Thái độ và giọng điệu chuyện của Anna khiến Cung Trạch Lệ cảm thấy nghẹn khuất, cứ thấy phảng phất bóng dáng của ai đó... Đợi khi đưa con bé về Phủ Công Tước, nhất định dạy dỗ cho hẳn hoi!
Mọi thứ chuẩn xong, tổng cộng bốn chiếc xe, Cung Trạch Lệ lệnh cho tài xế khởi hành. Xe của bà và Anna đầu tiên. xe định khỏi Bùi gia, tài xế đột nhiên đạp phanh gấp. Cung Trạch Lệ quán tính hất về phía một cách chật vật.
“Lái xe kiểu gì thế hả??” Bà chống tay xuống, lạnh giọng quát mắng.
“Phu nhân...” Tài xế vẻ mặt khó xử.
Cung Trạch Lệ ngoài với vẻ nghi hoặc, phát hiện cổng lớn Bùi gia vốn đang mở rộng... nay đóng c.h.ặ.t !!
Người của Bùi gia lệnh ai, lúc đang cổng lớn đóng kín, thần sắc vô cùng nghiêm túc. Đỗ Mi Lan cúp điện thoại, từ phía tới. Cung Trạch Lệ vẻ mặt khó hiểu, mở cửa xuống xe, bà chỉnh chiếc túi xách tay, nở nụ giả tạo: “Đỗ phu nhân, thế là ý gì? Chúng sắp , chẳng chào tạm biệt Đỗ phu nhân ?”
Đỗ Mi Lan cổng lớn, nắm c.h.ặ.t điện thoại, mặt còn ý . Nhìn Cung Trạch Lệ, bà với khí thế áp đảo: “Vừa là , nhưng bây giờ, ai cũng đừng hòng hết.”
Nụ của Cung Trạch Lệ cứng đờ: “Cái gì??”
Biểu cảm của Đỗ Mi Lan lấy một tia ấm áp, ngay cả quản gia cũng lập tức nhận , chắc chắn xảy chuyện lớn động trời. Vẻ mặt của phu nhân nhà họ, đừng Cung Trạch Lệ thấy qua, e là ngay cả nhà họ cũng từng thấy! Ngay cả ngày đến sự tồn tại của Quý Tịch, Đỗ Mi Lan cũng từng lộ vẻ mặt .
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ xa, khi Cung Trạch Lệ chú ý tới thì âm thanh đó dừng ngay ngoài cửa. Anna cũng xuống xe, cô bé vịn tay cửa xe, biểu cảm ngơ ngác. Tiếp đó, của Bùi gia mở cổng lớn, Trương Chính – Trương thính trưởng dẫn theo một đội cảnh sát, thần sắc vội vã tới. Chính là vị cảnh sát theo sát vụ án của Chu Tự Thành. Cũng chẳng rõ lúc ông đang việc cho Vương trưởng quan Viên , tóm hiện tại... ông là của Bùi !
Nhìn thấy Đỗ Mi Lan, ông cung kính gật đầu chào, đó về phía Cung Trạch Lệ: “Bà Cung Trạch, phiền bà theo chúng một chuyến.”
Tim Cung Trạch Lệ đập thình thịch, một dự cảm cực kỳ bất an đột nhiên ập đến. Bà cố giữ bình tĩnh, hỏi: “Vị trưởng quan , bắt thì cũng cho một lý do chứ?”
Trương Chính bà với ánh mắt sắc lạnh, trả lời mà hỏi ngược : “Cung Trạch Điền là con trai bà?”
Bàn tay Cung Trạch Lệ buông thõng bên chợt siết c.h.ặ.t. “Phải...” Bà đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-1221-cung-trach-le-bi-bat-anna-o-lai-bui-gia.html.]
Trương Chính dứt khoát: “Hắn nghi ngờ mang theo t.h.u.ố.c nổ nhập cảnh phi pháp, lên kế hoạch và thực hiện vụ k.h.ủ.n.g b.ố tại trường học, hiện bắt quy án.”
Cung Trạch Lệ nghẹn thở, lảo đảo lùi một bước, vịn xe mới vững . Quản gia kéo Anna gần , Bùi Uyên Ương với hình béo mầm một bên, nghiêng cái đầu vịt nhỏ xem náo nhiệt. Trương Chính liếc con vật cưng của Bùi trong truyền thuyết một cái, giây tiếp theo Cung Trạch Lệ, ánh mắt lập tức sắc bén. Ông vẫy tay hiệu phía , giọng điệu quyết liệt: “Mang !”
Không cho Cung Trạch Lệ thời gian gọi điện báo tin, bà cảnh sát áp sát khống chế, hai tay bẻ quặt . “Các ——”
Khi bà cảnh sát đưa , xe chỗ bà áp mặt để một dấu vết trang điểm rõ mồn một, đến cả lông mi và đường kẻ mắt cũng thấy rõ.
Đỗ Mi Lan dời tầm mắt: “Anna, chị Tô Kỷ của con gặp chút chuyện, khi sự việc giải quyết, con cứ ở nhà dì thêm một thời gian nữa.”
Anna giật : “Chị thương ? Vậy em bé thì ? Dì Đỗ, con thể thăm chị Tô Kỷ ?!”
Đỗ Mi Lan cô bé: “Dì đến bệnh viện xem tình hình , con về phòng ,” xong, bà hiệu bằng mắt cho quản gia. Quản gia gật đầu.
Cung Trạch Lệ đưa xa phảng phất mới phản ứng , bà vùng vẫy đầu hét lớn: “Anna, đừng tin đàn bà đó, bà giữ con Bùi gia con tin đấy! Gọi điện cho ba con ! Ông nhất định cách cứu chúng ——!!”
Bà cố ý dùng từ ‘chúng ’, như thể nhắc nhở Anna nhận rõ tình cảnh của lúc . Anna thu hồi tầm mắt, vài giây , cô bé cực kỳ ngoan ngoãn và phối hợp : “Dì Đỗ yên tâm, con ở nhà chờ tin của dì!”
Từ ‘tuyệt vọng’ đủ để diễn tả tâm trạng của Cung Trạch Lệ lúc . Đỗ Mi Lan thì an tâm gật đầu.
Chillllllll girl !
Tô Kỷ đang trong phòng bệnh, lúc vẫn tỉnh. Chân trái từ bàn chân đến đầu gối đều bó thạch cao, treo cao ở cuối giường bệnh. Ái Nghiên, Ái Manh cùng hai hộ công đang túc trực chăm sóc trong phòng. Bên ngoài phòng bệnh dọn sạch , chỉ còn vài nhân chứng cùng Tô Kỷ đến bệnh viện.
Miêu tỷ và Dương Tiểu Đào hành lang. Miêu tỷ xỏ đôi giày cao gót, nhưng chiếc túi vẫn đang khoác vai Dương Tiểu Đào. Dương Tiểu Đào chiếc túi, Miêu tỷ đang khoanh tay phòng bệnh: “...” Vài định mở miệng nhắc Miêu tỷ chiếc túi vẫn ở chỗ , nhưng thấy cô vẻ thực sự quan tâm thần tượng của , nên cô nàng tìm thời điểm thích hợp để lên tiếng.