YÊU EM ĐẾN KIẾP SAU - 5
Cập nhật lúc: 2026-03-11 17:42:37
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi lời thốt , mới nhận bắt đầu run rẩy, đành im lặng.
Chúc Tàng Tinh cúi mắt, đưa tay nắm lấy những ngón tay đang run rẩy co giật.
“Em sợ ? Kỷ Minh Nguyệt.”
Thật buồn , gì mà đáng sợ?
nghĩ trong lòng, nhưng hai hàm răng khép c.h.ặ.t , run rẩy thốt một câu chỉnh.
Thực , nụ hôn trong phòng bệnh, hiểu, Chúc Tàng Tinh đang lời chia tay với , tiếp tục dây dưa với nữa, và chuyện đó phát triển đúng như nghĩ, chặn hết phương thức liên lạc với và bắt đầu một cuộc sống mới.
Hai tay nắm c.h.ặ.t, ướt sũng vì mưa, lạnh buốt, lùi một chút, nhưng Chúc Tàng Tinh vẫn chịu buông tay.
Một lúc , đành nhượng bộ, lùi một bước:
“Em thấy ướt hết , trong chuyện .”
Chúc Tàng Tinh từ chối, còn lướt qua , bước trong nhà. thầm cảm thấy may mắn, vì khi mở cửa, kịp dọn dẹp những lọ t.h.u.ố.c.
Ngay đó, thấy đảo mắt xung quanh, khách khí một câu đ.á.n.h giá:
“Thật sự hỗn loạn.”
Chúc Tàng Tinh chậm rãi đến bàn , lấy đồ trong hai túi , vứt lộn xộn bàn.
“Cho mượn phòng tắm tắm một lát.”
Nói xong, liền giơ tay cởi áo sơ mi, để lộ bờ vai và cơ thể săn chắc.
mắng thầm một câu, lưng dám , nhưng hai tiếng, như thể giễu cợt .
Trẻ con quá!
Khi ngang qua , dừng , cúi thì thầm tai :
“Tìm cho khăn tắm và quần áo, nhất là bây giờ đưa cho , nếu ... một lát nữa em sẽ mang phòng tắm thôi.”
Người tắm trong phòng tắm, thể mặc đồ .
Hai má nóng bừng, cả tai cũng đỏ lên.
Tên đàn ông vẫn cứ ngang ngược như , chỉ bắt nạt !
từ trong tủ lấy hai chiếc khăn tắm, c.ắ.n c.h.ặ.t môi lấy một chiếc áo phông mà cất kỹ, ném thẳng Chúc Tàng Tinh.
Anh nhận lấy chiếc áo phông, ngạc nhiên hỏi:
“Chiếc áo ở đây?”
“ quên mất , nhanh , kẻo cảm lạnh.”
tránh ánh mắt của , ngại ngùng thể cho đó là món đồ giấu kín.
Tiếng nước trong phòng tắm hòa với tiếng mưa ngoài cửa sổ, rào rào vang lên.
tắt đèn, co sofa.
Tâm trí những đêm hè năm lớp 12, khi mùa hè cuối cùng của tuổi trẻ sắp kết thúc, Chúc Tàng Tinh dẫn đội bóng của lớp giành chiến thắng trong một trận đấu mắt, trong tiếng cổ vũ, cởi áo ném đám đông, và chiếc áo vặn rơi ngay lên đầu .
Lúc đó, còn là một học sinh mà tránh xa, để thể cùng thi một trường đại học, ngày đêm nỗ lực, thành công vươn lên top 30 của trường, trở thành học trò cưng của thầy cô.
Anh cũng trở thành một phần trong những ký ức đẽ của .
Rất nhiều thích , , nhưng mỗi khi , vẫn là ngôi sáng mà chỉ chiếu sáng vì .
Tiếng nước ngừng , Chúc Tàng Tinh mặc chiếc áo giấu kín, bước từng bước về phía .
Khóe mắt đỏ, mũi cay xè.
Anh từng :
“Em là mặt trăng, còn là ngôi , sinh là để xoay quanh em.”
chỉ là mặt trăng trong giếng, còn là ngôi bầu trời.
“Sao bật đèn?”
Sofa bên cạnh sụp xuống, xuống cạnh , giọng khàn.
cố che giấu cảm giác nghẹn ngào, lắc đầu, ép buộc, chỉ lấy một điếu t.h.u.ố.c trong hộp , đặt giữa các ngón tay.
Tạch—
Bật lửa bằng nhựa một đồng phát ánh sáng mờ ảo, chạm điếu t.h.u.ố.c, lập tức nó tỏa mùi khói cháy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/yeu-em-den-kiep-sau/5.html.]
“bật lửa ?”
“...Mất .”
“Thật ?”
“Trước đó, Hứa Gia Gia cướp mất.”
Chiếc bật lửa đó là lựa chọn kỹ lưỡng, chạy thêm mới mua nhân dịp sinh nhật Chúc Tàng Tinh, mặt còn khắc chữ tắt tên chúng .
khẽ hít một :
“Có thể lấy ?”
Vừa lúc nghĩ sẽ trả lời câu hỏi , mở miệng một chữ, “Có.”
Trong gian nhỏ ấm áp, và Chúc Tàng Tinh lặng lẽ trong bóng tối, để cơn gió mạnh mẽ và mưa bão bên ngoài cuốn thứ.
nghĩ, nếu chúng chia tay, chắc hẳn bây giờ sẽ mở một chai rượu vang, xem một bộ phim, sẽ thắp vài cây nến thơm, và chúng quấn trong cùng một chiếc chăn, hôn một cách lãng mạn và thành kính.
Với chút say, còn ngại ngùng và kìm chế nữa, sẽ dũng cảm với Chúc Tàng Tinh rằng cũng yêu nhiệt thành như thế, từ lâu , từ cái thoáng qua khi qua .
Và sẽ nhẹ nhàng vuốt tóc , ép thẳng mắt , những lời ngọt ngào mà bình thường thích , vài lượt.
Hai bàn tay vô tình chạm , lạnh lẽo giống .
"Em hối hận ?"
Một điếu t.h.u.ố.c hút xong, Chúc Tàng Tinh dập tắt nó trong gạt tàn, cái gạt tàn là của chủ nhà , nhưng hôm nay mới dùng đến.
Hối hận ?
Chắc chắn là .
Trước khi liên kết với hệ thống sinh mệnh, mỗi ngày đều hối hận, hối hận vì đồng ý với Chúc Tàng Tinh, hối hận vì cho hy vọng về một tương lai của chúng .
khi liên kết với hệ thống sinh mệnh, hối hận đến đau đớn, hối hận vì những lời thể cứu vãn, hối hận vì tổn thương sâu sắc như .
trả lời, mà hỏi một câu mà hỏi đó.
"Vậy ghét em ?"
Có lẽ đây là hai câu hỏi mà mãi mãi sẽ câu trả lời.
một lúc, Chúc Tàng Tinh đột nhiên khẽ, những ngón tay dài của vuốt ve các cạnh sắc bén của gạt tàn, gần như thở dài :
"Em nuôi một đóa hoa hồng, thể vì nó đ.â.m em một nhát mà ghét nó?"
"Chính em chiều chuộng nó, dù nó gai nhọn, dù chạm sẽ khiến m.á.u chảy, thì em vẫn tự chịu đựng."
Hàng phòng thủ tâm lý mà khó khăn lắm mới dựng lên đ.á.n.h tan tành, suýt nữa nghẹt thở trong giây phút .
Chúc Tàng Tinh gần hơn, thở ấm áp của phả tai , cơ thể chúng cũng áp sát .
Anh gọi tên bao nhiêu , rõ ràng là nhẹ nhàng và tình tứ, nhưng mang theo sự giận dữ, như thể đang giận mà chẳng với .
"Em sợ đau đúng , Kỷ Minh Nguyệt?"
"Ừ?"
"Ư... gì ?!"
"Em đau, đau thật nhiều mới nhớ em đối xử với như thế nào."
MMH
Chúc Tàng Tinh siết c.h.ặ.t t.a.y , mở miệng và c.ắ.n mạnh dái tai , gần như c.ắ.n thủng tai , mút sạch m.á.u chảy từ vết thương đó.
"Em đừng ..."
Chúc Tàng Tinh dựa đầu cổ :
"Từ bây giờ, em đừng , Kỷ Minh Nguyệt, em , em thể hỏi , hỏi gì cũng , sẽ trả lời em."
Cơ thể lập tức cứng đờ.
Chúc Tàng Tinh thể thấy biểu cảm của , cũng thể thấy .
Tại những lời như ?
Anh "trả lời" là điểm mấu chốt?
Là sự trùng hợp ...