Sáng sớm hôm đó, khi Bùi Hoài gọi điện cho Tô Kỷ, một nữa xác nhận với cô: “Chắc chắn hôm nay lãnh chứng chứ? Hôm nay bận, bây giờ đổi ý vẫn còn kịp đấy.”
Tô Kỷ tính toán ngày tháng trả lời: “Chắc chắn, hôm nay lãnh.”
Lúc đó cách ngày 9 tháng 12 vặn còn bảy ngày.
Tô Kỷ hẹn Nam Miểu Miểu và những khác thứ Sáu. Ngày đó món ‘Thần Vật Canh’ của cô vặn thể thu thập đủ tất cả các vị t.h.u.ố.c dẫn, mà đám Nam Miểu Miểu cũng đều thời gian rảnh.
Sáng thứ Sáu, tại văn phòng tổng tài Bùi Thị.
Trên WeChat, Bùi Hoài gửi cho quản lý của Hồi Xuân Đường danh sách các loại thảo d.ư.ợ.c mà vị hôn thê của đặt hàng hôm nay.
Bên quản lý trả lời ngay lập tức.
Chillllllll girl !
“Vâng thưa Bùi tổng, ngài giao đến tập đoàn giao trực tiếp đến nhà Tô tiểu thư ạ?”
Ngón tay thon dài của Bùi Hoài khẽ động.
[Dấu Chấm Câu]: Tập đoàn.
Nếu giao trực tiếp đến nhà vị hôn thê... thì còn lý do gì để gặp cô nữa chứ?
“Không vấn đề gì thưa Bùi tổng!”
Bùi Hoài rút một bản tài liệu từ bên cạnh bàn việc bắt đầu việc.
Nửa tiếng , cửa văn phòng gõ vang.
Bùi Hoài ký tên phần bên A ở trang cuối của hợp đồng, “Vào .”
“Tổng tài,” Thẩm Mộc dẫn đưa t.h.u.ố.c .
Bùi Hoài đậy nắp b.út ký tên , phát một tiếng ‘cạch’, ngước mắt lên.
Vốn tưởng đến là quản lý Hồi Xuân Đường, ngờ ——
“Hoài Hoài, đang bận ,” Bùi Tùng mỉm ung dung.
Hôm nay đưa t.h.u.ố.c tới là nhị ca của .
“Khách quý thật đấy,” Bùi Hoài nhướng mày.
Bùi Tùng đặt một xấp d.ư.ợ.c liệu buộc c.h.ặ.t bằng giấy xi măng và dây thừng lên bàn: “Hôm nay rảnh rỗi.”
Bùi Hoài liếc đống t.h.u.ố.c đó, xác định thiếu thứ gì, tài liệu.
Dừng nửa phút, nhận thấy đàn ông đối diện bàn việc vẫn .
Anh ngước mắt lên, chạm ánh mắt của Bùi Tùng.
Bùi Tùng khựng một chút, đẩy gọng kính, lấy một thứ khác từ phía : “ , nhị ca tặng chú một món quà.”
Hành động của hôm nay từ đầu đến cuối đều lộ vẻ kỳ quái. Bùi Hoài nhận lấy thứ trong tay , nghiêng đầu: “Lịch treo tường?”
Bùi Tùng gật đầu: “Lịch vạn niên.”
Bùi Hoài lướt qua ‘món quà’ đó, nửa năm đầu xé sạch, hơn nữa tính đến lịch âm thì năm nay chỉ còn vài tháng cuối cùng.
“Lại còn là đồ cũ?”
Không sai, đây chính là cuốn lịch treo trong căn hộ của Bùi Tùng!
Bùi Tùng khổ mà nên lời: “Đây là do bà Tạ nhà mua đấy, nhị ca tặng chú.”
“Trước đây nhị ca bao giờ tin mấy thứ , nhưng từ mấy ngày ... phát hiện cái thứ linh thật đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-1311-bui-nhi-gia-tang-le-oan-gia-ngo-hep-tai-to-gia.html.]
Trên đó sẽ liên tục tốn tiền trong một tuần... Sau đó, tính đến hôm nay vặn tròn một tuần!
Em dâu của liên tục "huyết tẩy" tiệm t.h.u.ố.c nhỏ của suốt một tuần qua!!
Bùi Hoài im lặng vài giây, nhận lấy cuốn lịch: “Đa tạ.”
Bùi Tùng nheo mắt, cũng Hoài Hoài hiểu ý ám chỉ của .
“Còn việc gì nữa ?” Bùi Hoài hỏi.
“À, gì đặc biệt,” Bùi Tùng mỉm nhắc nhở, “Vất vả lắm mới tới một chuyến, mời nhị ca ăn bữa cơm ?”
Bùi Hoài nâng đồng hồ lên xem giờ, giọng điệu tiếc nuối nhưng bình tĩnh: “ nhà ăn tập đoàn hiện tại vẫn mở cửa.”
Bùi Tùng: “..................”
Xem chỉ "áo bông nhỏ" (con gái) mới lọt gió, mà "quần bông nhỏ" (em trai) cũng lọt gió vù vù luôn!!
Sau khi Bùi Tùng rời , Bùi Hoài cầm cuốn lịch vạn niên đó, hứng thú dạt dào xem xét.
Bình thường thể hiểu ý mỉa mai của nhị ca, nhưng hiện tại tư duy của đều một chuyện khác kéo .
Anh xem các mục "Nên" và "Kỵ" của mấy ngày gần đây.
Quả thực ngày lành tháng nào thích hợp để kết hôn lãnh chứng...
Cũng may là vị hôn thê kiên trì.
Vậy đành nhịn thêm chút nữa.
*
Trong lúc nghỉ giữa các cuộc họp của tập đoàn buổi sáng, Bùi Hoài lái xe qua Thủy Thiên Hoa Phủ một chuyến. Sau khi đưa d.ư.ợ.c liệu cho vị hôn thê, ở lâu mà về tập đoàn để họp tiếp, mà vị hôn thê cũng ‘ điều’ giữ chơi.
Hai vội vàng gặp mặt chỉ vài phút, nhưng Bùi Hoài chút ý oán trách nào.
Bởi vì lúc chỉ một , nhưng khi rời khỏi Tô gia... mạch đập ở cổ xuất hiện một dấu môi màu đỏ, hình dáng đôi môi đầy đặn, khóe môi cong lên.
Tô Kỷ cách vui vẻ.
Xe của Bùi Hoài rời , một bóng lén lút thò đầu từ cây bạch quả cửa biệt thự Tô gia.
Giang Sở nheo mắt theo, cho đến khi xe của Bùi Hoài xa đến mức còn thấy nữa...
Vừa đều thấy hết, bao gồm cả cái dấu hôn cổ khiến suýt chút nữa thì chảy m.á.u mũi ...
“Giang Mễ?”
Một giọng với âm cuối nhướng lên vang lên từ phía , Giang Sở cảnh giác khựng một chút, đó bình tĩnh thẳng dậy, thản nhiên .
Nhận gương mặt mắt, rạng rỡ: “Không ngờ Nam tỷ tên , thật là vinh hạnh cho quá.”
“Thôi ông tướng,” Nam Miểu Miểu lạnh lùng một tiếng, “Vừa lén lút gì đấy? Đừng tưởng thấy nhé!”
Cô vốn định hôm nay nhất định là đến đầu tiên, để khi những kẻ phiền phức khác tới, cô thể tận hưởng thế giới hai với bạn cùng phòng một chút.
Cô cố ý đến sớm hơn nửa tiếng, kết quả ngờ, yêu nữ còn đến sớm hơn cả cô!
Giang Sở đảo mắt, giả vờ như hiểu: “Nam tỷ... thấy cái gì cơ?”
Nam Miểu Miểu đắc ý hất cằm: “Dĩ nhiên là thấy ... giống như một fan cuồng rình rập vị hôn phu của học tỷ !”