Hôm nay đột nhiên nhiệt tình hỏi thăm như , Ngô Mẹ ngẫm nghĩ, nhất thời thể nhớ rốt cuộc là ai.
Bà xem thử vòng bạn bè, chắc là đối phương cài đặt chỉ hiển thị trong ba ngày, mà trong ba ngày chẳng đăng gì cả, nên chỉ thấy một đường gạch ngang.
Ngô Mẹ là thẳng tính, nếu quên thì xin cho đàng hoàng, đó quen từ đầu.
Chillllllll girl !
Mà đối phương cũng là , để bụng, nhanh ch.óng trả lời .
Tiểu Đầu Bếp Trung Hoa: “Xin , xin , là do chu đáo, đáng lẽ nên tự giới thiệu .”
Tiểu Đầu Bếp Trung Hoa: “Chào cô Ngô, là đầu bếp Tần của Bùi gia, cô còn nhớ , nhưng thì vẫn luôn nhớ cô Ngô đấy!”
Tiểu Đầu Bếp Trung Hoa: “Lần cô đến Bùi gia chúng gặp một , lúc đó Tam thiếu phu nhân giảm cân, chính cô Ngô dạy nấu cháo hạt kê và viên chay giả để ‘lừa’ Tam thiếu phu nhân đấy!”
Khóe miệng Ngô Mẹ giật giật.
Nhớ .
Bà dùng ngón tay bấm vài cái, dứt khoát xóa sạch lịch sử trò chuyện với đầu bếp Tần để phi tang chứng cứ, đó mới trả lời .
Tuổi lớn, bà gõ chữ nên gửi tin nhắn thoại.
Bà gửi bao lâu, còn kịp cất điện thoại túi tạp dề thì bên trả lời , cũng là tin nhắn thoại.
Giọng tràn đầy vui vẻ, dường như thật sự cao hứng.
Thấy nhiệt tình như , Ngô Mẹ cũng ngại trả lời.
Thế là cứ một câu, một câu, bất tri bất giác, Ngô Mẹ tại chỗ trả lời tin nhắn WeChat của đầu bếp Tần suốt mười phút.
Mãi cho đến khi tin nhắn quan tâm của Hà thúc hiện lên, Ngô Mẹ mới sực tỉnh.
Cục cưng: “Thấy em mãi trả lời, vẫn đang bận ? Có cần qua giúp em ?”
Ngô Mẹ, “!!”
Bà vội vàng đơn phương chấm dứt cuộc trò chuyện với đầu bếp Tần, chuyên tâm trả lời “cục cưng” của .
Đây là hiện tượng !
Tuy Ngô Mẹ kinh nghiệm gì về phương diện , nhưng sống đến từng tuổi, đạo lý đối nhân xử thế vẫn hiểu.
Thái độ của đầu bếp Tần đối với bà… quả thật quá nhiệt tình.
Ngô Mẹ là da mặt mỏng, bà xác định quan hệ với Hà thúc , tuyệt đối cho phép dính dáng đến chuyện với khác.
Bà đang trả lời tin nhắn của Hà thúc thì đầu bếp Tần cũng trả lời .
Tiểu Đầu Bếp Trung Hoa: “Vậy cô Ngô cứ bận , chúng chuyện, bây giờ cô đến Bùi gia việc, chúng nhiều cơ hội gặp mặt!”
Ngô Mẹ đau đầu.
Tuy bà cảm thấy đầu bếp Tần chút , nhưng cũng thể loại trừ khả năng vốn dĩ nhiệt tình như , hơn nữa đầu bếp Tần cũng gì quá đáng, chỉ bày tỏ sự chào đón khi bà đến Bùi gia. Nếu bà đột ngột chủ động rằng đang hẹn hò với Hà thúc thì cũng kỳ quặc quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-1472-ngo-me-gap-tinh-dich-quan-gia-moi-so-buom-suyt-ngat.html.]
Nghĩ kỹ , đầu bếp Tần ở Bùi gia chức vị cao, lương cao, trai lịch sự, còn bà chỉ là một bà già thô kệch, chắc đến mức đó .
Ai, thật phiền phức!
Cất điện thoại túi, Ngô Mẹ quanh, hỏi mấy chị em giúp việc: “Tiểu tiểu thư của chúng dậy ? Vừa thấy cửa phòng của Bùi đại tiểu thư hình như mở.”
Công việc vất vả lắm mới xong, bà nhớ đến Bùi Tinh Tinh.
Ngô Mẹ thích trẻ con, đại tiểu thư nhà sắp sinh, bà mong chờ để cho hết, càng gần ngày dự sinh, trong lòng càng ngứa ngáy.
Trước đây bà từng phu nhân nhắc qua, con gái của Bùi đại tiểu thư cũng đáng yêu.
Còn sở thích chút độc đáo, đặc biệt thích “động vật nhỏ”.
Lần Ngô Mẹ đến gặp nên tiếc nuối, vì lúc xong việc là nhớ đến cô bé ngay.
Mấy giúp việc ngoài cửa sổ, đáp: “Dậy ạ, quản gia Slavic mới đến đang đưa cô bé công viên trong khu phơi nắng đấy.”
Ngô Mẹ cởi tạp dề, gấp gọn đặt sang một bên: “Vậy các em cứ bận tiếp , chị xem tiểu tiểu thư.”
Mấy giúp việc vẫy tay chào bà.
Ngô Mẹ hớn hở khỏi nhà cũ Bùi gia, nhưng khi ở cửa, những con đường rợp bóng cây đan xen ngang dọc mắt, cùng với cảnh quan xanh mướt thấy điểm cuối.
Ngô Mẹ: “…”
Khu biệt thự chiếm diện tích lớn, khu vực công cộng cũng lớn, những dải cây xanh cắt tỉa gọn gàng chia thành từng khu như mê cung, xa xa thể lờ mờ thấy những tòa biệt thự khác.
Ngô Mẹ nhất thời chút ngơ ngác.
Bà “công viên trong khu” mà mấy chị em ở .
Đang nghĩ thầm ngốc thế, đáng lẽ hỏi rõ mấy chị em , thì ngay đó, bà thấy vài câu tiếng Trung mang âm điệu F quốc vang lên từ phía xa.
“Tiểu tiểu thư cẩn thận! Ong mật chích đau lắm!”
“Tiểu tiểu thư ngoan, chơi sâu róm !”
“Bướm, con bướm cũng…!!!”
Ngô Mẹ linh cảm, chuyện chắc chắn là Slavic.
Sợ tiểu tiểu thư chuyện gì, bà vội vàng bước nhanh về hướng đó.
Khi cách gần hơn, chiếc xe đẩy trong rừng cây nhỏ lọt tầm mắt.
Ngô Mẹ thấy tiểu tiểu thư, đồng thời cũng thấy Slavic mặc áo khoác quý ông, đang mất hình tượng mà ngã cỏ, hai tay chống lưng, đầu hình như thứ gì đó rơi xuống, cả sợ đến cứng đờ.
Giờ phút , Slavic đang chằm chằm con bướm phượng hoàng đế đuôi én to lớn đốm vàng nền cánh đen đậu đỉnh đầu , tuy chỉ thể thấy một cái bóng đen đang vẫy cánh, nhưng sắp hồn bay phách lạc.