YÊU DẤU, YÊU DẤU - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:02:06
Lượt xem: 305

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ bé như thế. Dù gương mặt còn xinh xắn hơn cả con gái, trêu ghẹo một chút thôi , nhưng cố chấp đến cùng với những gì bản , là chín trâu mười bò cũng mảy may xê dịch .

 

thở dài thườn thượt, hết cách , “Thế còn mau đ.á.n.h răng!”

 

Nhác thấy đầu hàng, liền hoan hô một tiếng chạy ngay phòng tắm.

 

Nhìn theo bóng khuất cách cửa hừ một cái, nếu tính như thế thì còn là Trình Thiên Thu nữa?

 

"Cậu chỉ hai phút thôi đó." hí hửng ngang qua phòng tắm, đe cho một câu. Vừa thấy tiếng cấp tốc chà răng, liền nhịn chạy vụt cửa, bước ngoài, đóng cửa khóa trái. Nhốt ở bên trong.

 

Ngay lúc đó, thấy phía bên cánh cửa đóng tiếng bước chân vồn vã, tiếp nữa là một tràng tiếng tiếng hét inh ỏi, “THU THU! THU THU!!”

 

phì lấy ổ khóa chốt cửa cho thật chắc. Sau khi an tâm là sẽ trốn mới xuống lầu.

 

Ban đầu còn thấy tiếng la , nhưng xa dần cũng còn âm thanh gì nữa.

 

Đứng ở lầu nổ máy xe, theo quán tính ngoái đầu lên ban công. Cậu đang dang hai tay ôm lấy lan can đăm đăm. thu đường , đội nón bảo hiểm rồ ga phóng .

 

*

 

Trên đường chẳng hiểu gặp quá nhiều đèn đỏ. phiền muộn nhịp tay lên tay nắm xe, dằn xuống xúc động đầu .

 

Nhốt là chuyện đương nhiên thôi. thể cứ khư khư mang khắp nơi ?

 

Đèn xanh. rồ ga chạy .

 

Ngã tư tiếp theo là đèn đỏ.

 

khịt mũi một tiếng, đầu xe.

 

*

 

Trước khi tiệm, trốn trong một ngõ vắng gọi điện tới báo cho A Địch tình hình hiện tại. Gã chẳng những cằn nhằn mà còn sảng khoải bảo cứ đưa theo. Ba mươi giây , khi cùng Lục Bách Đông hiện trong tiệm A Địch mới chịu ngóc đầu lên khỏi tờ báo bọn . Mắt gã sáng long lanh đến là l.ồ.ng lộn.

 

"Mau chào chú !" Trước khi A Địch kịp đá lông nheo rôm rốp với Lục Bách Đông thì nhanh tạt cho gã một gáo nước lạnh.

 

Dầu rằng vẫn còn khó chịu với nhưng Lục đại thiếu gia vẫn ngoan ngoãn cúi đầu , “Con chào chú ạ!”

 

lườm A Địch, thấy gã vẻ hài lòng về tiếng chú đó, xem chừng bao cơn hưng phấn của gã đá bay .

 

Nhét Lục Bách Đông xó tiệm, lôi b.út sáp giấy vẽ xong, mới quầy tính tiền, bắt gặp bản mặt quái dị của gã chủ.

 

"Cậu khó ở hả?" nhíu mày.

 

"Thằng em ?" Gã kéo tới một bên, nhỏ giọng hỏi.

 

nhún nhún vai, "Bị t.a.i n.ạ.n xe, đụng trúng đầu nên bây giờ trí óc chỉ giống đứa trẻ năm tuổi.”

 

"Gì?" Gã há hốc mồm như chẳng tin nổi, "Chuyện còn ly kỳ hơn cả phim truyền hình chiếu lúc 8 giờ tối nha! Thằng em đang sống ở thời đại nào thế hả?”

 

đang suy nghĩ xem trả lời gã thế nào thì gã hỏi tiếp, “Em cũng là hả?"

 

Chữ “ của gã như vẻ mơ hồ nhưng phàm là trong giới thì liền hiểu ngay. cũng lười quanh cho với gã, trực tiếp đáp, “Nếu tên đó mà thẳng thì đời chẳng thằng đàn ông nào thích phụ nữ nữa.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/yeu-dau-yeu-dau/chuong-6.html.]

A Địch tiếc rẻ hừ hừ hai tiếng, liếc một cái mới chịu thức thời chuyển chủ đề

 

"Hôm nay bọn Tiểu Lục rủ nhậu, ?”

 

khổ, " còn về nhà nấu cơm chăm con trẻ, thế nào cho ?”

 

Gã chủ hô hố lên, mặt mày gian tà , “Hay là dắt con trẻ của theo cho vui. Đến đó tụi sẽ dạy cho nó một chuyện chỉ lớn mới ...”

 

nện cho gã một cú, chặn cái mồm họa của gã .

 

*

 

Buổi tối bảy giờ, là lúc tan tầm, tốp ba tốp năm khách khứa bước tiệm. lo Lục Bạch Đông ở đây sẽ vướng tay vướng chân nên xin A Địch cho về sớm. Gã gì, hòa nhã gật đầu cho lui.

 

Hôm nay Lục Bách Đông im lặng một cách bất thường. Bị ghẹo vài vẫn cứ mím môi bàn vẽ tranh, hại bẽ mặt kinh khủng. nhớ lúc còn nhỏ, dầu giận thì đại thiếu gia cũng dỗi lâu như . Mỗi bọn cãi xong, tới một tiếng đồng hồ thì liền chủ động xách cống phẩm đến cầu hòa với .

 

quãng thời gian đó về nữa .

 

hoài niệm rẽ xe bãi đỗ của siêu thị.

 

Trời còn sớm, mới hơn bảy giờ một tí. Nếu mà chợ nấu cơm thì chừng độ tám giờ là ăn . cẩn thận ước chừng thời gian. Kẻ vốn đang ngoan ngoãn bên cạnh bỗng như ngựa mất cương, chạy tưng tưng về phía , nhưng vài bước đầu .

 

xua tay ý bảo cứ thoải mái chơi , dáng hiền vợ đảm mà xách giỏ lựa rau rá cá thịt. Tên cư nhiên tiu nghỉu trở về cạnh , tay miết góc áo .

 

"Đi lấy bim bim kẹo ." vui vẻ , nhưng ai chỉ ủ rũ lắc đầu.

 

Chẳng hiểu mô tê của sự khác thường , chỉ gãi gãi đầu. Đoán là tìm thấy hàng thức ăn vặt nên tâm dắt tới đó, đẩy đẩy mau tới lựa món thích.

 

"Cậu thể lựa cái nào thích, nhưng mà chỉ bữa nay thôi đó.” dặn dò như thể gà mái dặn gà con, bản cũng tự thấy đang thành ý bồi tội.

 

thì tùy tiện nhốt ở trong nhà cũng cấu thành tội . Nếu Lục Bách Đông thiệt sự là đứa nhóc 5 tuổi thì phỏng chừng còn còng đầu gỡ lịch trong khám ?

 

nghĩ miên man quầy giảm giá.

 

Bên chợt vang lên tiếng bước chân khẽ. đầu liền thấy Lục Bách Đông.

 

"Cậu ?" khó hiểu nhíu mày.

 

Cậu hai tay rỗng , thế nào cũng chẳng giống bộ dạng mê ăn hàng ngày.

 

Tên ngốc chỉ lắc đầu, đến cạnh . liếc vài , cảm thấy kỳ quái vô cùng.

 

"Không ăn thiệt hả? Hết bữa nay thì còn dịp nữa .” dọa, nhưng vẫn cứ ngây , chẳng đang hiểu nữa. Tự dưng thấy nhụt chí thế nào đó.

 

"Quên ." tiện tay bỏ giỏ vài hộp sữa bò.

 

Lúc ngang qua quầy đông lạnh, chợt thấy ngón tay khều khều. cúi đần , thấy tên đần đó đang lo lắng nắm tay .

 

Nếu thật chỉ 5 tuổi thì chuyện chẳng nhằm nhò gì với , nhưng đằng là Lục Bách Đông xinh giai hai nhăm dáng hâm hâm, nên thể dửng dưng coi như chuyện bình thường thôi?

 

rụt vội tay về, bộ như vô ý lựa đồ, nhưng khi tay rời thì hoảng loạn níu . Cứ vài như thế, cũng thấy phiền mà hỏi, “Cậu tính hả Lục Bách Đông?”

 

Cậu đáp, mím môi c.h.ặ.t. Loáng thoáng như bắt gặp vẻ quật cường ngày nào. Chỉ tiếc bây giờ hai mươi bảy tuổi.

 

Loading...