Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 591: Sinh Tử Trong Gang Tấc, Bùi Hoài Điên Cuồng Tìm Vợ

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:21:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tang Nhã mím c.h.ặ.t môi.

Vương Dịch dẫn đường đầu quan sát các khách mời vì sợ rớt phía . Bỗng nhiên, bước chân khựng , nhận một chuyện——

Bùi Hoài... biến mất !!

Quý Tịch che miệng: “Bùi tổng tìm Tiểu Kỷ ! Cô vẫn còn ở doanh trại!”

Được cô nhắc nhở, bộ não đang hoảng loạn của lập tức tỉnh táo .

Tô Kỷ ở đây, cô vẫn đang ngủ trong doanh trại!

Nam Miểu Miểu bật nức nở, định chạy tìm nhưng Lục Thương giữ c.h.ặ.t cô .

Nam Miểu Miểu đá : “Buông , chúng mau tìm bạn cùng phòng của !”

Tào Châu Châu xoay định chạy về, Kasa và Tiếu Khẳng cũng đồng thời đổi hướng.

Vương Dịch chặn đường họ...

Tiếu Khẳng: “Mau tránh , Vương tiến sĩ!”

Chillllllll girl !

Kasa: “Đừng ép động thủ với !”

Người em và vợ của em đều đang ở doanh trại, thể mặc kệ .

Trong lòng Vương Dịch còn sốt ruột hơn bất cứ ai, nhưng thể hành động cảm tính như họ: “Tiểu Kỷ Bùi Hoài lo, trách nhiệm đưa các bạn đến hang đá. Vị trí của chúng vốn xa hang đá, hiện tại hơn nửa quãng đường, kịp !”

Cả nhóm về hướng doanh trại đằng lưng , nơi đó khói đặc cuồn cuộn, chẳng thấy rõ thứ gì.

Chẳng bao lâu nữa, e là cả khu rừng sẽ bốc cháy.

Kasa nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, gân xanh nổi đầy trán, quai hàm căng cứng.

Tang Nhã: “Vương tiến sĩ đúng đấy, chúng bây giờ cũng chẳng giúp gì, Bùi tổng nhất định sẽ cứu Tiểu Kỷ ngoài!”

Nam Miểu Miểu trừng mắt , nhịn mấy ngày nay cuối cùng cũng bùng nổ: “Tang Nhã! Cô thực sự hận bạn cùng phòng của đến thế ?”

Đầu óc Tang Nhã "oanh" một tiếng, m.á.u như chảy ngược, cô thể tin nổi tai .

“Miểu Miểu... cô đang gì thế?”

Những khác cũng thấy lạ, Nam Miểu Miểu Tang Nhã.

những cái cây lớn xung quanh liên tục đổ xuống, tình hình vô cùng nguy cấp, thời gian để lãng phí.

Vương Dịch: “Đi theo !”

 

Cả nhóm lảo đảo chạy suốt quãng đường, quần áo còn tàn lửa đốt cháy lốm đốm. Khi đến hang đá, mặt mũi ai nấy đều đen nhẻm vì khói.

Khói đặc trong rừng ngày càng nhiều, hang đá nung nóng hầm hập, nhưng so với môi trường khắc nghiệt bên ngoài thì đây là nơi trú ẩn nhất .

Mọi đều cảm thấy may mắn, cũng may Vương Dịch và những khác ngày đó quản hiểm nguy tìm nơi , nếu hôm nay thực sự tiêu đời !

“Khụ khụ!”

“Khụ khụ khụ...”

Vách hang đá kiên cố thể chống đỡ thứ, nhưng vẫn khói đặc tràn .

Vương Dịch quét mắt một lượt, thấy chiếc áo phông Tiếu Khẳng: “Cởi áo .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-591-sinh-tu-trong-gang-tac-bui-hoai-dien-cuong-tim-vo.html.]

“Hả...” Tiếu Khẳng dám hỏi nhiều, lập tức cởi .

Giao chiếc áo cho Vương Dịch, nhanh ch.óng xé nó thành vài mảnh, đổ nước cất mang theo lên phát cho mỗi một miếng để che mũi miệng.

Kasa miếng vải trong tay : “...”

Tiếu Khẳng: “Hôm nay mới đấy, bẩn ?”

Mọi an trong hang đá, lúc bộ não mới bình tĩnh để phân tích đợt phun trào núi lửa quái dị .

Lục Thương: “Vương tiến sĩ, ... đợt phun trào hiện tượng tự nhiên?”

Vương Dịch đăm chiêu gật đầu.

Đợt phun trào chỉ khiến họ kịp trở tay, mà ngay cả những con thú nhỏ trong rừng cũng kịp chuẩn .

Hoàn bất kỳ điềm báo nào, đây hiện tượng tự nhiên, mà giống như ai đó dùng phương thức nào đó nhân vi đổi áp suất bên trong, ép nó bùng phát...

Cho nên nó mới đến dữ dội và hung mãnh bất thường như , mạnh hơn bất kỳ đợt phun trào nào đây.

“Đoạn đạo điên , vì lưu lượng mà ngay cả giới hạn cuối cùng cũng ?”

sẽ khiến ông phá sản, chờ rời khỏi đây...”

Vương Dịch đang đầy phẫn nộ, biểu cảm nghiêm trọng từng .

Anh cho rằng dám mạo hiểm như chỉ vì cái gọi là lưu lượng. Điều đáng sợ hơn cả việc nhân vi kích phát núi lửa chính là... thời điểm phun trào.

Nếu là nhân vi, thời gian tự nhiên thể khống chế .

theo thói quen sinh hoạt hàng ngày của họ, giờ , lẽ họ vẫn thức dậy!

, kẻ đó lưu lượng, đây là... mưu sát!

Nếu hôm nay họ tình cờ dậy sớm hai tiếng thì thoát khỏi kiếp nạn , hậu quả thật dám tưởng tượng.

Vài bóng dáng lông lá nhỏ bé lao từ làn khói đặc, lẻn trong hang.

Đó là mấy con thỏ hoang đang tìm đường sống.

Lúc cũng chẳng ai mà sợ , vì nham thạch và đá bay bên ngoài còn đáng sợ hơn nhiều.

Chúng là những con may mắn trốn đây, còn những con trốn kịp, e là hôm nay ...

Nghĩ đến đây, nhớ đến Bùi Hoài và Tô Kỷ vẫn thấy .

Trái tim ai nấy đều thắt .

 

Hiệu quả cách âm của lều trại quá , Tô Kỷ ngủ một giấc thật sâu. Đến khi cô bước khỏi lều, khu rừng bốc cháy ngùn ngụt, khói tỏa nghi ngút khắp hòn đảo...

“............”

Trên bầu trời, chim ch.óc bay loạn xạ, tiếng kêu t.h.ả.m thiết dứt.

Vị trí của Tô Kỷ thấy núi lửa, nhưng cô cũng chuyện gì đang xảy .

Cô gái một tay đút túi quần, vẫn khá bình tĩnh vuốt mái tóc.

Ngọn núi lửa lẽ nên phun trào bùng phát, hơn nữa còn cực kỳ hung mãnh.

 

 

Loading...