YÊU DẤU, YÊU DẤU - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:02:07
Lượt xem: 310
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
bỏ phía , thẳng tới quầy ăn vặt, thuận tay bỏ giỏ tùm lum những thứ thích ăn. Vẫn là sát ở lưng. để ý tới, chỉ chuyên tâm nghiền ngẫm xem snack khoai tây thường và snack khoai tây kim chi gì khác .
"Thu Thu." Cậu gọi.
coi như thấy, tiếp tục coi thành phần của các loại bánh snack.
"Anh sẽ vứt bỏ em hả?" câu tiếp theo của khiến đóng băng.
đầu . Cậu vẫn một lưng thẳng mặt quật cường. dời tầm lên mấy gói snack xanh đỏ kệ, thong thả , “Sao vứt bỏ ? Bộ tưởng sẽ xe rác nào chịu hót ?”
Cậu , chỉ khều khều ngón tay .
thấy bực, định giãy giụa, nhưng Lục đại thiếu gia nhanh tay ôm c.h.ặ.t cánh tay .
*
Chắc là cái chuyện nhốt tạo thành nỗi ám ảnh cho Lục đại thiếu gia .
Ví dụ như, chỉ cần biến mất khỏi mắt ba phút thì mặt hiện lên vẻ bồn chồn; qua mười phút thì sẽ cao giọng rống lên, báo hại A Địch cứ cách mươi mươi phút thì réo tới dọn dẹp hậu quả một , mệt bở .
Ví dụ như, sáng sáng đều sẽ dậy sớm hơn, bận áo quần chỉnh tề giường đợi thức. dọa cho mấy cũng thành quen.
"Sao dậy sớm thế chứ?" Mỗi sáng đều hỏi câu .
"Em đói bụng." Sau đó mỗi sáng dùng y chang một vẻ mặt trả lời , vòi nhanh nhanh nấu bữa sáng để hỏi miết việc nữa.
bắt đầu hoài nghi chỉ thông minh của một trẻ lên 5 đó. Làm mà khôn khéo đến chừng đó ?
*
“Ê là khi nào giả bộ mất trí nhớ ?"
Mỗi ngày mười hai giờ thì tiệm quần áo vắng khách. và A Địch châu đầu trong quầy tính tiền Lục Bách Đông. Cậu phát giác việc soi mói.
" chỉ là nếu trí nhớ thì chắc chắn sẽ là một cực phẩm.” A Địch xoa xoa cằm với vẻ thèm thuồng đáng khinh xùy một tiếng coi rẻ.
*
Lúc tối, mua một phần gà rán thơm lừng, hề hề Lục Bách Đông ăn ngon lành.
"Đông Đông ..." cố nhỏ nhẹ hết mức thể, "Mấy ngày gần đây em mơ thấy gì ?"
Trên TV vẫn thường chiếu như . Anh nam chính mất trí nhớ một quảng thời gian ở chung với chị nữ chính thì thường đau đầu, ban đêm mơ thấy những chuyện xa xưa cũ. Tình tiết chẳng phim mang nội dung mất trí nào mà . Có lẽ là dựa mà căn cứ khoa học nào đó chăng?
"Không ." Lục Bách Đông đáp một câu mà hề mong mỏi.
"Thật sự ?" truy hỏi, lòng pha lẫn chút tạp vị khó phân.
Thất vọng, là may mắn? Có lẽ mỗi cảm xúc một chút chăng. Suy cho cùng, trong sinh mệnh của , chỉ là một diễn viên quần chúng ABC nào đó, nên chẳng thể chút phân hào nào giúp hồi tưởng kí ức.
Lục Bách Đông ném cái xương gà trong tay xuống, đưa tay lên gãi gãi cằm, quẹo đầu , “Hôm qua em mơ thấy đó!”
Lòng đột nhiên nhảy dựng lên, "Em mơ thấy ?"
"Em mơ thấy ăn vụn gà rán của em." Cậu chun mũi .
chỉ còn xem thường tên ngốc mà thôi.
*
Buổi khuya, giả vờ ngủ say, hạ quyết tâm rình cho Lục Bách Đông tính cho quỷ gì.
Khoảng 3 giờ hơn, bên vang lên tiếng động khẽ, nhắm hờ mắt , đoán chừng là đang trở , cả xán ôm , hại khó thở c.h.ế.t .
Nhiệt độ cơ thể cao, giống như bọn trẻ con ưa bệnh. May là phòng mở máy lạnh nếu sớm đá rớt giường .
nhẫn nại, mắt mũi, mũi tâm, cực lực xem nhẹ từng thở phả gáy còn cả đôi chân đang xiết như kềm. Bình thường lúc ngủ, Lục Bách Đông chỉ mặc độc mỗi cái quần tứ giác, cũng . Ban đầu thì cũng chẳng nghĩ gì nhiều, cho đến đêm nay.
khó khăn nghiêng đầu . Rõ ràng là lạnh phả phà phà nhưng cả nóng bừng lên.
Tên mà còn sáp gần hơn. Da đầu giựt tưng tưng, cảm nhận khí quan mềm mại cách một lớp vải mịn của để sát rạt đùi . niệm phật loạn xị.
Nếu là khác thế với thì chắc chắn sẽ coi đó như là diễm phúc mà xán ăn tươi nuốt sống đó.
đằng nay trớ trêu là Lục Bách Đông.
thở dài một , xoay dùng sức đá tên đần xuống giường, còn âm thầm cầu khẩn, “Lục Bách Đông, đừng trách . Anh đây là bảo tiết hạnh cho .”
Cũng chẳng là ngủ say là tại đá đến hôn mê mà mảy may giật . nghiêng cái tên đang đất. Chừng 15 phút mới bật dậy.
híp mặt lên đến tủ quần áo.
Đối với tên đần thì tủ quần áo cũng quy tắc riêng. Mọi thứ đều lên theo móc áo theo bộ. Làm thế gọn gàng tiện lợi cho Lục Bách Đông. Cậu tùy tiện rút một bộ đồ khỏi móc, c** đ* bận đồ tới ba mươi giây. Quả nhiên công việc chuyên nghiệp.
Đoạn, đến xuống mép giường. chộp thời cơ, bật dậy mở đèn lên.
"Giờ mà ăn bận như thế gì?" cứ như thể là đang bắt gian tại trận .
Cậu nheo mắt, rùng hít một như thể thích ứng kịp với độ ch.ói của đèn. bèn chỉnh đèn tối xuống một chút.
"Em chờ dậy ." Cậu trề môi đáp.
giật hỏi, " cũng cần nửa đêm nửa hôm dậy đồ?"
Cậu đáp, đưa đôi mắt thẳm sắc đen với vẻ chỉ trích. Tới phiên thấy chột .
"Không mỗi ngày đều dắt chung ?" nhíu mày.
Cậu vẫn , chỉ miên man . né tránh ánh đó.
"Đổi quần áo lên giường ngủ ." chẳng chịu nhúc nhích.
"Thu Thu…" dùng giọng tủi vô cùng, "Anh định bỏ em đúng ?"
Lần đến lượt đáp. Chúng trầm mặc đối phương.
Cậu hỏi điều gì thêm nữa, cụp mắt , ngoan ngoãn bò lên giường co ro. tắt đèn.
Cuối cùng vẫn chịu áo ngủ.
Cuối cùng vẫn trả lời câu hỏi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/yeu-dau-yeu-dau/chuong-7.html.]
Cả và đều , hai chẳng cách nào tin tưởng .
Nếu bây giờ hỏi,
Lục Bách Đông đây trông thế nào
thì chắc cũng chỉ đại loại đáp rằng: Không nhớ nữa.
Một em trai ngoan, mặt mày đáng yêu, vô cùng lời, luôn cái đuôi của .
Vẫn còn nhớ đầu gặp .
Buổi trưa khi tan học, chạy về nhà với mong ước thể nhanh nhanh lấy kem bạc hà trong tủ lạnh ăn, ai dè nhà khách đến chơi.
Một dì lâu gặp, cùng một nhóc nhỏ gầy, đang sofa. Hình như lúc đó dì đang .
liếc nhóc vài . Cậu cũng ngước lên dòm . Còn nhớ đó là bé đôi mắt tròn đen. lẽ vì quá gầy mà đôi mắt thẳm sắc nom đáng sợ. Giống ngoài hành tinh.
Mải cho đến khi cầm hộp kem về phòng, còn nghĩ miết tới sinh vật thuộc về địa cầu .
Sau đó dì về, ngoài hành tinh ở .
Mẹ là em họ , sẽ sống cùng chúng .
Lúc đó thật vui, lôi hết đồ chơi cho , nhưng thì cũng chẳng thèm đoái hoài gì tới, chỉ lưng với . bực lắm, ném con rô-bốt lên lưng . Khi như dọa cho kinh sợ lắm, còn giật nảy lên run rẩy ngừng. cứ tưởng sẽ phản ứng , nhưng chung quy chỉ co ro cuộn một xó.
Buổi đêm miên man ngủ .
Vì ngoài hành tinh . Tiếng như sắp tắt thở tới nơi . nghĩ chắc tại cứ chôn mặt gối. Bỗng dưng lúc đó thấy gớm gớm , cứ nghĩ tới chuyện nước mắt nước mũi của chảy dính hết lên áo gối thì rùng .
"Ồn c.h.ế.t !" cố tình lớn.
Một lát thì còn thấy gì nữa.
*
Người ngoài hành tinh cứ thế thút thít suốt những mấy đêm.
Chạy hỏi thì là dì nhỏ nhờ nhà trông nom giúp, còn nguyên nhân vì thì đợi mai lớn khắc . mấy vui khi . Lớn lên là chuyện lâu .
Sau đó, khi tắm chung với ngoài hành tinh thì hiểu câu của .
Trên lưng hằn những mảng xanh tím đỏ bầm đủ cả. Xem chừng chắc là đau lắm.
"Ai đ.á.n.h em ?" hỏi nhưng chỉ cúi đầu mím môi, tiếp đó thì bạt đầu một cú.
Người ngoài hành tinh thích chuyện. Mặc lấy bao nhiêu phim hoạt họa, mô hình, rô-bốt dụ dỗ thì cũng chỉ ngưng mắt , vùi đầu vẽ tranh. Vì thấy buồn nên mới rủ chơi chung. Trước khi , cũng chỉ chơi một , vẫn vui .
tình trạng đó chỉ kéo dài tới ngày .
Sáng đó, trời còn sớm rạng, bỗng dưng lay dậy.
Mới đầu còn tưởng là động đất nữa, nên sợ quá bật dậy tức khắc, nhưng chẳng thấy cái gì đổ sụp hết. Người lay gọi là sinh vật ngoài hành tinh.
"Chuyện gì?" cau mày, hiểu trưng cái mặt như là sắp đến nơi .
Cậu đáp, mặt mày thì đỏ bừng bừng lên. Rất nhanh đấy liền hiểu chuyện gì.
Ra giường ướt một mảng, còn thoang thoảng mùi khai.
"Hì ——" vui sướng gây họa .
Cậu cầu cứu, hàng mi cong dài chớp chớp, nước mắt cứ tự nhiên rớt xuống má. há mồm ngơ ngác nấc lên.
"Ê..." gãi gãi đầu, nghĩ chẳng câu an ủi nào, đành , “Tuy trông hung dữ lúc đ.á.n.h , nhưng mà đ.á.n.h cũng đau .”
Cậu càng lớn hơn, lời của chỉ mang tới phản ứng ngược.
ngơ sờ đầu . c** nh* con quá, còn gầy. Giống như nếu lỡ tay bẽ gập thì sẽ gãy đôi ngay. Chợt nhiên tưởng tưởng đến cảnh rượt đ.á.n.h thì lông tóc gì cũng dựng cả lên.
"Đừng mà." .
*
Kết quả, đổi thành .
Sáng , vô cùng hùng dũng chạy tới thưa với là đái dầm. Vì gần đó, nên bộ như sợ hãi gì. Chỉ tiếc là khi xách cây đến thì hình tượng hùng của đổ sụp.
"MẸ MA ĐẦU! MẸ MA ĐẦU!!" trốn nên càng khiến cơn giận của bốc cao, đét thêm cho vài cây nữa.
Đại chiến qua , hấp hối giường.
Cậu bên mé . thèm ngó tới . Chợt thấy hối hận kinh khủng. Nếu sẽ đ.á.n.h tơi bời như thì chẳng sắm vai hùng chi cho . Cậu một lúc thì chạy . mắng một tiếng xong thấy ton ton chạy về.
"Cho ." Cậu , chút sợ hãi mà đặt bức tranh mặt .
"Không thèm." húng hắng đầu , màng tới quà nịnh nọt đó.
Cậu sợ hãi mở to mắt , như thể chẳng gì cho , chốc chạy . Lần lấy hứng thú mà dậy chờ. Không lâu quả nhiên chạy về, tay đang nắm cái gì đó.
"Cho ." Cậu . Trong tay là que kẹo m*t vị quýt. Vỏ kẹo trong suốt, nhăn nhúm, còn chảy nhệ .
chìa tay lấy, cau mày săm soi, cuối cùng vẫn tiếp thu cống phẩm.
Xé bỏ vỏ kẹo nhét ngay miệng, mùi quýt xộc lên mũi, vị cũng tệ. nhai kẹo rôm rốp, lòng nhe răng . Cậu cũng nhoẻn miệng theo.
Từ đó về , lưng mọc một cái đuôi. Dù gì thì cũng lẽo đẽo theo cùng.
Trông ngày xưa, chúng từng như hình với bóng.
*
Người ngoài hành tinh - Lục Bách Đông – em họ .
Có đôi khi dằn lòng nghĩ, rành rành đây từng như , nhưng mà bởi lẽ vì lớn lên đổi?
Nếu tại vụ t.a.i n.ạ.n xe đó thì chắc là đời cũng chẳng cách nào giáp mặt nữa.
Cứ nghĩ thì thấy, giờ phút , chuyện đang hiện diện sống động mắt , tựa cổ tích .