YÊU DẤU, YÊU DẤU - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:02:23
Lượt xem: 306
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"CẬU RẤT LÀ ĐẸP TRAIIIIIIIIIIIIIIIIIIII~" Tiểu Lục thét đ.ấ.m thùm thụp lên vai , trong khi né quần áo.
Ba đứa bọn vây lấy Lục Bách Đông, giúp lau những vệt màu dính mặt, kiểm tra linh kiện lẫn trang phục. Thừa lúc còn đang chuẩn trang điểm thì ôm lấy một cái.
Âm nhạc cho diễn thứ hai là một bản ballad.
Hai tên mẫu biểu diễn Lục Bách Đông vẫn là tâm điểm của sự chú ý. quan tâm.
Cậu bước lên sàn, tư thái đầy khiêu khích. Một nửa gương mặt giấu chiếc áo khoác đen trắng bâu, hai tay đút trong túi quần. Lần chiếc quần màu hồng phấn kết hợp với áo thun màu chàm phá cách. Đôi mắt sáng lấp lánh chứa đầy ý phản nghịch của tuổi thành niên thấp thoáng cổ áo khoác. bao giờ , hóa thể mặc trang phục thiết kế thành khí chất đến như . Cậu còn mỹ hơn cả trong tưởng tượng của .
Cậu đến phần sàn chính diện, lướt tầm mắt qua tất cả ngập ngừng đôi chút màn ảnh.
Sau đó một nữa xoay , bỏ phía .
Vẫn là diễn xuất xuất thần giống đầu, nhưng lòng thư thả hơn.
Vòng cuối cùng, chọn tây trang. Tạo hình phức tạp. Tiểu Lục chê và A Địch vướng tay, nên đuổi thẳng cổ hai đứa ngoài.
Lục Bách Đông tuy gì, nhưng đầy trông mong. đang đợi lời nhận xét của . Hẳn là tiếc lời ngợi khen mới đúng, nhưng chần chờ mãi cũng thốt nên lời.
Vòng thi cuối cùng, vỗ vỗ vai . Cậu bất ngờ kéo lấy tay , đưa lên môi mà hôn.
"Hãy em." Cậu .
Âm nhạc chuyển thành một bản jazz cổ điển nhưng quyến rũ. Bàn tay hôn rõ rành nóng bỏng như thế, nhưng nháy mắt gió bạt chẳng lưu gì.
Bộ trang phục thứ ba giới thiệu, biểu tình của xem cũng rõ ràng hơn.
Từ áo sơmi, áo khoác, quần âu đến cravat, đều bằng tơ tằm và lụa mỏng. Lần đặt cược lớn. Nếu cắt may khéo sẽ biến tác phẩm thành đồ dành cho nữ.
cược đúng chỗ. Vì mẫu của là Lục Bách Đông.
Bờ vai rộng, lưng thẳng tắp, nên dễ dàng thể hiện hết mặt tinh tế của bộ tây trang . Tiểu Lục vuốt hết tóc phía , để ngũ quan bày biện rõ ràng, tôn lên khí chất nho nhã nghiêm cẩn. Phần áo trong lẫn áo ngoài và quần dài đều bó sát hết , ôm lấy đường cong cơ thể, biến trở thành tâm điểm của hấp dẫn.
Như nên gọi là quan hệ cộng sinh nhỉ?
Tác phẩm của sẽ xuất sắc như thế nếu . Và nếu nhờ tác phẩm của cũng sẽ chẳng ch.ói lóa đến thế.
hẳn là nên hạnh phúc khi ước nguyện năm nào nay thành, nhưng chẳng hiểu thấy lòng trập trùng nổi sóng.
Lục Bách Đông chậm rãi nhịp bước sàn. Mỗi một bước chân mang đầy tính chuyên nghiệp. bắt đầu thấy sợ hãi.
Có thật là mất trí nhớ ? Có thật là chuyện gì cũng quên? Có thật là sẽ luôn ở bên cạnh ?
Người đang bước sân khấu lộng lẫy đó đương nhiên chẳng thể cho đáp án.
, một một xoay lưng với . Từ từ rời xa .
Mỗi đều là như thế. Bước nhanh như . Chỉ chừa cho mỗi cái bóng lưng.
bây giờ, lúc , cam lòng.
chạy băng băng giữa hậu trường, đẩy hết những chắn mặt . Ngay đó, mặt .
“...Có chuyện gì ?" Cậu nhíu mày .
đáp, lê từng bước nặng nề tới, ôm ghì lấy . Cậu cũng choàng tay ôm .
"Anh thích phần biểu diễn của em khi nãy ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/yeu-dau-yeu-dau/chuong-25.html.]
Giọng điệu là đang khen ngợi đây. cố dằn lòng, bình tĩnh , “Tuyệt lắm!”
Cậu để ý thấy vẻ khác thường trong , chỉ nhoẻn miệng .
"Tiểu Lục , nếu biểu diễn thật thì nghĩ đến điều hạnh phúc. Vì mà lúc nãy em luôn nghĩ tới .” Cậu thầm thì.
Vì oán than gì nữa. Chỉ sức ghì lấy .
Có nhiều lúc, cảm nhận nỗi bất an trong , đó dùng một câu đơn giản để cứu vớt .
*
Sau hai ngày nhận thông báo đậu chung kết thì nhận điện thoại của Neil.
“Bác sĩ xem qua phim chụp của , tình huống phỏng chừng nặng. Bởi vì m.á.u bầm tích tụ, đè lên dây thần kinh nên mới dẫn đến chuyện mất trí nhớ. Bác sĩ đề nghị hãy đưa đến Nhật để kiểm tra nữa, mới quyết định xem phẫu thuật .”
"Bác sĩ khi nào thì đưa qua đó ?” hỏi.
“Càng nhanh càng .” Anh , “Trong bốn tháng sức hồi phục của , trách chuyện để di chứng thì mau ch.óng phẫu thuật. Nếu đại não tổn thương quá nửa năm sẽ gây biến chứng, khi đó phẫu thuật, phần trăm thành công cũng mấy lớn.”
trầm ngâm đáp.
Bên trong phòng khác vọng tiếng đùa của A Địch, Tiểu Lục và Lục Bách Đông. Rõ là vài phút còn tham dự cuộc vui đó, mà hiện tại thấy bản xa cách đến thế.
"...Bác sĩ , bốn tháng hồi phục nghĩ là ?” Cuối cùng hỏi.
*
Sau đó đặt hai vé máy bay Tokyo, một cho , một cho Lục Bách Đông.
Bởi vì thời gian Lục Bách Đông nhập viện trùng dịp chung kết, nên thể đến Nhật để chăm sóc , đành phiền tới , cũng dễ bề liên lạc với cha của hơn.
Có lẽ vì sắp tới ngày chia biệt nên thời gian và Lục Bách Đông quấn lấy càng nhiều. A Địch chặc lưỡi bảo đổi tính đổi nết, trở nên ngoan ngoãn phục tùng Lục Bách Đông. Còn thì chỉ cho qua chuyện.
Chẳng rõ từ lúc nào mất ngủ.
Mỗi tối, khi ngủ, liền trợn mắt tới sáng.
Gương mặt đẽ của kề cận trong gang tấc, chỉ cần mở mắt là thể thấy.
Vì mà nỡ nhắm mắt .
Sáng sáng, khi mặt trời lên, quan sát gương mặt góc độ nắng chiếu .
Những khi cau mi nhíu mày, liền sắp tỉnh dậy, nên nhắm mắt giả bộ ngủ. Sau đó vài phút, thấy môi lành lạnh. sẽ vờ như hôn tỉnh giấc. Tiếp theo đấy, hai sẽ ôm giường.
Mai nhớ những chuyện xảy lúc chắc sẽ thấy hạnh phúc lắm. đếm ngược từng ngày. Mỗi một xé một tờ lịch, thấy như đang tự tay xé bỏ hạnh phúc của chính .
Rốt cục thì cái ngày gạch đỏ bôi đậm cũng tới. Chuyến bay của Lục Bách Đông là ngày mai.
Tối đó, vẫn ngủ . Nhẹ nhàng vuốt lên từng hàng mi . Và như mong , tỉnh ngay khi đầu ngón tay chạm . Mắt sáng, hiển nhiên cũng ngủ.
"Đến Nhật ...em còn trở về ?" hỏi.
Cậu hôn lên ngón tay , dịu dàng đáp, "Đương nhiên là em sẽ về."
"Cho dù ở Nhật em là một siêu mẫu nổi tiếng yêu như áo?" nhếch mép , "Em sớm nhớ , ?"