Xuyên Về Thời Kỳ Đói Khổ, Trân Trọng Những Thời Gian No Ấm - Chương 59
Cập nhật lúc: 2025-03-04 14:57:17
Lượt xem: 82
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bọn nhỏ nhìn đến thấy cô lại lấy ra nhiều đậu phộng như vậy, cao hứng hét lên.
Hứa Thanh Thanh thấy bọn họ vui vẻ, lại thấy Thẩm Khang Bình không sợ nóng bắt đầu ăn đậu phộng nướng, trên mặt lộ ra nụ cười.
Bất quá, cao hứng thì cao hứng, có một số việc cô vẫn phải dặn một câu: "Ăn xong về nhà, cũng đừng nói chúng ta nướng nhiều đậu phộng như vậy nha."
Một bọc đậu phộng nhỏ này lột ra có thể xào được một đĩa, tuy rằng Hứa Thanh Thanh không để bụng, nhưng không nghĩ cũng biết, ở trong mắt người lớn, khẳng định là hành vi phá của.
Bọn nhỏ ở đây đương nhiên cũng hiểu, nếu để người trong nhà biết bọn họ nướng nhiều đậu phộng như vậy để ăn chơi, khẳng định bị ăn mắng, một đám đều gật đầu bảo đảm không nói.
"Em gái ăn!" Thẩm Khang Bình ăn một viên đậu phộng nướng thơm giòn đỡ thèm, lại lột ra một hạt đưa đến trước mặt cô.
Đậu phộng nướng xong rất thơm, vỏ ngoài lại đen tuyền.
Hứa Thanh Thanh nhìn ngón tay đen xì của hắn, còn có khóe miệng cũng nhem nhuốc, cười giận một câu: "Ăn xong mặt anh không khác gì con mèo hoa."
Thẩm Khang Bình cũng không để ở trong lòng, còn hướng cô "He he" cười rộ lên, lại đưa tới trước mặt cô.
Ở chỗ này một thời gian, thói ở sạch đều bị giảm bớt không ít, Hứa Thanh Thanh cũng không ghét bỏ, từ trong tay hắn bốc lấy một viên đậu phộng ném vào trong miệng.
Răng rắc ——
Đậu phộng nướng vừa thơm vừa giòn, Hứa Thanh Thanh nhai nuốt, không khỏi duỗi tay ăn theo.
Đống lửa cháy rụi, chỗ đậu phộng đều được nướng chín, thoạt nhìn như mấy cục than nhỏ.
Chờ đợi đã lâu, bọn nhỏ hoan hô một tiếng, gấp không chờ nổi bắt đầu ăn.
Ở đây chỉ có Hứa Thanh Thanh còn chú ý chỉ dùng ngón cái cùng ngón để bốc đậu cẩn thận lột vỏ, sau đó để đậu phộng vào trong lòng bàn tay sạch sẽ mới đưa vào trong miệng, trên cơ bản trừ bỏ bốn ngón tay dính chút than đen, tay với mặt đều sạch sẽ.
Mấy đứa nhỏ khác, trực tiếp dùng cả tay lột vỏ, còn có đứa chờ không kịp trực tiếp lấy miệng cắn, ăn xong mấy viên, đừng nói tay, miệng đều đen một vòng.
Đều dơ, Hứa Thanh Thanh cũng không nói cái gì làm mất hứng, chỉ là nhịn không được nhìn bọn họ bật cười.
Thẩm Khang Bình không biết cô cười cái gì, bất quá hắn từ trước đến nay luôn dễ bị cô lây nhiễm, cũng cười rộ lên theo.
Đã lâu cũng chưa được ăn đậu phộng nướng, bọn nhỏ nghe được bọn họ đang cười, đều vui vẻ cười rộ theo, một vòng than đen quanh miệng làm hàm răng của bọn nhỏ thoạt nhìn càng trắng hơn.
Ngay từ đầu nướng đậu phộng chỉ có năm sáu đứa nhỏ, trong lúc đó bọn nhỏ trong thôn nghe mùi đều mò tới, nhiều trẻ con như vậy, một người được chia mấy viên, rất nhanh đã giải quyết hết một túi đậu phộng.
Chung quanh còn tàn dư, ăn xong bọn nhỏ tiếp tục ngồi xổm tại chỗ, nhớ tới mùi thơm nướng đậu phộng.
"Tiểu Hoa, trở về ăn cơm......"
"Ăn cơm......"
Sau đó không lâu, từ các hộ truyền đến tiếng gọi về nhà ăn cơm.
Nghe được tiếng la, nhớ tới trong nhà hôm nay có lẽ có cá ăn bọn nhỏ sôi nổi nhảy dựng lên, vẫy vẫy tay tạm biệt đám bạn rồi chạy về nhà.
Thời tiết khô ráo, một chút tàn lửa cũng có khả năng gay ra hoả hoạn, Hứa Thanh Thanh xác định đống lửa bọn họ nhóm đã tắt hoàn toàn, mới gọi Thẩm Khang Bình: "Đi thôi mèo hoa, chúng ta cũng về nhà ăn cơm đi."
Trên mặt mang theo hai hệt đen như râu mèo "mèo hoa" đứng lên, lái xe đạp đèo cô về nhà.
Chút đậu phộng mới vừa rồi căn bản không đủ no bụng, ngược lại càng kí©h thí©ɧ vị giác làm nguồ ta đói hơn.
Trên đường về nhà, Thẩm Khang Bình nghe mùi cá bay từ nhà khác ra, liếʍ miệng hỏi: "Em gái, chúng ta ăn cái gì?"
Hứa Thanh Thanh cũng ngửi được mùi cá, bỗng nhiên có chút muốn ăn cá nướng.
Cô tất nhiên không biết làm cá nướng, về đến nhà, dứt khoát đặt một phần cá nướng trên cơm hộp.
Hiện tại cơm hộp, đóng gói đặc biệt tinh xảo, cá nướng tới tay, thế nhưng còn kèm theo cả thạch cồn, nhưng rất thật thích hợp ăn vào thời tiết này.
Mùa đông trời tối sớm, mặt trời xuống núi, sắc trời đã tối xuống.
Nhà chính, Hứa Thanh Thanh mở đèn dầu, đem cửa đóng lại, cùng đã bắt Thẩm Khang Bình đi rửa tay mặt sạch sẽ rồi mới tới ăn cá nướng.
"Thơm quá!" Thẩm Khang Bình nhìn cá nướng trên bàn, yết hầu không ngừng lăn lộn, cảm thấy cá nhà bọn họ còn thơn hơn cá nhà người khác.
Thấy hắn thèm đến mức nuốt nước miếng liên tục, Hứa Thanh Thanh cười nói: "Nhanh ăn đi."
Nở hoa đao cá nướng mặt ngoài nướng đến hơi tô, nội bộ thịt cá tươi mới lại ngon miệng, hai anh em thúc đẩy sau, chiếc đũa liền không đình quá.
Trừ bỏ cá nướng, đồ ăn đi kèm phía dưới cũng rất ngon, khoai tây được chiên sơ ngoài giòn trong mềm...... hành tây thái nhỏ giòn giòn hơi ngọt, Hứa Thanh Thanh đều rất thích.
Cô ăn cá còn chọn chọn, không ăn đầu cá, đuôi cá, không thích ăn thịt cá ở bên sườn, cho nên chờ ăn chút thịt ở bụng cá, cô liền ăn cơm với đồ ăn đi kèm liền buông chiếc đũa.
So sánh với cô, Thẩm Khang Bình một chút cũng không kén ăn, bất kể là đầu cá, đuôi cá hay là ớt đỏ đi kèm, đều không cự tuyệt, ăn đến thơm nức.
Bữa cá nướng này, Hứa Thanh Thanh ăn rất thoải mái, ăn xong lười biếng mà ghé vào trên bàn nhìn hắn ăn.
Thẩm Khang Bình một ngụm cơm một ngụm đồ ăn, không bao lâu liền giải quyết toàn bộ chỗ cá nướng còn lại.
Đặt cơm hộp có chỗ tốt chính là ăn xong không cần rửa chén, chờ hắn ăn xong, Hứa Thanh Thanh đem rác rưởi thu lại, liền có thể rửa mặt đi ngủ.
Cơm nước xong, Hứa Thanh Thanh vốn đang có chút buồn ngủ, ai ngờ chờ tắm rửa xong, cả người ngược lại thanh tỉnh.
Lúc này cũng không có gì tiêu khiển, ngủ không được Hứa Thanh Thanh chỉ có thể lấy ra bài poker phía trước mua ở siêu thị mua cùng Thẩm Khang Bình chơi "Kéo xe đẩy tay".
Cái gọi là "Kéo xe đẩy tay" là một loại bài, chính là đem bộ bài chia mỗi người một nửa, bắt đầu ngươi một lá ta một lá như chơi domino, gặp hai lá bài giống nhau liền có thể thu hết chỗ lá ở giữa hai lá giống nhau, cuối cùng đếm số bài trong tay để phân thắng thua.
Cách chơi này đơn giản, Thẩm Khang Bình vẫn là có thể cùng cô chơi một chút, hơn nữa hắn còn chơi đến rất vui vẻ.
Hứa Thanh Thanh chơi để gϊếŧ thời gian thuận tiện chơi với hắn, một tay chống cằm một tay chậm rì rì phóng bài, chơi thật sự là không chút để ý.
Chơi mấy vòng, Thẩm Khang Bình càng chơi càng hưng phấn, Hứa Thanh Thanh lại bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, vì thế đem người dỗ đi ngủ.
Không cần đi học, cuộc sống của Hứa Thanh Thanh thập phần suy sút, mỗi ngày ngủ đến mắt trời lên cao mới rời giường, rời giường sau trực tiếp đặt cơm hộp ăn cơm trưa, ăn xong chơi một hồi, buổi chiều mệt rã rời nói không chừng sẽ ngủ tiếp một hồi, tỉnh lại liền có thể ăn cơm chiều, cứ lặp lại như thế.
Đương nhiên, ngủ nướng thì ngủ nướng, cô cũng sẽ không để Thẩm Khang Bình bị đói, tối hôm trước đều sẽ chuẩn bị tốt bữa sáng cho hắn.
Như thế qua vài ngày, càng ngày càng gần tết, thời tiết càng ngày càng lạnh, người trong thôn hy vọng có trận tuyết lớn nhưng một bông hoa tuyết cũng chưa có.
Năm trước vào thời điểm này, nếu có tuyết đã sớm có, trong lòng mọi người không khỏi thất vọng, chỉ có nhìn đến chỗ cá trong nhà, tâm tình mới có thể tốt một chút.
Ở nhà vài ngày, nghĩ đến phía trước đã đáp ứng bà Phùng ở trấn trên, trước tết lại mang chút đồ tốt giao dịch cùng bà, Hứa Thanh Thanh rốt cuộc cần mẫn hơn.
Đại khái là sắp ăn tết, người ở chợ đen so với ngày thường càng nhiều hơn.
Đồ vật trong tay Hứa Thanh Thanh tốt, lại có mấy khách hàng cố định, không giống những người khác ngồi xổm trong ngõ nhỏ để chờ, mà là đứng ở chỗ cũ, lúc mấy người bà lại đây liền có thể trực tiếp giao dịch.
"Có lạp xưởng không? Bọn nhỏ nhà bà đặc biệt thích ăn lạp xưởng chỗ cháu." Bà Phùng nhìn thấy bọn họ, câu đầu tiên liền hỏi.
Hứa Thanh Thanh gật gật đầu: "Có ạ, bà muốn nhiều không?"
"Cho bà năm, không, sáu cây lạp xưởng." Bên cạnh một bà lão khác nói.
"Có trứng gà không? Cho bà mười quả trứng gà."
Mấy vị khách cố định trên cơ bản đều là mấy bà lão, bởi vì chỉ có các bà cầm tiền trong nhà.
Mọi người mồm năm miệng mười nói đồ vật muốn mua, trong đó một bà lão chờ mọi người đều đi rồi, mới móc ra một cái bông tai hỏi: "Nghe nói chỗ này cũng nhận vàng, cháu xem cái này có thể đổi không?"
Hứa Thanh Thanh tiếp nhận cái bông tai to tầm ngón út ước lượng một chút, phát hiện hình như là rỗng ruột.
Bất quá dù rỗng ruột, hẳn là cũng có thể nạp được chút tiền, quét mắt nhìn quàn áo vá vụn của bà lão cùng đôi giày đơn bạc trên chân, cô gật đầu nói: "Đổi ạ, cái này là đủ rồi, bà trực tiếp cầm đồ vật đi đi."
Bà lão này không phải lần đầu tới đây đổi đồ vật, bất quá phía trước đều là dùng chỗ tiền và phiếu ít đến đáng thương đổi một chút gạo trắng cùng mì sợi.
Hứa Thanh Thanh lúc ấy liền nhìn ra trong nhà bà rất khó khăn, còn tò mò sao bà có chút tiền này sao không đi mua lương thực phụ, như vậy còn có thể mua nhiều hơn chút. Sau lại nghe người ta nói mới biết được, con trai bà bị bệnh, ăn lương thực tinh để điều dưỡng.
Lần này bà móc ra của cải muốn đổi mười mấy cân gạo cùng một miếng thịt, vốn đang lo lắng đổi không được, thấy cô nói đủ để đổi, kích động đến mức kêu lên: "Thật tốt quá, thật tốt quá......"
Có mấy thứ này, không chỉ thân thể con trai có thể dưỡng tốt, nhà bọn họ còn có thể trải qua một năm mới tốt, nếu nói phía trước đem đồ vật tới đổi bà lão còn có điểm tiếc nuối, hiện tại lại hối hận không sớm lấy ra đổi.
Hứa Thanh Thanh nhìn trong mắt bà lão sắp chảy ra nước mắt, suy nghĩ một chút, cầm lấy giấy dầu bọc một túi đường đỏ cùng lạp xưởng, thịt khô bỏ vào bao tải bên cạnh bà: "Thứ này thủ công tinh xảo, cháu lại đưa bà thêm chút đồ vật."
"Cảm ơn cháu, bà đúng là gặp được người tốt." Bà lão cảm kích khom lưng.
Bà không xác định là đồ vật của mình thật sự tốt, hay là đối phương phát thiện tâm, bất quá mặc kệ là loại nào, đều là người tốt, nếu không thêm đồ vật bà cũng không làm gì được.
Bà lão nói lời cảm ơn mãi, mới mang theo nước mắt vui vẻ ôm đồ vật về trong nhà.
Mười mấy cân gạo thêm những đồ vật cũng không nhẹ, nhưng bà lão ôm lại không cảm thấy mệt chút nào, thậm chí ước gì có thể nặng hơn một ít.
Hứa Thanh Thanh nhìn bóng dáng của bà, không khỏi thở dài.
CHương 60:
Chờ bán hết đồ vật chuẩn bị rời đi, Hứa Thanh Thanh vô tình thấy được người trong thôn, nhìn một lúc liền phát hiện, đại khái là cầm cá tới muốn đổi chút đồ vật.
Có người luyến tiếc ăn nhiều cá như vậy muốn lấy ra đổi chút đồ cũng là chuyện bình thường, Hứa Thanh Thanh không có tiến lên, lặng lẽ mang theo Thẩm Khang Bình rời đi.
Trước tết hai ngày, Hứa Thanh Thanh mang theo Thẩm Khang Bình quét tước toàn bộ nhà cửa một lần.
Trung gian, Tiểu Hoa lại đây tìm cô chơi nhìn thấy, mang theo một đám trẻ con tới hỗ trợ.
Trong thôn, trẻ con vài tuổi liền bắt đầu giúp đỡ trong nhà, cho nên làm việc đều thập phần lưu loát.
Có bọn nhỏ trợ giúp, chưa đến nửa buổi sáng, trong ngoài Hứa gia đều được quét tước đặc biệt sạch sẽ, Hứa Thanh Thanh nhìn đều cảm thấy thoải mái.
Cô tự nhiên cũng sẽ không để bọn nhỏ làm không công, nghĩ đến trong nhà còn có một bình sữa mạch nha phía trước bí thư Trương đưa tới còn chưa mở, vì thế nói với các cô bé: "Về nhà cầm cốc tới đây, tôi mời các cậu uống thứ tốt."
Bọn Tiểu Hoa theo bản năng nghĩ đến nước đường, đều chạy nhanh về trong nhà cầm cốc lại đây, theo sau mới phát hiện ——
"Oa —— là sữa mạch nha!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thoi-ky-doi-kho-tran-trong-nhung-thoi-gian-no-am/chuong-59.html.]
"Thật sự cho chúng tớ uống sao?"
"Chúng tớ có thể uống sao?"
Hứa Thanh Thanh không trả lời, trực tiếp dùng hành động nói chuyện, mở ra bình sữa mạch nha, cho các cô mỗi người hai muỗng lớn, cầm phích nước nóng đổ nước vào từng cốc.
Đương nhiên, cô khẳng định sẽ không quên cho Thẩm Khang Bình một cốc lớn, bằng không hắn khẳng định lại không vui.
Tiểu Hoa cầm cốc sữa mạch nha trong tay tản mùi sữa thơm ngọt, động tác thật cẩn thận, sợ không cẩn thận bị đổ ra hai giọt.
Mới vừa nhìn đến sữa mạch nha, Hứa Thanh Thanh còn có điểm tò mò, nếm qua, phát hiện khẩu vị hình nhưa có chứa bột mạch, ca cao cùng với sữa, hứng thú của cô không lớn, bình sữa phía trước trên cơ bản là Thẩm Khang Bình uống.
Thấy các cô cầm mà không dám uống, Hứa Thanh Thanh bưng lên một chén nhỏ nhấp một ngụm sau: "Đang nóng nên uống ngay, lạnh liền không ngon."
So sánh với đứa nhỏ khác trong thôn, gặp được cô Thẩm Khang Bình đại khái là may mắn, hắn đã sớm ừng ực uống sữa mạch nha.
Nhìn bọn họ đều uống rồi, bọn Tiểu Hoa mới tiến đến miệng cốc uống lên một ngụm nhỏ, ngay sau đó lộ ra biểu tình hưởng thụ.
"Uống quá ngon!"
"Nguyên lai sữa mạch nha có vị này, ngọt ngào, thơm thơm, uống ngon thật."
Hứa Thanh Thanh nghe các cô nói, lại thấy các ngậm trong miệng nửa ngày mới nuốt xuống, xoay người đi vào trong phòng cầm chút cơm cháy ra.
Đây là hai ngày trước có một nồi cơm trắng bỏ quên trong phòng bếp, chờ cô nhớ tới, cơm đã cứng ngắc, bất quá khoogn bị hư, Hứa Thanh Thanh dứt khoát làm thành cơm cháy.
Cơm cháy có thể bỏ muối cũng có thể bỏ đường, Hứa Thanh Thanh lười đi vào trong phòng làm bộ, cho nên bỏ luôn muối vào.
"Đây là cơm cháy tôi tự làm, các cậu nếm thử xem ăn được không."
Nghe được lời này, mấy đứa nhỏ duỗi tay ngươi một phen ta một phen cầm lên ăn.
"Giòn giòn, thơm quá!"
"Ăn ngon, Thanh Thanh cậu thật lợi hại."
Thẩm Khang Bình thấy các cô khen em gái, cũng nói theo: "Em gái lợi hại nhất!"
Một đám trẻ con vây quanh cái bàn ăn uống, cả nhà cực kỳ náo nhiệt.
Không bao lâu, mâm cơm cháy đã ăn xong, sữa mạch nha trong tay bọn nhỏ lại đều còn thừa không ít.
"Thanh Thanh, tớ có thể mang về nhà uống không?" Lại uống một ngụm nhỏ, Tiểu Hoa nhịn không được hỏi.
Hứa Thanh Thanh đương nhiên sẽ không cự tuyệt: "Cho các cậu chính là của các cậu, đương nhiên có thể."
Mấy đứa nhỏ khác nghe vậy, cũng sôi nổi tỏ vẻ muốn mang về nhà cho người trong nhà nếm thử.
Hứa Thanh Thanh gật đầu đưa bọn họ rời đi, trong lòng không khỏi có chút cảm thán, cảm thấy cái này niên đại tuy rằng gian khổ, nhưng so với hiện đại lại càng có hương vị tình thân hơn, trẻ con càng hiểu chuyện, biết đau lòng người khác hơn.
"Ăn nhiều cơm cháy, uống nhiều sữa mạch nha như vậy, đợi lát nữa còn nuốt trôi cơm sao?" Cô xoay người bước vào nhà chính, nhìn về phía thiếu niên bên cạnh bàn.
Tên nhóc này thực sự có điểm hộ thực, mới vừa rồi lúc mang cơm cháy ra, hắn cướp phần nhiều nhất, ăn hết miếng này tới miếng kia.
"Em gái cho tôi ăn!" Thẩm Khang Bình đúng lý hợp tình nói.
Hứa Thanh Thanh cố ý trêu hắn: "Rõ ràng là em mời mấy người Tiểu Hoa mà, mời anh ăn khi nào?"
Thẩm Khang Bình suy nghĩ một chút, đại khái là nghĩ không ra cô có nói hay không, vì thế nói: "Đã mời!"
Hai anh em trêu nhau, Tiểu Hoa đã bưng cốc sữa về đến nhà, nhìn thấy ông bà ngồi ở nhà chính, một người đan sọt, một người thêu lót giày, bưng cốc đi qua: "Ông, bà hai người xem đây là cái gì!"
"Cái gì vậy?" Bà Tiểu Hoa ngẩng đầu nhìn thoáng qua, phát hiện hình như là sữa mạch nha, vội đứng lên, "Cháu lấy sữa mạch nha từ chỗ nào?"
"Là Thanh Thanh cho chúng cháu uống." Tiểu Hoa nói.
"Cái con bé này, sao lại không hiểu chuyện như vậy, thân thể Thanh Thanh không tốt mới cần uống sữa mạch nha bồi bổ, mấy đứa các cháu sao có thể uống sữa mạch nha của con bé!"
Ở trong mắt người trong thôn, Hứa Thanh Thanh sinh non, có thể lớn đến vậy thật sự không dễ dàng, hơn nữa khi còn nhỏ cô thường xuyên sinh bệnh, đã lưu lại trong lòng mọi người một ấn tượng răng thân thể cô không tốt.
Tiểu Hoa thấy bà không vui, rũ đầu giải thích: "Không phải chúng cháu đòi uống, là chúng cháu quét tước nhà cửa cho cậu ấy, cậu ấy mới mời chúng cháu uống."
Bà Tiểu Hoa nghe được lời này, biểu tình mới đẹp hơn một ít.
Tiểu Hoa phát hiện, vội cầm chén thò lại gần: "Bà, sữa mạch nha rất ngọt, bà nếm một ngụm."
"Bà không uống, cháu tự uống đi."
"Cháu uống rồi, ông bà nếm một ngụm đi." Tiểu Hoa làm nũng các kiểu, hai ông bà mới chịu nếm một ngụm.
"Đúng thật, uống rất ngon, vẫn là bọn trẻ bây giờ có phúc, khi còn nhỏ chúng ta có loại đồ vật này." Bà Tiểu Hoa nếm một ngụm,nói.
Ông Tiểu Hoa chỉ nhấp môi dưới, miễn cưỡng nếm hương vị, bất quá cũng rất đồng ý lời nói của bà vợ.
Tiểu Hoa thấy ông bà đều đã uống, cao hứng mà cười rộ lên, chính mình lại uống một ngụm, chỗ còn lại thì luyến tiếc uống hết, mà là để lại cho những người khác trong nhà.
Trong thôn chính là như vậy, có thứ tốt đều coi như bảo bối, giữ lại chia cho người trong nhà nếm thử, bà Tiểu Hoa nhìn cô bé cầm cốc đặt trong tủ bát, cũng không có nói cái gì.
Ba mươi tết, buổi sáng Hứa Thanh Thanh khó có khi không ngủ nướng, tỉnh dậy liền bắt đầu tính toán buổi tối làm món gì ngon.
Không chờ cô nghĩ xong, đã có người ở nhà cũ Hứa gia tới, kêu cô hôm nay đi qua ăn bữa cơm đoàn viên.
Hứa Thanh Thanh do dự hai giây, vẫn cự tuyệt.
Người tới chính là vợ chú hai Hứa, Hứa Thanh Thanh phải gọi một tiếng thím hai, thấy cô không muốn tới, đối phương cũng không cưỡng cầu.
Tiễn bước thím hai, Hứa Thanh Thanh lôi kéo Thẩm Khang Bình đi dạo ở trong thôn, muốn nhìn người trong thôn hôm nay sẽ làm cái gì một chút.
Một năm khổ thì khổ, đến tết cũng phải ăn một bữa hẳn hoi, trong thôn có người từ buổi sáng đã bắt đầu hấp màn thầu.
Màn thầu tự nhiên không phải là màn thầu trăng, mà là dùng bột kê, đậu nành, đậu đen làm màn thầu tam hợp, bất quá dù là vậy, ở đây cũng là thứ tốt, rốt cuộc phía trước trong nhà còn không có gì ăn.
Điều kiện gian khổ, Hứa Thanh Thanh dạo qua một vòng cũng không có gì để tham khảo, rốt cuộc cô cũng không biết hấp màn thầu, hơn nữa phía trước đã ăn đủ màn thầu, biết hấp cô cũng không muốn làm.
"Thanh Thanh, buổi tối mang theo anh cháu đến nhà thím ăn cơm, hôm nay thím gói sủi cảo thịt cá ăn."
Bất tri bất giác Hứa Thanh Thanh mang theo Thẩm Khang Bình đi đến gần nhà thím Lưu, từ phòng bếp thím Lưu nhìn thấy bọn họ liền giương giọng nói.
"Cảm ơn thím Lưu, không cần, cháu muốn ăn ở nhà mình." Hứa Thanh Thanh cự tuyệt, sợ thím còn muốn khuyên, vội kéo theo Thẩm Khang Bình về nhà.
Về đến nhà, nghĩ đến đã lâu mình không ăn sủi cảo, có lẽ có thể học thím Lưu gói chút sủi cảo.
"Khang Bình, anh muốn ăn sủi cảo không?" Cô quay đầu nhìn về phía Thẩm Khang Bình.
Đối với Thẩm Khang Bình, chỉ cần là có thể ăn, không có thứ gì hắn không muốn ăn, tự nhiên gật đầu nói: "Muốn."
Hứa Thanh Thanh cũng biết làm sủi cảo, trước kia trường học tổ chức hoạt động, mọi người mang nguyên liệu cùng nhau gói, thấy hắn nói muốn ăn, trực tiếp bắt đầu chuẩn bị.
Trong nhà có sẵn bột mì, thịt,Hứa Thanh Thanh đi vào phòng bếp, mình nhào bột mì, bảo Thẩm Khang Bình hỗ trợ băm nhân thịt.
Cô không mua vỏ sủi cảo làm sẵn trong siêu thị, một là siêu thị chưa chắc đã có, một cái khác vì hiện tại nhiều nhất chính là thời gian, toàn bộ đều tự mình động thủ, vừa gϊếŧ thời gian lại vừa có ý nghĩa.
Thẩm Khang Bình sức lực lớn, không bao lâu liền băm một khối thịt ba thành nhân thịt.
Hắn bên kia băm thịt, bên cạnh Hứa Thanh Thanh nhào bột lại gặp khó khăn, đầu tiên cho quá nhiều nước, cô bỏ thêm chút bột, lại thêm chút nước......
Nhìn cục bột càng lúc càng lớn, Hứa Thanh Thanh không dám tùy ý bỏ thêm, cẩn thận nhào một chút, cuối cùng thành công nhào xong cục bột.
"Hù......"
Cô thở phào một hơi, nhìn cục bột trừ bỏ hơi lớn so với dự tính, mặt khác cũng khá tốt, trong lòng còn có cảm giác thành tựu.
Hiện tại muốn làm gì?
Hứa Thanh Thanh không nhớ rõ làm sủi cảo cần ủ bột hay không, dứt khoát đem cục bột đặt ở một bên trước, bắt đầu làm nhân.
"Đừng chọc." Thấy Thẩm Khang Bình thò duỗi tay chọc một cái hố vào cục bôt cô vừa nhào, Hứa Thanh Thanh bắt tay hắn lại, thuận tiện nhét một bắp ngô vào trong tay hắn, "Giúp em tách hạt ngô ra."
"Được!" Thẩm Khang Bình rất nguyện ý hỗ trợ làm việc, lập tức liền ở bên cạnh tách hột.
Hứa Thanh Thanh chuẩn bị làm sủi cảo nhân thịt heo, cà rốt, ngô, đem ngô giao cho hắn, chính mình bắt đầu cắt cà rốt.
Hai anh em tiếp tục bận rộn một hồi, nhân sủi cảo cũng chuẩn bị tốt, kế tiếp phải bắt đầu cán vỏ sủi cảo.
Cán sủi cảo vẫn cần chút kỹ thuật, ngay từ đầu Hứa Thanh Thanh cán không phải quá dày chính là quá mỏng, cán mấy cái mới chậm rãi tốt hơn một chút.
Cán ra mười mấy cái vỏ sủi cảo, thấy Thẩm Khang Bình ở bên cạnh tò mò nhìn, cô dứt khoát buông chày cán bột dạy hắn làm sủi cảo: "Anh xem, đầu tiên đem vỏ sủi cảo đặt ở trên tay, lại đặt nhân vào giữa......"
"Như vậy sao?"
"Cho ít nhân một chút, bằng không bị bục ra...... Đúng rồi, dùng sức niết...... Ai nha! Không dùng sức như vậy, rách hết rồi......"
"Ha ha...... Em gái xem......"
"Đẹp, đẹp!"
Hứa Thanh Thanh cán vỏ sủi cảo xong, bắt đầu cùng hắn nặn.
Đều là mình ăn, cũng không cần chú ý nhiều, không bao lâu sau nắp chậu liền bày một đống sủi cảo hình dạng quái dị hoặc là quá béo, hoặc là quá gầy.
Hứa Thanh Thanh nhìn chỗ sủi cảo này, không nhịn xuống khẽ cười một tiếng, suy nghĩ một chút, từ trong túi móc ra mấy viên kẹo làm nhân sủi cảo.
Gói xong chỗ sủi cảo này, trực tiếp đến buổi chiều, Hứa Thanh Thanh sợ hắn bị đói, trước nấu một nồi sủi cảo ra.
Sủi cảo nóng hầm hập ra nồi, đừng nhìn hơi xấu, hương vị rất không tồi, thịt heo thơm, bắp ngọt thanh, cà rốt ngon miệng đều bị vỏ sủi cảo gói lại một chỗ, một ngụm cắn xuống, thơm ngọt ngon miệng.
"Ngon ngon quá......" Thẩm Khang Bình cầm chén, một ngụm lại một ngụm sủi cảo, ăn không dừng được.