Tô Kỷ: “?”
Bùi Hoài thu hồi tầm mắt, độc miệng: “Chị là cần đồ ăn kèm cũng thể ăn hết hai bát cơm.”
Tô Kỷ: “…”
Cô “phì” một tiếng, tầm mắt lướt xuống khu vực nút bấm của thang máy, cuối cùng dừng ở nút B3 vẫn còn màu xám.
Đó là tầng lầu của phòng thí nghiệm bí mật.
“Chỉ cần sinh mổ thể giải quyết , thì ,” cô vỗ tay lên bụng.
nếu ngay cả sinh mổ cũng giải quyết …
Bùi Hoài theo tiếng về phía cô, theo ánh mắt cô về phía nút bấm thang máy.
Lông mày rậm nhíu c.h.ặ.t .
“Anh sẽ tìm loại t.h.u.ố.c giục sinh nhất.”
Đối với , sinh mổ là giới hạn cuối cùng, là tính toán tồi tệ nhất.
Không tồn tại khả năng nào khác.
“Tầng B3…” Tô Kỷ nhẹ nhàng , “Từ tiến sĩ Vương đưa chúng một , đó nữa, thí nghiệm của tiến hành thế nào .”
Bùi Hoài thẳng là cấm, mà một cách vòng vo, lạnh lùng đáp: “Đi B3 cần quyền hạn, chờ cơ hội.”
Thang máy “ting” một tiếng, lúc đến bãi đỗ xe B2.
Bùi Hoài nắm tay Tô Kỷ, đưa khỏi thang máy.
Cửa thang máy đóng lưng hai .
Họ đang định về phía bãi đỗ xe, thì tiếng chuông báo thang máy xuống vang lên lưng.
Bùi Hoài nắm tay Tô Kỷ dừng .
Anh lên tiếng, nhưng cũng Tô Kỷ thấy.
Thang máy xuống, chứng tỏ tầng gọi thang.
Mà B2… chỉ còn một tầng đó…
Bùi Hoài lái xe đưa Tô Kỷ về nhà cũ, thu dọn một chút đồ đạc cần chuẩn để nhập viện.
Dì Cung và Ngô Mẹ đang thu dọn trong phòng, Tô Kỷ liếc cửa, Đỗ Mị Lan đang chuyện với Bùi Hoài ở cửa.
Đỗ Mị Lan ngoài miệng , nhưng trong lòng cũng sốt ruột, lúc đang hỏi Bùi Hoài về tình hình hội chẩn của chuyên gia.
Bùi Hoài sơ qua, so với lúc với Tô Kỷ, dùng từ còn tiết kiệm hơn.
Đỗ Mị Lan gật gật đầu, dặn dò vài câu, vỗ vỗ cánh tay con trai.
Nhìn trong phòng, tầm mắt chạm Tô Kỷ, bà động tác “fighting”.
Tô Kỷ mỉm .
Đây là đầu tiên cô thấy động tác sinh động như , mà vẫn thể đoan trang đến thế.
Tiễn Đỗ Mị Lan , Bùi Hoài trở về phòng kiểm tra những đồ dùng mà dì Cung và Ngô Mẹ chuẩn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-1478-tinh-yeu-xe-bong-cua-ba-me.html.]
Ba vị quản gia qua ở cửa mấy , hùng đất dụng võ, tối nay Tô Kỷ bắt đầu nhập viện, nhưng cả ba họ, Bùi Hoài một cũng mang theo.
Ngô Mẹ thu dọn đồ của Tô Kỷ, dì Cung thu dọn đồ của Bùi Hoài.
Tô Kỷ về phía vali của Bùi Hoài, một nữa xác nhận với : “Thật sự cùng em?”
Bùi Hoài đương nhiên đáp: “Nếu thì ?”
Anh bây giờ hiểu nhẫn nhịn như thế nào, lúc Tô Kỷ còn ở Từ gia, trung bình một tuần mới một cơ hội, lừa vợ lúc đó còn là bạn gái của đến căn hộ qua đêm.
Anh bây giờ hận thể đến tập đoàn cũng mang vợ theo bên , trong tình huống thể lực của vợ cho phép, hy vọng cô thể cùng tham dự bất kỳ dịp nào.
Ví dụ như hôm nay, thật thể sắp xếp cho vợ nhập viện , mang theo dì Cung và Ngô Mẹ về nhà cũ thu dọn đồ đạc.
vẫn đưa vợ cùng về.
Anh căn bản rời xa cô .
Cô biến mất khỏi tầm mắt một phút, sẽ lo lắng 60 giây.
Tô Kỷ liếc bụng : “Tình hình bây giờ… tiện ?”
Nếu cô bắt đầu giục sinh, e là tiện cùng chung giường nữa.
Cho dù chỉ là kiểu thuần túy ở bên cạnh trò chuyện.
điểm Bùi Hoài cũng nghĩ đến, thứ đều lấy cô chủ: “Phòng hai , ở phòng bên cạnh em.”
“…” Tô Kỷ im lặng một lúc, “Vậy cũng .”
Buổi chiều xong thủ tục nhập viện, Từ Tri Minh và Tô Tồn Nghĩa đến bệnh viện.
Phòng chờ sinh VIP hai về cơ bản lớn bằng phòng ngủ tiêu chuẩn ở nhà cũ, tường tuy là màu trắng khá nặng nề, nhưng lúc Bùi Hoài đưa Tô Kỷ về nhà, cho nhân viên hộ lý bố trí .
Hoa tươi màu sắc dịu dàng, cùng các loại đồ trang trí ấm áp tông màu bão hòa thấp.
Về phương diện môi trường gì để hai vị phụ lo lắng, Từ Tri Minh đến lúc nghĩ tới, Tiểu Bùi việc bà nay đều yên tâm.
Bà con gái đang giường dùng máy tính.
Tô Kỷ đeo kính của Bùi Hoài vẫn đang gõ chữ, cảm giác giường bệnh, giống như ở nhà, thoải mái.
Chỉ là giường bệnh một so với giường đôi của Bùi gia thiếu chỉ một vị trí.
Tô Tồn Nghĩa xác nhận với Bùi Hoài về chuyện t.h.u.ố.c giục sinh, và những chỗ ông thể giúp đỡ về phía hải quan.
Từ Tri Minh xoa xoa vành tai nhỏ của con gái: “Lưng thẳng lên một chút, lúc khiêu vũ dáng bao, từ khi cái tiểu thuyết vớ vẩn , sắp bảo bối của mệt thành cận thị .”
Tô Kỷ “chậc” một tiếng, đóng laptop đặt sang một bên, đôi mắt hoa đào dù giấu tròng kính cũng tinh xảo vô cùng: “Sắp sinh nên đau lưng mà, còng lưng một lát cũng ?”
Chillllllll girl !
Từ Tri Minh tháo kính của cô cầm trong tay, xuống mép giường bên cạnh cô, đưa tay giúp cô xoa bóp: “Thật sự đau ?”
Tô Kỷ nũng tựa đầu vai bà: “Vâng, đau c.h.ế.t .”
Vẻ mặt Từ Tri Minh thả lỏng, giọng điệu mềm mại vô cùng: “Vậy con nữa, con cứ cho thoải mái là .”