Bùi Hoài quan sát vẻ mặt thiếu hứng thú của nàng, hỏi: “Không ngọt ?”
Tô Kỷ lắc đầu: “Bổn cung ăn tay gấu nướng.” Nói xong, nàng còn ngoài hang đá nuốt nước miếng một cái.
Vương Dịch: “……”
Bùi Hoài xót xa xoa đầu nàng: “Hai con gấu đó bẩn quá, chúng chỗ rửa sạch, chờ về doanh trại nếu cơ hội gặp , sẽ cho em ăn.”
“Được ,” Tô Kỷ vẫn thấy thèm, cái vẻ ăn mà trông thật đáng thương.
Vương Dịch: “…………” Bạch tuộc và hải sản còn thỏa mãn họ nữa .
Lúc , bên ngoài hang đá, những hạt mưa dày đặc bắt đầu trút xuống rừng cây. Do cấu trúc của hang, tiếng mưa bên ngoài đặc biệt rõ ràng. Thời tiết hoang đảo đổi thất thường, đêm nay là một trận mưa lớn. Vương Dịch qua đống lửa, thấy mưa to tầm tã bên ngoài…… Thật là vạn hạnh. May mà Hoài Hoài và Tiểu Kỷ đuổi gấu đen , nếu nếu theo lời rút lui, giờ cả ba ướt sũng như chuột lột .
Nhiệt độ ban đêm đảo vốn thấp, ướt sũng cả chuyện đùa. Còn giờ họ đang ở trong hang, quây quần bên đống lửa, an ấm áp, quả thực là một trời một vực. Nghĩ đoạn, Vương Dịch vỗ vai Bùi Hoài, dùng giọng điệu là trưởng bối là bạn khẳng định: “Hoài Hoài, Tiểu Kỷ, hôm nay nhờ hai đứa cả.”
Bùi Hoài vết bàn tay lớn vai , nheo mắt Vương Dịch, giọng trêu chọc: “Dịch ca lớn hơn mấy tuổi , đừng dùng giọng điệu trưởng bối đó chuyện.”
Vương Dịch khựng : “Trưởng bối ? Không mà……”
Bùi Hoài nhếch môi: “Có đấy, giống giọng của Đỗ nữ sĩ.”
“…………” Vương Dịch đẩy mắt kính để che giấu sự lúng túng.
Tô Kỷ ngửi thấy mùi gì đó, nhai quả giòn tan liếc hai . Vương Dịch mím môi, cơ hội chỉ ba ở bên cạnh thế , máy bay lái quấy rầy, thật là hiếm . Nếu Hoài Hoài chủ động nhắc đến , thì……
Chillllllll girl !
Vương Dịch rũ mắt, giả vờ tùy ý mở lời: “Hoài Hoài, …… ly hôn ?”
Bùi Hoài đoán sẽ hỏi chuyện , thấy bất ngờ: “Ly , ở Bùi gia, thì tay trắng.” Hắn trả lời vô cùng bình tĩnh.
Vương Dịch vốn hỏi nguyên nhân ly hôn, nhưng câu của Bùi Hoài, cũng đoán tại ai. Anh chống tay lên đầu gối, cầm một cành củi tùy ý khều đống lửa: “Mẹ nhiều theo đuổi, giờ ly hôn cũng , nhất định sẽ tìm hơn.”
Bùi Hoài nhạo cái cách chuyện vòng vo của Vương Dịch: “Anh bằng trực tiếp hỏi xem Đỗ nữ sĩ hiện tại đang độc cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-565-trai-tre-nhiet-huyet-va-bi-mat-cua-do-my-nhan.html.]
Tô Kỷ họ thêm cái thứ hai. Vương Dịch khống chế lực tay, đống lửa khều tan tác.
“Hoài Hoài! Đừng bừa!” Anh sang phía Tô Kỷ, như đang nhắc nhở Bùi Hoài rằng Tô Kỷ vẫn còn ở đây. Tính tình Vương Dịch thực cổ hủ, thừa hưởng tư tưởng truyền thống của ông nội – Vương trưởng quan. Anh sợ bản , nhưng cho rằng tâm tư hợp lẽ thường nếu khác sẽ tổn hại đến danh dự của Đỗ Mi Lan.
“Bổn cung ngược thể cho Vương tiến sĩ .” Ai ngờ đúng lúc , Tô Kỷ hào phóng lên tiếng, bên môi nở một nụ đầy ẩn ý y hệt Bùi Hoài.
Ban đầu nàng định giới thiệu Biện luật sư cho Đỗ nữ sĩ, nhưng giờ …… hình như lựa chọn hơn……
Vương Dịch: “……”
Tô Kỷ thong thả đối diện với ánh mắt quẫn bách của : “Hiện tại đang độc , nhưng thì khó , bởi vì…… bổn cung đang định giới thiệu đối tượng cho bà ~”
G.i.ế.c tru tâm, Vương Dịch lập tức đ.â.m trúng tim đen. Tô Kỷ vẫn xong, nàng còn bồi thêm một câu: “Đỗ nữ sĩ ưu tú, đàn ông bình thường xứng với bà , bổn cung định giới thiệu cho bà …… một trai trẻ nhiệt huyết!”
Bùi Hoài liếc nàng một cái: “Chuyện ?”
Tô Kỷ gật đầu: “Biết chứ.”
Bùi Hoài đầy sủng nịch: “Con dâu tương lai giới thiệu, tin rằng bà nhất định sẽ thích.”
“…………” Vương Dịch đầu hàng đỡ trán, sắp đôi uyên ương phúc hắc chơi hỏng .
Bình tĩnh một lát, dời tầm mắt sang bên cạnh, thấy gì vách đá lưng Tô Kỷ, liền dậy bước tới. Bật đèn pin điện thoại soi vách tường đó. Tô Kỷ và Bùi Hoài cũng hành động kỳ quái thu hút, theo.
Vương Dịch dùng cành cây cạo lớp dây leo và rêu phong dày đặc vách đá. Diện mạo thực sự của vách tường dần lộ . Ban đầu chỉ là một mẩu dấu vết điêu khắc nhỏ, nhưng khi Vương Dịch xử lý xong, phát hiện đó là một câu chỉnh khắc sâu đá!
Trông nó vô cùng cổ xưa, dấu vết loang lổ, đó còn vết cào của dã thú và vết m.á.u khô, nhưng vẫn lờ mờ nhận văn tự điêu khắc. Điều chứng tỏ từ lâu, lâu về , từng đến hang đá . Chẳng qua thứ văn tự đó khác xa hiện tại, hơn nữa Vương Dịch cảm thấy…… nó giống ngôn ngữ của đại Trung Hoa? Theo lý thường, phát hiện điêu khắc cổ đại một hòn đảo ở Địa Trung Hải thì khả năng là ngoại văn sẽ cao hơn.
Dù nữa, đây cũng là một phát hiện ngoài ý …… “Hoài Hoài, Tiểu Kỷ, hai đứa đây là văn tự thời đại nào ?” Anh thấy chút quen mắt, hình như từng thấy loại chữ tương tự trong mấy cuốn sách cổ của Biện luật sư.