Gặp chứ, gặp, tuy rằng hứng thú với đóng phim, nhưng ở thời đại , vốn dĩ thiếu những bậc tiền bối tận tâm với nghề. Hơn nữa thật lòng, diễn viên thời mới coi là diễn viên chân chính, phù phiếm, vì danh lợi, mà mang theo tình cảm chân thật, dồn hết tâm huyết của để diễn. Nếu cô thể đóng góp một phần nhỏ về mảng trang điểm cho những diễn viên , để họ thể hiện những màn trình diễn mỹ hơn, cô đương nhiên sẵn lòng.
Lôi Bội Bội gặp Văn Tú Tú, trong lòng rõ là cảm giác gì. Ba cô , là vàng thì ở cũng tỏa sáng, bản lĩnh thì sớm muộn cũng thành công. Ai mà ngờ , Văn Tú Tú chỉ dựa một tạo hình cho cô mà thể khiến đạo diễn đích hẹn gặp mặt chứ. Luôn những như , dù họ gì cũng đều tỏa sáng rực rỡ, khiến khác trở nên mờ nhạt.
Văn Tú Tú thấy cô lời nào, chỉ hỏi: "Còn đóng phim ?"
Lôi Bội Bội lắc đầu. Nếu Văn Tú Tú, cô sẽ từ bỏ ý định triệt để như , nhưng nhờ Văn Tú Tú, cách đến thành công thực sự chỉ còn một bước chân. Thế nhưng ngay lúc tiếp cận vô hạn như mà vẫn để hỏng chuyện, ba đúng, cô là tố chất để nghề . Cô từ nhỏ từng chịu khổ, vì là con một nên càng ở góc độ khác mà suy nghĩ vấn đề, thấu cảm. Một như cô căn bản thích hợp diễn viên cần diễn đủ loại sắc thái cuộc đời. Sau , cô sẽ bao giờ nghĩ đến chuyện nữa.
Tuy cô lắc đầu, nhưng Văn Tú Tú lẽ hiểu tâm trạng của cô : "Tiếc nuối cam lòng ?"
Bốn chữ "tiếc nuối cam lòng" thật sự trúng tim đen của Lôi Bội Bội. Cô ngẩng đầu Văn Tú Tú: "Văn Tú Tú, thực sự chỉ thiếu một chút thôi, chỉ thiếu một chút nữa là thành công . Rõ ràng khi mới bước cửa, tác giả và đạo diễn đều gật đầu , họ đều chính là trong sách, chỉ cần thể hiện thì chắc chắn sẽ một vai diễn thuộc về , thực sự chỉ kém một chút xíu thôi."
Thất bại ngay ngưỡng cửa thành công, cô thể tiếc nuối cho .
Văn Tú Tú hiểu sự xúc động của cô , nhưng cũng ngại vạch trần sự thật tàn khốc: "Thực sự chỉ thiếu một chút thôi ?"
Lôi Bội Bội nghẹn lời, cúi đầu: "Được , hiểu, suy cho cùng vẫn là thích hợp. Trước khi xuất phát cô cho thể sẽ diễn vai gì, hơn nữa cô thực sự đúng. Trang điểm của phù hợp với yêu cầu của đạo diễn, còn nội dung phỏng vấn, mà vẫn thành công, chứng tỏ thực sự . bàn kỹ với ba , chuyên tâm học kinh tế học, bao giờ nghĩ tới chuyện nữa."
Tuy nhiên, vẫn luôn chút tiếc nuối cam lòng.
Văn Tú Tú suy nghĩ một chút: "Lôi Bội Bội, thế , nếu và đạo diễn thể hợp tác, sẽ giành cho cô một cơ hội diễn viên quần chúng chính nhé."
"Diễn viên quần chúng?" Lôi Bội Bội chỉ đến những nhân vật trong tivi, chứ từng tiếp xúc với khái niệm diễn viên quần chúng.
Văn Tú Tú gật đầu, nghiêm túc cô : " , diễn viên quần chúng. Một bộ phim truyền hình chỉ những nhân vật chính đó . Tuy cô duyên với những vai , nhưng diễn viên quần chúng thì chắc chắn . Cô cũng chẳng cần diễn ai khác, cứ diễn chính thôi. Có lẽ là tiếng sảng khoái khi cùng bạn học đắp tuyết khi tuyết rơi, lẽ là những tiếng vui vẻ khi ăn cơm ở nhà ăn, lẽ là cái ngoái đầu khi thấy ai đó gọi tên . Hãy để ống kính ghi hình ảnh hiện tại của cô, đóng băng vẻ và tâm ý , cũng coi như cho ước mơ thuở nào một lời giải thích, vẽ lên một dấu chấm hết, để chia tay nó một cách t.ử tế. Thế nào, cô sẵn lòng chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-viet-trong-sinh-nhat-ky-sau-ket-hon-cua-nang-dau-nho-nhung-nam-80/chuong-211.html.]
Rất lâu, lâu về , Lôi Bội Bội sẽ cắt riêng đoạn phim đó ghi đĩa để bỏ máy DVD cho con cái xem đoạn phim .
Trong ống kính, cô cùng vài bạn học từ cổng trường, mang theo vẻ kiêu hãnh của những đứa con cưng của trời. Ống kính dừng gương mặt cô , nụ rạng rỡ sảng khoái, một chút u ám. Chỉ cần ai thấy cũng sẽ lây lan tâm trạng đó, thể thấy phong thái của những sinh viên đại học đương thời.
Cô sẽ bình tâm , về tâm trạng ngày hôm đó. Cô chọn vai diễn, ba như trút gánh nặng, khuyên cô thu tâm học hành cho . Vài bạn ngoài mặt thì khuyên nhủ, lưng xem như trò , dường như xung quanh đều rằng: Cô là tố chất nghề , từ bỏ , buông tay , đừng trò cho thiên hạ nữa.
Thế nhưng chỉ Văn Tú Tú, mà cô từng tò mò, thù địch, đố kỵ hướng tới, mỉm bảo cô rằng: Hãy diễn viên quần chúng một , để ống kính đóng băng hình ảnh của cô, để chia tay ước mơ xưa một cách t.ử tế.
Cảm giác khoảnh khắc đó khắc cốt ghi tâm. Ánh mắt cô hiện lên vẻ hoài niệm: "Cô như thể cả đang tỏa sáng ."
Lúc , Lôi Bội Bội đang cảm giác tràn lấp. Thực cô biểu hiện tệ, đến mức nước mắt nước mũi giàn dụa, cả xổm đất, thể tự khống chế .
Văn Tú Tú bên cạnh chờ cô , rút khăn tay đưa qua: "Đừng mà."
Lôi Bội Bội ngước mắt lên chiếc khăn tay trắng muốt mặt, giọng nghẹn ngào: "Cô , Văn Tú Tú, cô . Vì ý nghĩ đóng phim mà sai quá nhiều việc. đố kỵ với tất cả những cô gái xinh hơn , học hành thì ba ngày đ.á.n.h cá hai ngày phơi lưới, với sự nỗ lực đây của chính . Trước ngày hôm nay, đều cảm thấy là một trò ."
"Cảm ơn cô, cảm ơn cô với những điều , cũng cảm ơn cô sẽ giành cơ hội cho . Bất kể thành công , cũng sẽ còn hối tiếc nữa. Sau , cũng sẽ tìm chính của ngày xưa."
Văn Tú Tú những lời ý nghĩa thế nào đối với Lôi Bội Bội. Cô chỉ cảm thấy con nên để quá nhiều tiếc nuối, Lôi Bội Bội cũng coi như nỗ lực tranh đấu, luôn để chút gì đó mới .
Vấn đề chắc lớn, khi gặp đạo diễn, cô trấn an Lôi Bội Bội: "Chờ tin của nhé."
Nơi gặp mặt là một căn phòng của đoàn phim. Đạo diễn Bốc Bình Phàm ngờ tạo hình cho Lôi Bội Bội trẻ như . Lôi Bội Bội chỉ đồng ý cầu nối cho ông, chứ giới thiệu Văn Tú Tú là bạn học của .
Bốc Bình Phàm gật đầu chào: "Cô chính là đồng chí Văn Tú Tú? Chào cô, vui gặp cô."