YÊU DẤU, YÊU DẤU - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:02:08
Lượt xem: 314

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nắng ngày hè rọi cửa, nhấp nháy nhảy múa gương mặt . Cậu cúi đầu xem tạp chí, áo sơ-mi cài hai nút đầu, mái tóc đen rối gợi cảm đến lạ. Cậu như một khung hình mài giũa từ trong phim ảnh . Cái ch.ói lóa rạng ngời đẽ đó thuộc về bất cứ ai.

 

Ý nghĩ trỗi lên thì khung hình liền động đậy. Cũng giống như là bước từ trong phim , dùng một tư thế vô cùng duyên dáng thong thả đầu , đưa đôi mắt thẳm đen , mở miệng :

 

"Thu Thu, trời nóng quá, em ăn cà-lem!"

 

Tựa như lực sát thương của câu đủ, còn bồi thêm một cú trời giáng bằng cách chu mỏ bĩu môi đầy điệu nghệ .

 

Nhất thời như đạp khỏi chín tầng mây. A Địch cạnh cũng tránh khỏi tình trạng tương tự. Gã thở dài tiếc rẻ vùi đầu màn hình vi tính.

 

"Khi nào hết ca mua cho ăn. Bây giờ thì ngoan ngoãn đó chơi !” cho lệ.

 

Từ lúc bắt đầu dắt theo con ghẻ Lục Bách Đông thì và gã chủ liền phát hiện cách sử dụng mới của .

 

Mới đầu thì khách quen ngày ngày đều đến tiệm. Lần là lòi kha khá khách lạ. Lúc đó và A Địch còn hiểu là tại vì , nhưng nhiều quan sát thì liền nắm trọng điểm: tầm của khách đến tiệm đều dán dính lên Lục Bách Đông.

 

Kể từ dạo , phận của Lục đại thiếu gia chuyển từ con ghẻ thành con đẻ một bước thăng cấp lên chức gà đẻ trứng vàng cho tiệm. A Địch còn đặc biệt sắm cho cái bàn, đặt cạnh cửa sổ phía đường cái với ý đồ biến thành ma-nơ-canh di động. Cách quả nhiên hấp dẫn nhiều quý cô văn phòng dừng chân ghé bước đây. Và đồng thời, trang phục Lục thiếu gia cũng trở thành tiêu chuẩn lựa đồ cho bạn trai của các quý cô kể .

 

Tại sinh diện mạo yêu thích ? – căm giận húng hắng vài tiếng bõ ghét.

 

"Cậu thể kêu em mẫu cho ."

 

"Cho cái gì cơ?" nhíu mày đầu gã chủ, chẳng hiểu là gã lảm nhảm gì.

 

"Thì là cuộc thi thiết kế trang phục bữa quảng cáo trong tờ rơi đó." A Địch đáp, mặt mày bặm trợn lên , "Đừng là bồ quên nha bồ?"

 

chớp chớp mắt, tránh đường của gã.

 

Cái gì mà cuộc thi thiết kế thời trang chứ? Dù đầu óc hoạt động ở tần cao nhưng vẫn chẳng nhớ chuyện đó là chuyện gì.

 

"Biết ngay là quên mà." A Địch lầm bầm, " lấy tên cửa hàng mà báo danh dự thi cho ."

 

"Sao lấy tên cửa hàng?" cảnh giác, "Đừng mang rao bán nhá?"

 

A Địch xùy xùy hai tiếng, "Bán ? Xin nhé, nếu mà bán thì cũng bán thằng em của . Cậu thì mấy đồng chứ!”

 

lườm gã một cái, tỏ ý hài lòng về lời của gã, dầu gì thì Trình Thiên Thu cũng dáng vẻ hoa nhường nguyệt thẹn chứ bộ.

 

Chẳng một buồn quá mà Lục Bách Đông lọ mọ tới, chen chung cái ghế với .

 

"Cậu đây gì chật c.h.ế.t !" khó chịu.

 

"Đông Đông , chỗ bên của rộng nè~" A Địch xum xoe .

 

Lục Bách Đông chỉ gã một cái lên bàn.

 

"Thấy ghét!" Lần tới phiên A Địch mất hứng.

 

Nhìn chợt thấy vui vui nhưng vẫn mặt điềm nhiên.

 

Lục Bách Đông bàn lâu thì ngủ. ngẩn gương mặt non dại khi ngủ giống hệt ngày xưa của , chỉ đúng hai giây, dời tầm mắt.

 

"Làm gì mà trông lúc nào cũng mệt mỏi uể oải ? Đừng là ở nhà hành hạ cho con ngủ ngon giấc nha?” A Địch với vẻ mặt ám vô cùng. Tuy cũng thấy nhàm nhưng vẫn đá lông nheo rôm rốp với gã.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/yeu-dau-yeu-dau/chuong-9.html.]

"Bồ đoán thử coi bồ?" vẻ như gã háo sắc mà l**m l**m môi.

 

Mỗi xài chiêu thì A Địch rợn hết cả lên, cúi đầu chịu thua. Lần dĩ nhiên cũng chẳng ngoại lệ.

 

"Coi như lợi hại ." A Địch tặc lưỡi.

 

chỉ , nữa vùi đầu máy tính. Bấy giờ mới cho phép nghiêng đầu Lục Bách Đông nhiều thêm một chút. Chỉ một cái thôi. tự với lòng. cùng vẫn dứt mắt cho đặng.

 

Cậu ngủ an trầm. Đôi mi dài rợp bóng phủ lên đôi mắt thẳm sắc.

 

Mấy ngày nay, bọn vẫn duy trì thế cân bằng lúc đầu, ai bước lên cũng chẳng ai thụt lùi.

 

Cậu vẫn mỗi ngày dậy từ lúc 3 rưỡi sáng, mặc quần áo ở mép giường chờ dậy .

 

vẫn dửng dưng như cũ, phớt lờ ánh mắt đầy mong chờ từ .

 

Trưởng thành , lòng cũng còn mềm yếu như .

 

Một khi lớn khôn thì thể về dạo bé . trớ trêu vận mệnh trả về cho một -lúc-năm-tuổi.

 

Lúc ngủ mà đôi hàng mi vẫn nhíu , an giấc. chỉ lấy tay ve vuốt đôi mi dày đó. rốt cục, tay vẫn vươn nổi.

 

*

 

Mùa hè Đài Bắc. Trời dù tối sẫm nhưng vẫn nóng kinh .

 

cau xổ bung áo sơ-mi .

 

Chỉ bước khỏi cửa hàng tiện lợi gần bến tàu điện mà chảy đầy mồ hôi. Ấy mà ai vẫn vô cùng thong thả mát mẻ cạnh, hại nghi rằng bỏ rớt tuyến mồ hôi trong bụng .

 

"Em chơi cái đó."

 

Bỗng nhiên tay giựt giựt, đầu thì thấy Lục Bách Đông chỉ tay về chỗ xích đu trong công viên.

 

"Không ..." quơ quơ túi đựng kem lên mắt , "nếu thì kem của sẽ chảy hết."

 

Cậu mím môi , mắt cứ đảo tới đảo lui giữa cái xích đu và túi kem. Chốc chốt bằng một câu xanh rờn:

 

"Em xích đu ăn kem.” là vẹn cả đôi đường nhỉ.

 

Chắc bây giờ trời cũng tối nên công viên cũng còn bóng nào. và Lục Bách Đông mỗi chênh vênh một xích đu, đ.á.n.h đưa vùi đầu hộp kem.

 

Thói quen ăn kem là do dạy . vẫn nhớ. Lúc đầu thì thích , xới kem từ hộp lớn bát mới ăn, nhưng miết mới chịu ăn trực tiếp trong hộp luôn. Như vầy thì mới cảm nhận cái thú của việc ăn kem chứ.

 

Đáng tiếc những chuyện như vầy hiện tại quên mất .

 

Nếu thì bây giờ trong đầu đang tồn tại cái gì?

 

Là đau buồn hạnh phúc? Có ? Nếu thì là gì?

 

hỏi, nhưng đến cùng thì cũng chỉ ngưng mắt phán cho một vô cùng trật quẻ, “Cậu ăn uống kiểu gì mà miệng mồm mặt mày dính kem ?”

 

Cậu ngu ngơ ngóc đầu khỏi hộp kem, mặt tèm nhem sôcôla, mà . định mở miệng mắng nhưng phì đưa tay qua lau mặt giúp.

 

"Cậu đúng là ngốc thiệt mà!" , lặp với giọng như đang cố thuyết phục chính , cũng như đang tự vỗ về chính , “Cậu thật sự là đồ ngốc!”

 

Loading...