Từ Tri Minh khua đôi đũa trong trung một vòng, cuối cùng cùng tầm mắt dừng nơi Tô Kỷ: “Mẹ đối với con, chính là vì để con ...” Câu khiến Tô Kỷ sụp đổ. Bức tường thành kiên cố nhất mà cô dày công xây dựng tan rã câu . Cách bà đối nhân xử thế nổi danh thiên hạ, nhưng hóa đối với tất cả đều là mục đích khác, mà mục đích đó chính là Tô Kỷ, còn bà đối với Tô Kỷ chỉ đơn giản là vì cô ...
Tô Kỷ đỡ trán lắc đầu: “Mẹ nên như .” Từ Tri Minh cô: “Sao cơ?” Tô Kỷ cúi đầu: “Người , trưởng bối khi qua đời đều sẽ một việc khiến khác ghét bỏ, là để khi , con cháu thể dễ dàng quên hơn, nhưng ngược ...”
Từ Tri Minh dùng đũa chọc con gà nướng mặt, định mở lời, nhưng Tô Kỷ ngước mắt lên, bà thấy đôi mắt đỏ ngầu những tia m.á.u của con gái. Giấc mơ đột ngột chuyển biến, một hố đen khổng lồ trong lòng như một tấm lưới trống rỗng mở . Tâm trí Tô Kỷ xé rách về bốn phương tám hướng, giống như món đồ quý giá nhất cuối cùng cũng tìm , trống trong lòng cuối cùng cũng lấp đầy, nhưng kịp mừng rỡ thông báo rằng thực chỉ thời hạn, mà khi bạn thì thứ bắt đầu đếm ngược. Còn kịp lời từ biệt t.ử tế sống sờ sờ một nữa rời xa ngay mắt.
Tô Kỷ vươn tay , nhưng ngón tay xuyên qua cơ thể Từ Tri Minh, kỹ mới thấy, ngay từ đầu vốn dĩ đang về hướng khác, đối diện bà là một “cô” khác, một Tô Kỷ mặc cổ trang, còn cô đang tựa vách gỗ lúc mặc trang phục hiện đại, lạc quẻ với mặt.
“Mẹ...” “Mẹ ơi...” “MẸ!!”
Trên chiếc giường lớn ở Bùi gia nhà cũ, Tô Kỷ đột ngột mở mắt. Nhìn lên trần nhà cao v.út một hồi lâu, cô mới thoát khỏi cảm xúc mãnh liệt . Trên nặng, là cánh tay Bùi Hoài đang ôm c.h.ặ.t lấy cô. Nghiêng mặt qua, ánh trăng vẫn thấy rõ ngũ quan trầm tĩnh của khi ngủ, giống hệt như con trai cô. Con trai giống cô hơn, nhưng nhiều thói quen sinh hoạt và những “tật ” khó chiều đúc từ một khuôn với Bùi Hoài. Dù , trông cũng đáng yêu.
Cô nhẹ nhàng gỡ cánh tay Bùi Hoài đang ôm , dậy, xuống giường, về phía bàn trang điểm. Màn hình chiếc điện thoại bàn sáng lên, hiển thị thời gian hiện tại là 3 giờ 40 phút sáng. Cô thu dọn mấy cuốn y thư bàn, bật đèn mà mở cửa sang phòng khác. Tiếng mở cửa khẽ, tiếng đóng cửa cũng nhẹ, nhưng ngay khi cửa đóng , đàn ông giường lớn vẫn chậm rãi mở mắt. Anh thấy tiếng nức nở, cũng thấy tiếng sụt sịt, chỉ thấy chiếc gối bên cạnh, một mảng lạnh thấm ướt bởi nước mắt của thái thái. Tim thắt vì đau xót.
*
Tình trạng viêm nhiễm của Bùi Hoài cơ bản , Tô Kỷ dồn bộ tâm trí việc nghiên cứu y thư. Mấy ngày tiếp theo, bất kể Bùi Hoài về phòng sớm muộn, Tô Kỷ luôn cùng tắt đèn ngủ, nhưng tầm ba bốn giờ sáng cô lặng lẽ dậy sang phòng khác sách. Bùi Hoài chạm gối, lúc nào cũng thấy ướt đẫm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-1543-to-ky-thuc-trang-dem-nghien-cuu-y-thuat-hon-le-duoc-day-som.html.]
Càng gần đến ngày tái khám bắt mạch cho Từ nữ sĩ, Tô Kỷ càng lo âu hơn cả Từ Tri Minh. sự lo âu của cô khó để khác nhận , ngày thường cô vẫn , những lời , dù nhưng vẫn là tiểu tổ tông nhà họ Bùi nâng niu trong lòng bàn tay.
Cho đến một buổi trưa vài ngày , bên bàn ăn Bùi gia, Đỗ Mi Lan thấy cô con dâu út xinh rạng rỡ ngày nào giờ đây đó, một tay cầm cuốn sách đang , tay máy móc đưa thức ăn miệng. Bờ vai mỏng manh như tờ giấy. Sắc mặt bà trầm xuống: “Kỷ Kỷ, dạo con gầy ?”
Chillllllll girl !
Động tác cầm bộ đồ ăn của Bùi Hoài khựng một lát. Tô Kỷ hôm nay tình cờ mặc một chiếc áo thun đen, cô bất động thanh sắc đáp: “Không ạ, màu đen trông gầy thôi, nhầm .” Có lẽ cảm nhận tầm mắt dừng hề dời mà càng thêm lo lắng, Tô Kỷ buông đũa, gấp cuốn sách dậy. Tầm mắt đó cũng theo cô hướng lên . Tô Kỷ nhướng cằm: “Con ăn no , cứ thong thả.”
“Sao mới ăn một tí ...” Lời Đỗ Mi Lan đột ngột dừng , rõ ràng là nhận ánh mắt nhắc nhở của ai đó.
Đợi Tô Kỷ rời , Đỗ Mi Lan vội hỏi Bùi Hoài: “Chuyện là ? Mẹ mới công tác mấy ngày ở nhà, Kỷ Kỷ gầy thành thế ? Con bé ăn ngon? Ngủ yên? Hay là bảo mẫu đủ ? Con rốt cuộc chăm sóc con bé kiểu gì thế?” Bà thực sự cuống lên, giọng điệu vô cùng nghiêm khắc.
Mà vẻ u ám tích tụ giữa lông mày Bùi Hoài, đối mặt với sự chất vấn của Đỗ nữ sĩ cũng thái độ cho lắm. “Những việc con sẽ xử lý,” im lặng vài giây, day day huyệt thái dương, : “Còn về chuyện hôn lễ...”
Đỗ Mi Lan , sợ con trai út giống như Kỷ Kỷ t.a.i n.ạ.n xe cộ đây, đột nhiên lời lùi thời hạn. Tuy nhiên vài giây , Bùi Hoài mở lời, lùi , : “Cố gắng đẩy sớm lên, càng sớm càng .”