YÊU DẤU, YÊU DẤU - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:02:27
Lượt xem: 334

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơm nước xong xuôi, đùi , đắc chí suốt. Cậu lo lắng rờ trán kiểm tra sốt , đoạn v**t v* tay.

 

"Này, em thích nhiều bao nhiêu?"

 

"Còn thích hơn cả thích gà rán!"

 

"...Có nhiều đến mức sống bên cả đời ?”

 

Cậu đáp. ngước mắt lên . Mang tai đỏ ửng lên. bật , rướn hôn lên môi .

 

, đời chẳng thứ gì tồn tại vĩnh viễn. là như thế, vẫn cùng nắm tay đến cuối cùng.

 

Yêu cả đời. Bên cả đời. Hai cùng trải qua những ngày vui buồn tẻ nhạt .

 

Bên trọn đời.

 

Đó là tên chiếc nhẫn.

 

Di chứng nặng nề t.a.i n.ạ.n xe chính là mất trí nhớ.

 

Rõ ràng mới nhớ chuyện gì đấy, giây liền quên. Lúc nào cũng thấy , chuyện quen, nhưng lý do. Cuối cùng, chẳng rạch ròi thật mơ.

 

Chắc sẽ sống như thế cả đời mất. Nhiều lúc nghĩ tới chuyện đó, thấy tuyệt vọng.

 

Thiên Thu cho rằng, như thế gì là cả.

 

"Nếu nhớ thì nghĩa là chuyện đó quan trọng.” Anh : “Còn mà là chuyện thiết yếu thì sẽ nhắc nhắc bên tai , tới khi nhớ mới thôi.”

 

Nghe , mới thấy an tâm hơn.

 

Dù rằng Trình Thiên Thu chẳng khác gì tên lông bông, ưa đổi, thích dối, nhưng vẫn tin tưởng.

 

Bởi vì tâm ý yêu .

 

Chỉ duy nhất chuyện , Lục Bách Đông tin chắc rằng, sẽ quên.

 

*

 

Đoạn thời gian tỉnh dậy, Lục Bách Đông chẳng chút ý thức nào. Chỉ man mác nhớ ít ỏi kí ức vụn vặt cũ. Giống như một món đồ sứ vỡ chắp vá , nhưng giữa những mảnh vỡ chút kết nối nào.

 

Trình Thiên Thu là duy nhất ở cạnh khi đó.

 

Dáng thì nhỏ hơn một vòng. Mặt mày lúc nào cũng bỡn cợt. Quần áo lòe loẹt. Lại thường mượn cớ sờ mó đàn ông lạ.

 

Người đó đến và tự xưng danh là họ, từ nhỏ cùng lớn lên. xuất hiện trong đoạn hồi ức mơ hồ khi nhớ khi quên của .

 

Cậu họ tên Trình Thiên Thu đó. Cậu chỉ mỗi một Trình Thiên Thu luôn ở bên cạnh mà thôi.

 

Bởi vì đó nên mới tỉnh .

 

*

 

Tại mê hải mênh mang mà đắm chìm đó, thấy tiếng của . Một một gọi, Lục Bách Đông. Cùng với xúc cảm nơi làn mi. Phải thật lâu , mới , đó là tay đó đang v**t v* mi mắt .

 

Khi thức tỉnh đúng mong ước, liền , từ rày về , sống vì tên là Trình Thiên Thu.

 

Niềm yêu thích ban đầu đó, nhỏ bé đến mức chẳng .

 

Tựa như đào giếng đất hạn . Khi mới bắt đầu, chẳng tìm thấy giọt nước nào. chậm rãi chạm đến thổ nhưỡng ẩm ướt. Giây tiếp theo, nguồn nước liền phun trào, chảy tràn mảnh hoang đảo lòng .

 

*

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/yeu-dau-yeu-dau/chuong-29.html.]

Thiên Thu , một đoạn thời gian dài, họ chiến tranh lạnh với .

 

Cả hai ngó ngàng gì tới đối phương, cho tới ngày nhắn tin, hẹn gặp Thiên Thu ngoài công viên.

 

Khi kể chuyện , Thiên Thu rũ mắt hoài niệm. Biểu tình nhu hòa như thế khiến khó chịu. Phải tận lâu mới hiểu nguyên do sự khó chịu .

 

Bởi vì Thiên Thu dối.

 

Những lúc dối thói quen đó. Bàn tay sẽ siết c.h.ặ.t , đến mức các đốt ngón tay đều trắng bệch .

 

Rõ ràng là dối, như đang tuyên thệ lời hứa hẹn . Như thể chỉ cần thành lời thì ước vọng sẽ trở thành hiện thực.

 

Mãi cho đến bây giờ, Lục Bách Đông của hiện tại, cũng chẳng thể lý giải tâm tình khi của Trình Thiên Thu.

 

Chỉ là, những khi hồi tưởng vẻ mặt của khi đó, khiến thấy xót xa. Cơn đau lan từ giữa n.g.ự.c.

 

*

 

Có một đoạn thời gian, hiểu Thiên Thu nghĩ gì.

 

Cứ cố ý lãnh đạm, tới khi xoay thì giống như đứa trẻ vứt bỏ, chằm chằm bóng lưng .

 

Lúc đó, hiểu thế nào gọi là chờ mong, nhưng thích cái vẻ lẻ loi đó của Trình Thiên Thu. Bản sẽ vì sự quan tâm của Thiên Thu mà thấy cũng quan trọng.

 

Thời gian từ từ trôi, một ngày, cũng hiểu Thiên Thu.

 

Ngày đó, tìm quyển album cũ trong phòng chứa đồ. Đó là hồi ức giữa hai họ, Hoặc nên , là quá khứ của Trình Thiên Thu và tên Lục-Bách-Đông-ngày-. Còn Lục-Bách-Đông-hiện-tại thì nhớ chút gì.

 

Cậu thích vẻ mặt lúc Thiên Thu kể chuyện về những bức ảnh. Rất dịu dàng. Tựa như những tấm ảnh ố vàng là bảo vật đời. Với Thiên Thu, Lục Bách Đông quan trọng.

 

*

 

Cậu ngờ Thiên Thu sẽ hỏi, “Thật sự là nhớ chút gì ?”

 

Nghe trong giọng là thất vọng xen lẫn chút trách móc, lẽ ngay cả bản cũng phát giác .

 

cảm thấy . Có lẽ, bắt đầu từ lúc đó, chậm rãi hiểu chuyện.

 

Trình Thiên Thu thích Lục Bách Đông.

 

Không Lục-Bách-Đông-bây-giờ, mà là Lục Bách Đông khi t.a.i n.ạ.n xe, và vẫn còn vẹn nguyên kí ức.

 

Vẻ cô đơn của Thiên Thu, sự chờ mong của Thiên Thu, nỗi quan tâm của Thiên Thu, sở thích của Thiên Thu. Tất tật thứ đều liên quan tới Lục Bách Đông nọ. Bởi vì trao cho tên họ Lục quá nhiều, nên chẳng thể nào dung khác mắt.

 

Rốt cục thế nào thì Thiên Thu mới thể chia bớt một nửa cảm tình dành cho Lục Bách Đông của hiện tại đây?

 

Cậu luôn tự hỏi, từ từ, cũng tìm đáp án.

 

Từ đó về , bắt đầu học cách trở thành Lục Bách Đông.

 

*

 

Từ khi ý thức, trí nhớ cũng theo kỳ vọng mà lữa về. lắm lúc, vẫn phân chẳng đặng, thực tại ảo tưởng.

 

Giữa cơn hoang mang đó, Thiên Thu hôn .

 

Lúc bắt đầu, hành động đó đại biểu cho điều gì. Môi dán dính môi. Lưỡi khẽ khàng chạm . Động tác giản đơn là thế, khiến cả nóng cháy, đó thì lâng lâng vui vẻ, khóe miệng cứ nhếch lên suốt. Như thể từ đó về , Trình Thiên Thu .

 

Thiên Thu mang suy nghĩ giống .

 

"Này, Lục Bách Đông," Thiên Thu , “Chuyện xảy hôm qua cũng bình thường thôi. Đa em thường nhưng hiếm khi kể cho khác . Cậu thế nào là bí mật ? Chuyện hôm qua giữa chúng chính là bí mật. Chỉ hai bọn thôi.”

 

Loading...