Văn Tú Tú xong thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì ngày 20 tháng Giêng em mới về nhé, lỡ việc của chị."
Ngô Tuyết Nhi dở dở , đặt điện thoại xuống, cô gọi điện cho Hác Trân Trân.
"Chị ngốc thật, thật đấy."
Lẽ cô nên là ngày 20 tháng Giêng, ít nhất cũng sớm hơn năm ngày chứ. Ai mà ngờ , Văn Tú Tú quan tâm đến tiền , còn cô thì những đó đeo bám hỏi han thêm bao nhiêu ngày nữa.
Hác Trân Trân xong cũng ngẩn , thôi , cô an ủi Ngô Tuyết Nhi: "Dù thì cũng sẽ vì chị mà về sớm."
Hác Trân Trân Ngô Tuyết Nhi cũng thở phào: " thế, cái nhân vật của chị thật sự đặt hết hy vọng cô ."
Ai cũng ngờ tới, buổi thử vai đẩy lên sớm hơn.
Ngày 20 hôm đó, Ngô Tuyết Nhi nhận thông báo mà ngây cả : "Chẳng bảo là ngày 20 ?"
"Đạo diễn đến sớm, chẳng là đẩy lên sớm . Tuyết Nhi , đây là cơ hội nghìn năm một, chúng nhất định nắm bắt lấy."
Lãnh đạo công ty càng thế, lòng Ngô Tuyết Nhi càng thấy chắc chắn: " mà, thợ trang điểm của vẫn về."
Văn Tú Tú hôm nay mới lên tàu hỏa, 4-5 giờ chiều mới đến nơi. 6 giờ bắt đầu thử vai, cô còn đến sớm nữa, ở giữa chỉ đúng một tiếng đồng hồ, chắc chắn là kịp.
Lãnh đạo cũng chuyện , ông suy nghĩ một lát: "Không , đến là vì tấm ảnh mặc váy đỏ đó, cứ bảo thợ trang điểm mô phỏng theo tấm đó để trang điểm cho cô. Bộ váy đó cô chẳng vẫn còn giữ , tìm bộ nào tương đương ."
Cái gì gọi là "tương đương" chứ? Những thứ như cảm giác gian (vibe) , sai một ly một dặm. Hơn nữa Ngô Tuyết Nhi đây theo phong cách công chúa, trang phục của cô thiên về hướng dịu dàng, trang điểm cho cô đương nhiên cũng theo hướng đó. Cho dù ảnh để tham khảo thì cũng cái cảm giác đó.
Ngô Tuyết Nhi trong gương, cô xoay xở đến mức mệt lả: " thấy là khỏi thử luôn cho , thấy ?"
Mấy đang vây quanh thu xếp trang điểm cho cô , ai nấy đều nản lòng.
"Rốt cuộc là nhỉ, cảm giác đúng là giống."
"Hôm đó em đưa Tuyết Nhi mà, bộ đó thực sự tuyệt đỉnh luôn. Chúng thế nào cũng..."
Bộ váy đỏ ban đầu mặc chút quyến rũ tầm thường, đó đổi sang màu xanh chút quê mùa, cứ xoay xở qua cuối cùng thành cái thứ chẳng .
"Chuẩn xong , đến..." Lãnh đạo công ty thấy cửa đang mở, gõ cửa xong thò đầu xem, lập tức sững sờ.
"Thế thế , thế , !"
Ông vội vàng bước , thấy bàn đặt tấm ảnh: "Ái chà, xem ăn kiểu gì thế . Tuyết Nhi hôm đó cảm giác thế nào, bây giờ thì , còn chẳng bằng phong cách thanh khiết đây nữa kìa!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-viet-trong-sinh-nhat-ky-sau-ket-hon-cua-nang-dau-nho-nhung-nam-80/chuong-225.html.]
"Vậy, là đổi phong cách đây?"
"Thế , đạo diễn nhắm trúng cái cảm giác trong tấm ảnh , phong hoa tuyệt đại con hiểu ? Trước đây phong cách của chúng là sai lầm , phô diễn vẻ của Tuyết Nhi. Mấy các thật là!"
Ông lo lắng tới lui, đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân: "Ây, xong ."
Ngô Tuyết Nhi hít một thật sâu: "Vẫn còn cơ hội."
Văn Tú Tú khỏi ga trợ lý của Ngô Tuyết Nhi đang đợi ở cửa ga chặn . Cô với tốc độ cực nhanh.
"Chị Tú Tú, đạo diễn Hồng Kông đến sớm , các thợ trang điểm xoay xở cả buổi sáng mà tạo hình nào cũng xong. Chị Tuyết Nhi đến đợi ở cửa tiệm của chị , còn một tiếng nữa, , còn đến sớm nữa, đầy một tiếng đồng hồ . Lần trông cậy hết chị, cầu xin chị giúp cho."
Văn Tú Tú thấy cô nàng là chuyện biến. Thấy cô nàng lo lắng đến phát , cô vội đưa tay vỗ vỗ vai cô nàng: "Đừng vội, đừng vội, em cứ thở phào cái , cứ giao cho chị."
" mà chỉ còn đầy một tiếng nữa thôi."
"Đủ ."
"Thật ạ?"
"Thật, tin chị."
Cô trợ lý nhỏ ngơ ngác Văn Tú Tú. Cái cảm giác trong khoảnh khắc đó gần như thể diễn tả . Hóa thực sự chỉ cần một loáng là thể khiến bình tĩnh . Không vì lời của cô, mà là cái cảm giác đó. Ngồi bên cạnh cô, bạn sẽ cái cảm giác đó, cô thể , cô bảo thể là nhất định thể.
Chương 68 Cửa hàng tạp hóa
Ngô Tuyết Nhi đến cửa tiệm chỉ sớm hơn Văn Tú Tú một chút. Để thuận tiện cho Văn Tú Tú trang điểm, cô tẩy sạch lớp trang điểm ban đầu, để mặt mộc . Nhìn thấy Văn Tú Tú, cô mỉm : "Chỉ chờ em đến cứu chị khỏi dầu sôi lửa bỏng đây."
Văn Tú Tú sờ tay cô thấy lạnh, cô đợi lâu: "Vào chị."
Văn Tú Tú xách đồ lên lầu, đó tự giác đốt lò sưởi. Căn nhà nhỏ vốn dĩ hệ thống đường ống sưởi ấm, lò sưởi đốt lên một lát là sẽ ấm áp ngay.
Khi gương lớn sát đất, tâm trạng của Ngô Tuyết Nhi đổi: "Tú Tú, thực sự ngại, chị thế là đang khó em, hy vọng em đừng trách."
Văn Tú Tú thì cảm thấy thế: "Làm khó cái gì chứ, lúc hứa tạo hình cho chị mà, chỉ là thời gian gấp một chút thôi."
Nghe giọng bình thản của Văn Tú Tú, Ngô Tuyết Nhi cũng nhịn mà lên: "Em đấy, tóm là chị với cấp , thể đặt hết hy vọng em , như thế là đang gây áp lực cho em. Đóng phim mà, quan trọng nhất vẫn là bản diễn viên chứ là một bộ quần áo một khuôn mặt. Nếu chị chọn thì nguyên nhân lớn nhất vẫn là ở bản chị."
Lúc chờ đợi, Ngô Tuyết Nhi dần dần thông suốt. Sự lo lắng của những xung quanh còn ảnh hưởng đến cô nữa. Cô tự nhủ với rằng nếu thì cũng cần lo lắng, chỉ cần cô tâm huyết diễn từng vai diễn thì nhất định sẽ ngày càng hơn.
Văn Tú Tú chỉ cảm thấy Ngô Tuyết Nhi thấu đáo, cô ngại chia sẻ giá trị quan của : "Chị nghĩ nhiều quá . Em tự định vị bản là một chuyên gia tạo hình trang điểm. Ý nguyện ban đầu của em chính là để phái nữ trở nên xinh hơn bàn tay của em, niềm vui và sự tự tin. Còn về những thứ kèm theo đó thì em đảm bảo nha. Giống như , em cũng với chị là mặc bộ váy đỏ đó chị sẽ trở thành tâm điểm chú ý của muôn , em chỉ với chị là nó hợp với chị, thể phô diễn vẻ của chị đến mức tối đa mà thôi."