YÊU DẤU, YÊU DẤU - Chương 17
Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:02:16
Lượt xem: 291
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
nhịn mà bật . Cậu đáng thương khiến cũng nhịn mà xoa trán . Hình như c.ắ.n sâu , trán ứ một vòng răng, giống đ.á.n.h .
, còn chỉ chăm chú . Đôi mắt thẳm sắc sáng ngời.
Ánh mắt đó bỗng khiến thấy nguy hiểm. kịp hồn thì liền hôn. Giây thì cảm nhận cái lành lạnh phả từ môi .
Bờ môi của và độ ấm trong khoang miệng luôn tương phản. Mỗi khi hôn đều nghĩ .
thích vẻ dịu dàng cố chấp của , lúc hôn. thích xoa gáy , lúc hôn. thích cách ngày một điêu luyện, lúc hôn.
Chỉ cần tách rời lý trí và tình cảm thì thể giải thể luôn niềm yêu thích chấp nhất .
Như nếu một ngày về nữa, cũng đủ khả năng tìm tình khác. Người đó chắc cũng sẽ nụ hôn dịu dàng cố chấp, cũng thích v**t v* gáy yêu khi hôn, cũng đôi môi lạnh, vòm miệng nóng.
Đại khái thì chỉ cần một đặc điểm kể cũng thể khiến yêu thích . Nếu thế thì khi , cũng thấy mất mát, khổ sở.
Dẫu rằng là .
"Này."
“...Sao?"
"Rốt cục thì thích ?"
"Rất thích thích."
"Thích nhiều bao nhiêu?"
"Thích nhiều hơn là thích cà-lem."
"Vậy còn gà rán thì ?"
“...Hả?"
"Đồ đần!"
Sau đó mùa hè liền đến đây.
ở mùa hè hai mươi bảy tiếc thương cho lời ước hẹn thuở mười ba sớm tàn rũ đông, với Lục Bách Đông.
Đó là nguyên nhân khiến lao đầu việc thiết kế trang phục.
*
"Đây là cái gì?"
trợn mắt ngó bức tranh vẽ một hình tay chân kệch cỡm trông hơn cả quỷ .
"Là...là...là..." lẽ vì thấy sắc mặt ngày một xám ngoét nên Lục đại thiếu gia nhanh thức thời mà giấu bức tranh lưng, cả cứ giựt giựt liên hồi.
"A, vẽ Thiên Thu hôn?" A Địch ló đầu từ lưng , tặc lưỡi mà rằng, “Đông Đông đúng là thiên tài nha, thể họa cái thần sắc quỷ quái của ...Úi!”
A Địch thụi một cái bụng, chuyện, chỉ mới quyền chê bai khinh bỉ tên tiểu quỷ thôi.
"Đây là hả?" hỏi, chần chừ một lúc mới rụt rè gật đầu.
Ai~ thở dài một lượt. Nên gì bây giờ? là lịch sự tái diễn mà.
"Đưa cây đây!"
ở phía đối diện, chìa tay đòi b.út, liền ngoan ngoãn giao .
"Nhìn mà xem, thấy là cái đầu nó quá to ?"
Cậu ngước lên ngó một hồi đáp ngon ơ, “Đâu !”
“... đang bức tranh của !"
"Ờ." Cậu trề môi phụng mặt, vẻ đáng thương , đoạn đ.á.n.h đét lên trán.
"Nhìn trong đây nè! Cậu vẽ đầu và mất cân xứng , bộ coi là cái chuông mà vẽ thành như ? ...Ê, bảo đây mà! Người tỉ lệ mỹ thế mà . Trước khi vẽ chia thành chín phần.”
"Thiên Thu, chia chín phần là ?"
"Nghĩa là chia một thành chín phần, đầu là một phần, cơ thể là tám phần...”
lôi xấp giấy , phân từng ô, vẽ đơn giản một hình , chợt thấy tiếng Lục Bách Đông xuýt xoa nên liền ngoảnh hỏi, “Sao ?”
Cậu lắc đầu. Sau đó sự ép hỏi liên tục mới chịu khai rằng, hình như từng trải qua chuyện như vầy đây.
Vẻ mặt lẫn giọng điệu là băn khoăn. Cậu luôn nhớ rõ việc hy vọng nhớ tới chuyện ngày . Vì , bởi yêu cầu vô cùng vô lý của mà dám giở quyển album đầy những ảnh chụp của chúng xem khi ngủ nữa.
Có lẽ thích . Thích đến mức chẳng màng nhớ tới quá khứ đây. liệu đó là loại yêu thích mà ?
.
Từ vẫn luôn là . Lục Bách Đông lúc nào cũng khiến chẳng rờ tâm tư. cũng mong bản đừng gì.
"Hồi cũng từng dạy giống mà." gọn.
"...thế em học ?"
bật , "Không, chịu học."
*
Từ nhỏ Lục Bách Đông duyên với hội họa.
Cậu cái gì cũng giỏi, học bài nhanh thuộc, thần kinh vận động siêu , mặt tính hiền, chuyện nhà từ A tới Z. dù tài giỏi cỡ nào cũng vẫn khuyết điểm. Tuy cố gắng luyện tập nhưng vẫn dốt đặc vẽ vời, thậm chí là chuyện phân chia tỉ lệ vặt vãnh thế mà cũng học .
vì bởi các mặt khác đều nên việc dốt vẽ cũng biến thành ưu điểm trong mắt khác.
"Hóa trong mắt là như vầy?" giương bức vẽ bất cân đối lên, tổn thương mà rằng, “Làm gì mà đầu nhỏ đ.í.t teo như thế chứ?"
Cậu giải thích, chỉ cúi đầu mím môi. Vành tai thì đỏ ửng lên tố cáo chủ nhân nó đang hổ, đến mức hại ảo giác thấy làn nước vấn vương nơi đáy mắt.
Nhớ năm khi còn học tiểu học, bài tập vẽ thường chủ đề là: hãy vẽ em yêu thương nhất, hãy vẽ quang cảnh lễ hội ở trường em... Lục đại thiếu gia nhà chúng một khi gì thì nấy, sống c.h.ế.t chọn tư liệu hội họa sống, và đương nhiên, bài tập nghỉ đông môn mỹ thuận năm đó cũng ngoại lệ.
Theo lý mà hẳn thấy vui, nhưng khi thấy bức tranh vẽ xiêu vẹo biến dị thì thấy ngứa mắt ứa gan mà nghĩ rằng, tên cố tình chơi xỏ....dẫu rằng chỉ là chuyện tầm phào nhưng vẫn thấy khó chịu trong .
Rõ ràng từ nhỏ thấy chăm chỉ học vẽ, mà vẫn vung tay vẽ đến khó tin.
buồn rầu cào cào tóc, đoạn vỗ cái ghế dựa bên cạnh, “Lại đây bảo coi nào!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/yeu-dau-yeu-dau/chuong-17.html.]
Cậu ngoãn ngoãn xuống.
"Nhìn đây, tranh chia tỉ lệ sai .” chia bức vẽ thành 8 phần, sửa những nét sai, “Lần khiếm tốn, chỉ chia 8 thôi đó, vì mà chân thế , nửa thế ...”
Hoàn tự giác rằng đang vẽ chỉnh bức tranh.
"Thật là lợi hại nha, quả nhiên là Thiên Thu." Cậu tán thưởng thật tâm lắm.
xùy một tiếng, "Nhiêu đây ăn nhằm gì! Còn nữa, quần áo em vẻ quá. Anh đời nào mặc mấy thứ như giẻ rách ....Quần âu hử? Phải vầy mới đúng...”
Kế tiếp, trang phục cũng tất.
Đoạn buông cây b.út xuống bàn, thấy như điều gì thỏa đáng.
"Đẹp quà hà." Cậu đầy sùng bài, "Không đồ màu gì ha?"
"À, màu xanh đậm và vàng nhạt coi bộ hợp đó… lấy b.út chì màu tới đây!”
Hai mươi phút , bức tranh của Lục Bách Đông thành 80%.
"Phần còn Thiên Thu cứ để em vẽ cho!." Cậu xua tay vẻ chuyện em , đoạn quơ lấy cây b.út.
chợt do dự, kiệt tác của , soi bản mặt mang đầy vẻ phá hoại của , lát c.ắ.n răng mà rằng, “Thôi để vẽ luôn cho !”
Ý tưởng ban đầu vốn tranh là họa nhưng khi kết thúc thành gương mặt Lục Bách Đông.
Chúng châu đầu bức tranh.
"Thiên Thu thật sự là thiên tài!"
“...Bớt nhảm !" Mặt khẽ hồng.
"Em thiệt mà! Vừa thôi thấy hạnh phúc !” ngắm nghía tờ giấy, “Bởi vì cái trong hình thể mặc quần áo do Thiên Thu thiết kế.”
"Cái trong hình là em đó!"
"Ừ em mà." Cậu bĩu môi, "Bởi mới thấy cam lòng đó."
Cái gì? phì , "Chuyện gì mà cam lòng cam lòng? Anh thể may cho em nhiều bộ quần áo hơn thế nhiều.”
"Anh lừa em chứ?"
"Anh lừa em chi ? Cơ mà em để thành nổi tiếng mới . Có như thế mới quảng cáo cho trang phục thiết kế để còn ngưỡng mặt với đời!” dừng một lúc đùa, "Em thuộc hàng siêu mẫu thì may ."
"….siêu mẫu?"
"Ừ thì là cái chương trình phát tin tức 12 giờ, mấy cao cao tới lui đó, nhớ ? Họ là mẫu, chuyên mặc những bộ đồ do thiết kế đó.” hô hố , “Em sẽ là mẫu độc quyền của .”
Cậu thật tươi, "Được, tụi hứa nha."
Mai lớn lên, sẽ thành nhà thiết kế thời trang lừng danh, là siêu mẫu tiếng tăm thế giới.
sẽ vì riêng mà tạo nên những bộ trang phục thật , sẽ chỉ mặc những thứ do tạo .
Kết quả, ước định trọn.
Có lẽ ngày lớn , ai cũng bất cẩn quên mất.
*
Những ngày đó, bắt đầu thiết kế trang phục.
Phong cách của vẫn như cũ, màu mè thì là hoa lệ, còn ngắn gọn là cầu kì. mê tít những màu bắt mắt cùng hoa văn phức tạp. A Địch đề nghị thiết kế đồ nữ, hoặc là khai thác thị trường trang phục dành cho giới tính thứ ba. Cơ mà đường nào cũng thích.
Hình mẫu của vốn luôn chỉ một . Nay trở .
Bởi vì lâu lắm chạm tay nên giờ đôi khi gặp chút chuyện lúng túng.
vẽ xóa, xóa vẽ. Nhìn bụi gôm rơi vãi đầy đất mà thấy chùn bước. Lẽ nào từ tới nay những thứ vẽ vô dụng thế ?
Càng nghĩ càng thấy thất vọng nên bèn sang chuyện khác để đổi tâm trạng.
Lời hứa q**n l*t chữ T viền quang với A Địch giai đoạn cuối.
may đúp vải quang lên phần đáy nhằm che chắn bộ vị trọng điểm. Đàn ông tuy thích sự mới mẻ nhưng vẫn cần kín đáp. Về phần chữ Y phía m.ô.n.g thì kết hình nơ con bướm, mục đích là để thỏa mãn tâm tính thích nhận quà của phái mạnh.
q**n l*t s*x* thế là vì A Địch.
gian chỉnh cái nơ, đoạn cẩn thận kiểm tra thành phẩm.
Lục Bách Đông bỗng chồm tới, tò mò hỏi, "Cái là cái gì ?"
"q**n l*t." đáp, “Đẹp ? Nếu thích thì một cái cho mà mặc, hi hí”
Lục Bách Đông bỗng im tiếng. ngước lên thì thấy mặt mày đầy kinh sợ.
"Em…em…em mặc nó ." Cậu lí nhí , chẳng đang nghĩ gì mà siết hai đ.ấ.m tay .
vốn chỉ thuận miệng , thế mà kháng cứ đến thế, nên chợt thấy khó chịu.
"Sao mặc? Chê nó hả." nghiến răng.
Chắc là vì thấy sắc mặt của nên liền thức thời mà định bào chữa, nhưng tiếc là muộn .
"Đông Đông..." nhỏ nhẹ dụ dỗ, "Không bảo thích nhất ? Nếu thích thì những gì chứ nhỉ?”
Cậu trợn mắt đầu , "Còn tùy nữa."
"Tùy cái gì mà tùy! MAU MẶC NÓ CHO TÔI COI!" quát lên, vươn tay chộp nơi yếu ớt của nam nhi hại thở chẳng .
Kẻ dám nhạo q**n l*t chữ T thì ngày chịu khổ vì tiếng đó.
"Lấy...lấy tay ...” Cậu cố tìm cách gỡ tay , nhưng đó cù lét đến chẳng nổi.
"Mau chịu mặc !" o ép.
“..., ....”
"Cái gì?" Cư nhiên nhanh như liền đầu hàng?
Cậu đặt , mặt mày đỏ ửng lên. Chẳng bởi nhiều qua mà mi mắt ướt sũng.
bỗng dưng như điện giật mà nhảy dựng lên.
"Đưa đây cho em." Cậu chìa tay về phía , còn thì như vẫn còn trong mơ, mãi một lúc mới giật mà đưa chiếc quần cho .