gương mặt mà quen đến thế. Với độ hóng hớt của hồi cấp ba, cô nàng nhận ngay đây chính là Tưởng Vũ, thường xuyên cùng Giang Nghiên.
Trước ít chuyện về "luật sư Tưởng" vang danh một thời, nhưng cô nàng hề vị luật sư Tưởng lẫy lừng chính là Tưởng Vũ hồi trung học.
Thoáng cái, cảm giác thắc mắc còn lớn hơn niềm vui, luôn thấy gương mặt "cáo già" đang khác xa hình ảnh trai khù khờ theo Giang Nghiên năm đến .
Tiệc tùng vốn nhàm chán, ai cũng xã giao, danh nghĩa hỏi thăm ân cần nhưng thực chất là ngầm trao đổi lợi ích và đấu trí. Người nào nấy đều khoác lên tấm da cáo, lời thì nửa thật nửa giả. Cái gọi là giao tế nhân tình, bao giờ đổi bằng chân tâm.
Triệu Tiểu Du cảm thấy vô vị cực kỳ, thà quán bar uống rượu tìm chút tình một đêm còn thấy k*ch th*ch hơn.
Tiệc mới nửa chừng, cô nàng chịu hết nổi, định tìm một góc yên tĩnh để thở . Vừa bước ban công, cô bắt gặp vị luật sư Tưởng đang tựa lan can, kéo lỏng cà vạt. Dáng vẻ khác hẳn hình ảnh tinh khi nãy, mang vài phần tùy ý quen thuộc.
Anh đang gọi điện thoại, giọng thoải mái buông thả: "Giang Nghiên đúng là hết nổi, bồ là quên em. bao nhiêu vụ án chồng chất, thức mấy đêm liền mới xử xong. Thêm vài thế chắc thận cũng suy luôn mất."
Nghe đến hai từ "Giang Nghiên" và "bồ", Triệu Tiểu Du lập tức hiểu ngọn ngành.
Trong mắt lóe lên tia ngộ , cô nàng càng tin mấy lời đồn thời trung học khi là thật. Ánh mắt nữa rơi lên tấm lưng rộng của Tưởng Vũ, chậm rãi trượt xuống vùng eo săn chắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/yeu-tham-bpna/chuong-217.html.]
Tuổi còn trẻ mà thận yếu?
Trông giống.
Tưởng Vũ lưng , nên mồm miệng chẳng kiêng nể, vài câu lỡ lời phá sạch hình tượng tinh trong buổi tiệc.
Đến khi "than vãn" xong, hả hê thở phào, thì đụng ngay một đôi mắt như như ...
Hai ánh mắt chạm , khí bỗng ngượng ngập, chỉ thiếu mỗi cảnh một đàn quạ bay ngang kêu "quạc quạc".
"Tưởng Vũ?" Khoảng năm giây im lặng, Triệu Tiểu Du lên tiếng , phá vỡ tình huống hổ .
Lúc Tưởng Vũ mới hồn, ung dung cất điện thoại túi, đưa tay chỉnh cà vạt cho ngay ngắn, nghiêm mặt hỏi: "Cô là...?"
Cô nàng thích thú quan sát cảnh "đổi mặt", cảm thấy dáng vẻ còn dễ thương hơn cả khi giữa đám đông mười mấy phút .
"Không gì , chỉ là thấy bạn cũ nên qua chào một tiếng." Triệu Tiểu Du , đưa tay, " là Triệu Tiểu Du, cùng khóa với ở Nhất Trung, bạn của Nhan Yểu."
"Nhan Yểu?" Tưởng Vũ lập tức bắt từ khóa, nhớ mối tình đơn phương t.h.ả.m thương của em , liền nghiêm túc bắt tay cô nàng: "Xin chào, là Tưởng Vũ."
...
Một cuộc gặp bất ngờ, cả hai đều ý định "ông tơ bà nguyệt", cố ý kết giao.
Trao đổi WeChat là chuyện đương nhiên. Đôi ba thăm dò qua khiến họ ngầm đạt tới một sự ăn ý cần .
Lần gặp tiếp theo là ở quán bar.
Hôm đó Triệu Tiểu Du tham gia một buổi hội nhóm của mấy cô bạn , sẽ nhiều trai , chỉ riêng lý do thôi cũng đủ để cô nàng nỡ từ chối.
Giữa đám đông ồn ào, từ sàn nhảy bước xuống, cô nàng bất ngờ thấy một gương mặt quen thuộc đang ở góc khuất.