YÊU DẤU, YÊU DẤU - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:02:30
Lượt xem: 316

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi tỉnh dậy, ngắm Thiên Thu ngủ. Rất lâu, lâu.

 

Này, Thiên Thu, chúng bắt đầu từ đây !

 

Lấy khởi điểm là giấc mộng của , từ từ bình thản qua hết cả đời. Để em biến lời dối của thành thật.

 

*

 

Những ngày đó, ngoại trừ hai chữ “hạnh phúc” thì Lục Bách Đông chẳng dùng từ nào thỏa đáng hơn để hình dung.

 

Thế giới của thu hẹp , nhỏ đến mức chỉ chứa hai . Cậu lấy những hờn giận vui buồn của Thiên Thu trung tâm mà xoay tròn. Cố gắng thực hiện ước định giữa hai .

 

Ngay lúc nữa bắt đầu cuộc đời thứ hai thì…

 

"A, nhớ giống ai !"

 

Trước khi thi đợt 2 vòng bán kết, cả bọn nghỉ trong xe của A Địch. Thiên Thu ngoan ngoãn gối đầu lên đùi mà ngủ. Đương lúc lấy tay che nắng cho Thiên Thu thì thấy Tiểu Lục phấn khích .

 

"Cậu giống cái tên mẫu Nhật đó!" Tiểu Lục hào hứng , “Lúc còn học đại học, Thiên Thu mê tên đó như điếu đổ . Tháng nào cũng đặt mua tạp chí từ bên đó gửi về đây. Miễn là báo liên quan tới tên đó thì chẳng tha. Chậc, cho nên , bây giờ hai bên như thế, coi như mộng của Thiên Thu cũng thành sự thật , nhỉ?”

 

… Mộng trở thành sự thật ư?

 

Lục Bách Đông chỉ qua chuyện.

 

Nếu như là mộng thành thật, thì chỉ mong đừng tỉnh quá nhanh.

 

ngờ Thiên Thu chậm rãi mở mắt .

 

*

 

Trước khi Tokyo, Thiên Thu bắt đầu trở nên khác thường.

 

Càng lúc càng dính c.h.ặ.t lấy . Càng lúc càng bất an.

 

Và điều mà mong đợi nhất đến. Thiên Thu còn nhẫn nhịn nữa.

 

Một đêm khi lên máy bay, Thiên Thu cũng ngả bài.

 

Tối , Thiên Thu nhiều nhiều. Lại còn đeo nhẫn tay . Chiếc nhẫn đó là một lời ước nguyện. , đến tận lúc , Thiên Thu vẫn tin tưởng .

 

Song, Thiên Thu vĩnh viễn , điều lo lắng, cũng là thứ khiến sợ hãi. Cậu mong nhớ hết thảy, trở là Lục Bách Đông .

 

Thiên Thu, nếu trở về Đài Loan em thì ?

 

Anh nhận ? Anh vì thế mà khổ sở ?

 

*

 

Lúc tới Nhật, đón là một đàn ông xa lạ xưng là cha .

 

" đặt khách sạn cho hai dì cháu ." Ông khách sáo chào hỏi Thiên Thu, chở cả hai tới khách sạn, khi nhận phòng liền rời .

 

Tuy quan hệ cha con họ cũng thuộc gì, nhưng vẫn ngờ xa lạ đến độ .

 

Dì bảo, ngày vì chịu nổi áp lực từ phía nhà chồng, nên cùng tình nhân đưa về Đài Loan. Và đấy cũng chính khi bi kịch nhá nhem.

 

Trở về Đài Loan, tình nhân của lâm thất nghiệp, suốt ngày rượu chè, thường xuyên đ.á.n.h đập con . Vì lớn lên bình an, nên gửi cho dì nuôi. Còn về phần , bởi trầm cảm lâu ngày mà thắt cổ c.h.ế.t trong phòng tắm.

 

Rõ rành mẫu t.ử liên tâm, thế nhưng khi dì thuật chuyện xưa, như xa lạ, chẳng chút cảm giác gì.

 

Lục Bách Đông nghĩ, một mảng đời nào đấy c.h.ế.t kể từ vụ t.a.i n.ạ.n xe .

 

*

 

Lần tiếp theo thấy cha là ở bệnh viện. Khi ông đầu điểm bạc, tất bật lo thủ tục viện cho , mà thấy buồn bã.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/yeu-dau-yeu-dau/chuong-32.html.]

"Ba cứ tưởng tiếp theo gặp sẽ là ở tang lễ của ba.”

 

Lúc trưa, trong nhà ăn bệnh viện, ba đột ngột những lời .

 

Cậu hỏi tại , chỉ ủ rũ cúi đầu.

 

"Tuy rằng con ở Nhật lâu là , nhưng gặp chẳng vượt quá năm. Thậm chí chuyện con t.a.i n.ạ.n xe, ba cũng chuyện qua dì con.”

 

Lời của ông thản nhiên, chút chỉ trích, nhưng khiến chẳng ngước nổi đầu dậy.

 

“…Con nhớ gì cả." Cậu đành thế.

 

Cha im lặng.

 

Hai lặng im ăn xong bữa cơm trưa, ông nhét danh của tay .

 

"Có việc gì thì báo cho ba ." Cuối cùng ông .

 

*

 

"Não khôi phục nhanh. Chắc là cuộc sống hằng ngày gì trở ngại nhỉ?”

 

Bác sĩ mỉm hỏi. Lục Bách Đông do dự một hồi liền , “Nếu như thứ đều bình thường, cần phẫu thuật ?”

 

"Trên cơ bản mà , phẫu thuật là để tan khối m.á.u tụ, tránh gây biến chứng về cho não.” Bác sĩ đáp, “Nên nhất vẫn nên phẫu thuật.”

 

Lục Bách Đông gì, mãi đến khi kết thúc đợt kiểm tra, mới hỏi tiếp, “Phẫu thuật xong, sẽ nhớ hết chuyện chứ?”

 

Vì tiện cho việc giải phẫu, cạo trọc đầu.

 

Lục Bách Đông trong gương cảm thấy quen , may là Thiên Thu mặt ở đây.

 

Bởi vì còn tóc nên vết sẹo từ đợt t.a.i n.ạ.n hiển lộ . Cậu do dự đưa tay vuốt nhẹ, mới thì cảm giác đau lắm. chẳng chút ấn tượng gì cả.

 

"Con lo lắng ?"

 

Cậu nâng mắt gương mặt gần trong gang tấc của cha . Cậu chỉ là chiều nay lên bàn giải phẫu mà thôi, “Không ạ.”

 

Ông thêm gì, rũ mắt xoay , Lục Bách Đông bỗng gọi ông .

 

"Lúc ba đón con tới Nhật?" Cậu hỏi.

 

Đáp án từ phía ông khiến kinh ngạc.

 

"…Đó là vì con yêu cầu thế." Ông , "Có một ngày, con gọi điện tới công ty tìm ba, là con tới đây du học, nên ba đón con qua.”

 

Tên khốn kém cỏi!

 

Lục Bách Đông xe lăn, đẩy tới phòng phẫu thuật, trong đầu chỉ duy nhất một ý nghĩ .

 

Sau khi tình cảm của Thiên Thu thì bất kì đáp nào, còn chỉ trốn chạy!? Thậm chí còn sống trăng hoa ở Nhật Bản . Tại Thiên Thu thích tên khốn đó chứ?

 

Vừa mắng mỏ bước lên bàn mổ, chẳng cái tên mà đang trù dập là chính .

 

"Đã chuẩn tinh thần chứ?" Bác sĩ hỏi.

 

Cậu gật gật đầu. Trước lúc tiêm t.h.u.ố.c gây mê, nữa xác nhận, “Cơ hội thành công chỉ là 50% ?”

 

" thế ư?" Bác sĩ xòa, " chỉ là lẽ thôi?"

 

Cậu phì . Rất nhanh t.h.u.ố.c mê liền hiệu lực, từ từ nhắm mắt .

 

Trước lúc ngủ mê, thầm nghĩ một việc.

 

Lúc đây, tuyệt đối sẽ giao Trình Thiên Thu cho gã Lục Bách Đông .

 

 

Loading...