Cậu vẫn đăm đắm . hiểu đôi mắt đen đó gì.
"Nếu em Nhật thì em sẽ ." Cậu lời hứa hẹn, và khiến im lặng.
đầu lên trần nhà. Cậu bao giờ hỏi, nhưng hiểu nghĩ gì.
Căn phòng tĩnh lặng đến mức tiếng kim đồng hồ tích tắc dịch chuyển cũng trở nên đáng sợ. nhổm dậy, xoay xuống giường, lấy một cái hộp nhung màu đen trong ngăn tủ . Cậu cũng dậy. Bên trong hộp là chiếc nhẫn duy nhất thế gian . run run luồn nó ngón trỏ của .
"Nếu em ở Nhật thì hãy gửi chiếc nhẫn về Đài Loan cho .” Chỉ cần thế thì sẽ hiểu.
Cậu vẫn im lặng, gật đầu cũng hứa hẹn. Rồi đấy chậm rãi cúi đầu hôn . nhắm mắt .
đương nhiên , nếu thật sự , thì một chiếc nhẫn níu giữ gì? vẫn cố chấp mê . Cũng giống như đứa trẻ mải mê với que kem trong mùa hè, cứ nghĩ rằng, mỗi khi vị lạnh của kem còn vương môi thì mùa đông vĩnh viễn chẳng thể đến gần.
Chắc là, , vụng về dệt một lời dối.
Lấy khởi điểm là mùa hè nóng bức , kéo dài đến mùa đông lạnh lẽo .
Từ nay về , vì , mãi mãi ở trong mùa đông đó.
Lục Bách Đông, ?
Có những vết thương để sẹo, vì thế sẽ khiến khác ảo tưởng rằng còn đau nữa.
Cũng giống như bụi bẩn trong khí . Chui khí quản thông qua đường hô hấp, từ từ phá hủy cơ thể, để cho phát hiện.
Mãi cho đến khi mở lòng nữa, để trải qua bất an, ngờ vực, tuyệt vọng, đau khổ, mới nhận một điều, sẽ tin tình cảm thêm nào.
Lục Bách Đông, nghĩ cả đời cũng sẽ .
Cậu vĩnh viễn là vết thương chẳng thể lành trong lòng .
*
Có một đoạn thời gian dài, khi Lục Bách Đông nghiệp cấp 2, chuyện với nữa.
Không cố tình, mà bởi chẳng thể gì khác hơn. Chỉ cần , nghĩ đến cảnh nắm tay cô gái , đến cả việc họ hôn .
cách nào khắc chế đừng đố kị, cũng giống như thể bắt ghét Lục Bách Đông cho .
Nếu ý gì với , cho quá nhiều sự đặc biệt? Nấu ý gì với , thì xin đừng ban phát thêm chút dịu dàng nào.
Tình cảm vốn nhiều sắc thái như , thế mà ngoài đau khổ , chẳng cảm thấy gì khác.
*
Lục Bách Đông vẫn ý sửa chữa những đứt gãy giữa chúng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/yeu-dau-yeu-dau/chuong-26.html.]
Một ngày tan học về, bật đèn bước phòng, liền thấy giường .
Chúng vài giây, gì, bỏ túi xách xuống, bước tới tủ đồ lấy quần áo tắm.
"Thiên Thu, " Cậu lên theo lưng , “Thật ?”
vẫn lên tiếng, ôm áo quần định xuống lầu, liền giữ .
"Nếu em sai chuyện gì thì cứ cho em , em sẽ sửa mà!” Ngữ khí của bao giờ bất an và khẩn hoảng đến thế, khiến mềm lòng. Vốn dĩ vẫn luôn bình tĩnh lạnh nhạt mà.
Sau một lúc cúi đầu im lặng, mới rút tay khỏi tay , mệt mỏi , “Cậu sai gì hết, sai là .”
Mấy ngày kế đó, cách gì thì cũng ngủ .
Đôi mắt ngập ngụa tổn thương của Lục Bách Đông bám riết lấy . Những khi nhắm mắt , liền thấy sự ích kỉ của , vẻ vô tội của . Chúng cứ ngoan cố lao về phía , ai chịu nhường ai.
Rốt cục, chịu đựng cơn mệt rũ đó. bệnh. Nhức đầu lên cơn sốt, xin trường về sớm. Sau khi khám xong, về lì giường. Nhờ tác dụng an thần trong t.h.u.ố.c cảm mà cũng ngủ .
Lần mở mắt đó là bởi thấy tiếng vọng tới từ phòng bên .
Là Lục Bách Đông cùng một cô gái.
Vì ngủ . trừng mắt trần nhà. Đến khi mắt đau rát cả lên.
Không qua bao lâu, tiếng của họ mới chuyển xuống phía lầu. lên. Bản cũng chẳng hiểu còn sức gượng dậy. Cuối cùng thì chán nản bệt ở một góc cầu thang.
Tiếp theo đó, từ nhà lên, miệng còn mang ý , thấy ngẩn , "Thiên Thu?"
nhịn mà lệnh, “ chia tay với nhỏ đó!”
Cậu ngạc nhiên trố mắt hỏi , "Tại ?"
"Bởi-vì--thích-." rành rọt gằn từng chữ một.
Kết quả, chúng chuyện với luôn.
*
Ngay lúc mùa hè nóng bức chạm cửa, hai đứa bọn luôn tìm cách khỏi nhà. Chúng đề phòng lẫn . Suốt cả mùa hè, ánh mắt chẳng giao một .
Từ miệng thì tin thi . Chẳng bởi vì bạn gái, . cũng đáp án. Bây giờ thì cần nữa .
Mùa hè đó, quen bạn trai thứ hai. Cậu bệnh ưa đỏ mặt. Mỗi khi như thế sẽ thích . Nơi nào đó tưởng chừng c.h.ế.t trong phục sinh.
Mùa hè đó, trai là phao cứu sinh của .