Xuyên Về Thời Kỳ Đói Khổ, Trân Trọng Những Thời Gian No Ấm - Chương 52
Cập nhật lúc: 2025-03-04 14:57:03
Lượt xem: 93
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bất quá Hứa Thanh Thanh ngày thường cũng không để hắn thiếu ăn thiếu uống, cho nên Thẩm Khang Bình cũng chưa bao giờ nói muốn đi tiệm cơm.
Lúc này nghe cô chủ động nói mang mình đi ăn cơm, Thẩm Khang Bình cũng không nghĩ nhiều, lập tức liền cười gật đầu nói: "Được."
Tiệm cơm chưa chắc có nhiều đồ ngon, nhưng ở bên ngoài ăn cơm, đại khái là chuyện mỗi người đều mong chờ khi còn nhỏ.
"Đi tiệm cơm ăn cái gì?" Thẩm Khang Bình nhìn cô hỏi, hiển nhiên là hiện tại đã kích động rồi.
Hứa Thanh Thanh thấy hắn quả nhiên cao hứng khi nghe đi ăn tiệm, đáy mắt mang theo ý cười: "Còn chưa biết, chờ lát nữa đi mới biết được."
Tiệm cơm bay giờ không giống hiện đại, muốn ăn cái gì gọi cái đó, hiện tại, đại khái là tiệm cơm có cái gì ăn cái đó.
"Bài ngày hôm qua em dạy anh còn có nhớ hay không?" Nói xong chuyện đi ăn tiệm, Hứa Thanh Thanh thấy bà lão kia còn chưa có tới, lại nói chuyện học tập.
Thẩm Khang Bình gật gật đầu, lập tức nhắc lại.
Trí nhớ trẻ con đều khá tốt, không biết có phải vì tâm trí dừng lại ở một đứa nhỏ hay không, trí nhớ Thẩm Khang Bình thực không tồi, về văn học, Hứa Thanh Thanh dạy hai lần liền nhớ rất rõ.
Hai anh em giao lưu học tập, bà lão phía trước đã về đến nhà.
Bà có ba người con dâu, hôm nay cũng là vận khí tốt, trừ bỏ con dâu út vừa sinh xong ở nhà, hai con dâu khác vừa lúc cũng được nghỉ phép.
Bà lão trở về, chạy nhanh gọi hai cái dâu vào trong phòng con dâu út.
"Mẹ, chuyện gì thần thần bí bí như vậy?"
"Mấy đứa xem." Bà lão cũng không quanh co, trực tiếp đem gạo, mì trắng, còn có một cây lạp xưởng mình mua về đưa cho các cô xem.
"Trời ơi, sao mẹ lại tìm được gạo và mì trắng tốt như vậy!"
"Thịt! Thế nhưng còn có thịt!"
Nhìn biểu tìnhkhϊếp sợ của mấy người con dâu, trong lòng bà lão có điểm đắc ý, bất quá cũng không dám trì hoãn, nhanh nói ra: "Mẹ hôm nay đi Thiên hẻm bên kia gặp được, trong tay hai anh em kia vẫn còn có...... Các xonxem có thể mua được hay không, nếu không được, liền đi gọi thông gia bọn họ."
Đồ tốt như vậy, cũng không phải thường xuyên có thể gặp được, rất có thể bỏ lỡ thôn này liền không còn nữa, hai người con dâu chạy nhanh trở về phòng đi lấy tiền.
Cùng lúc đó, con dâu út nằm ở trên giường nghĩ đến thân thể của mình, nhìn con trai gầy yếu bên cạnh, do dự hai giây, với tay vào gối đầu sờ sờ, cuối cùng móc ra một đồ vật: "Mẹ, mẹ cầm cái này đi, nhìn xem người ta có nhận không, nếu nhận, nhà chúng ta đổi hết về đi."
Bà lão tự nhiên cũng muốn nhà mình đổi hết chỗ đó về, bất quá nhìn đến đồ vật con dâu đưa, vẫn là nhịn không được hỏi: "Con bỏ được?"
"Giữ lại không ăn không uống được, có cái gì luyến tiếc ạ." con dâu út đã nghĩ thông.
"Được." Bà lão gật gật đầu, chờ hai người con dâu khác từ trong phòng cầm tiền cùng phiếu đưa cho bà, vội vàng quay lại Thiên hẻm.
Thiên hẻm chính là chợ đen lớn nhất trong trấn, cách nhà bà lão không quá xa, bà lại đây, thấy hai anh em đó còn ở đó, rốt cuộc yên lòng.
"Anh bạn nhỏ, trên tay bà không đủ tiền......"
Hứa Thanh Thanh nghe được lời này, vốn đang cho rằng bà muốn trả giá, không nghĩ tới bà móc ra một cái vòng tay bằng vàng.
Nói là vòng tay, thật sự có chút khó coi, kỳ thật chính là một cái hình tròn vàng.
Hứa Thanh Thanh nghe nói bà lão muốn dùng cái này thay tiền, tiếp nhận đánh giá một chút, cơ bản xác định là vàng liền đồng ý.
"Điền, liền lấy cái này, bà lại đưa cháu các loại phiếu cho cháu chút là đủ rồi."
Vòng vàng này tuy khó coi, nhưng cũng phải mười mấy khắc, nạp vào cũng phải được mấy ngàn đồng, nếu không phải đã đồng ý Thẩm Khang Bình dẫn hắn đi tiệm cơm ăn cơm, Hứa Thanh Thanh cũng không định lấy thêm phiếu.
Vàng xác thật mặc kệ thời nào cũng là thứ tốt, nhưng với người bình thường không biết cụ thể giá trị, cũng không biết bán thế nào, những thứ này cũng chỉ có thể để lại cho đời sau, thời điểm thật sự thiếu ăn uống, còn không trân quý bằng mấy cân lương thực.
Bà lão vốn là muốn dùng tới nếu không đủ tiền, nghe ý tứ này, nhận lấy vòng vàng liền không cần tiền nữa, vừa mừng vừa sợ đưa qua, sợ hắn đổi ý, nhanh chóng đem phiếu trong tay đưa cho hắn, ngay sau đó lấy đồ vật trong sọt tre cho vào trong túi mình mang theo.
Đồ vật tới tay bà lão rốt cuộc yên lòng, hỏi hắn khi nào lại đến, không được câu trả lời chính xác, mang theo điểm thất vọng rời đi.
Tới thử xem mà thôi lại có một cái vòng vàng, tâm tình Hứa Thanh Thanh thập phần sung sướиɠ, tìm chỗ không người bỏ mũ xuống, lại cởϊ qυầи áo cũ ra, lau khô mặt, mang theo Thẩm Khang Bình đi tiệm cơm.
Bọn họ ra cửa không tính là sớm, trên đường mất hơn một giờ, ở Thiên hẻm rất lâu, lúc này đã tới giữa trưa.
Đi đến tiệm cơm, vẫn có thể ngửi được mùi hương, bất quá bên trong không có khách nhân.
"Xin chào, xin hỏi hiện tại có thể ăn cơm không ạ?"
Người phục vụ trong tiệm cơm là một người phụ nữ hơn ba mươi, ngày thường nếu có người tới ăn cơm sớm như vậy, sẽ oán giận hai câu, nhưng gặp cô bé xinh đẹp lại có lễ phép, miễn cưỡng có vài phần kiên nhẫn: "Muốn ăn cái gì? Hôm nay có màn thầu hoa màu, mì sợi, còn có thịt kho tàu số lượng có hạn."
Hứa Thanh Thanh biết hiện tại vật tư khuyết thiếu, lại không nghĩ rằng, đã khuyết thiếu đến mức tiệm cơm chỉ có mấy món như vậy.
Bất quá tới cũng tới rồi, cô cuối cùng vẫn gọi ba cái màn thầu cùng một phần thịt kho tàu.
Người phục vụ vốn dĩ chỉ thuận miệng nói cho có một tiếng, thấy hai đứa nhỏ này thật đúng là sự gọi thịt kho tàu, không khỏi nhìn thêm bọn họ một cái, đặc biệt là Hứa Thanh Thanh dứt khoát trả tiền cùng phiếu.
Thời đại khó khăn, nhưng không thiếu người có điều kiện, người phục vụ ở tiệm cơm duy nhất ở trấn trên, ngày thường cũng có không ít kiến thức, cho nên cũng không đại kinh tiểu quái, thu tiền xong liền hướng vào phòng bếp hô một tiếng.
Bất luận ở niên đại nào, đi ăn tiệm luôn không rẻ, bất quá thấy Thẩm Khang Bình ngồi xuống, mới lạ mà nhìn chung quanh, Hứa Thanh Thanh liền cảm thấy tiền này tiêu đáng giá.
Thời buổi này, không thịnh hành quan điểm "Khách hàng chính là thượng đế", hai anh em đánh giá tiệm cơm hàn huyên mấy câu, người phục vụ thét to một tiếng, tự mình đi qua bưng thức ăn.
Thịt kho tàu màu sắc hồng lượng vừa ra, toàn bộ tiệm cơm đều bay đầy mùi hương, Hứa Thanh Thanh bưng mâm, thấy Thẩm Khang Bình xem đến không rời mắt, khóe môi khẽ nhếch.
Thịt kho tàu ở trên tay cô, còn màn thầu hoa màu Thẩm Khang Bình bưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thoi-ky-doi-kho-tran-trong-nhung-thoi-gian-no-am/chuong-52.html.]
Màn thầu hoa màu đại khái có bỏ mì soba, màu hơi xám, bất quá chờ ngồi xuống, Hứa Thanh Thanh cầm lấy một cái cắn một ngụm, phát hiện hương vị khá ổn.
Miếng đầu tiên Thẩm Khang Bình ăn thịt kho tàu, thịt kho nạc mỡ đan xen bất luận là màu sắc hay là mùi hương đều thập phần mê người, vào miệng, da hương thịt lạn, ăn ngon đến hắn thiếu chút nữa cắn vào miệng.
"Ăn ngon không?" Hứa Thanh Thanh nhìn thấy hắn ăn ngon lành, nhịn không được cũng kẹp lên một miếng.
Thẩm Khang Bình gật đầu: "Ăn ngon."
Hứa Thanh Thanh nhìn thịt kho tàu trên chiếc đũa, do dự chút, vẫn không tách thịt mỡ ra, mà trực tiếp đưa vào trong miệng.
Lại nói tiếp, đay vẫn là lần đầu tiên cô ăn thịt heo của niên đại này.
Trước kia nghe người ta nói, thịt heo hiện đại không ngon bằng Hứa Thanh Thanh còn không tin, nếm một miếng này, cũng không biết là đầu bếp tay nghề quá tốt, hay là chất lượng thịt tốt, hương vị xác thật phá lệ mỹ vị, ăn lên béo mà không ngán, thơm ngọt mềm xốp.
Hứa Thanh Thanh hai khối thịt kho tàu liền, lúc này mới cúi đầu cắn màn thầu, trong lòng càng thêm cảm thấy tiền này đáng tiêu.
Tiếp theo, hai anh em cũng không nói nữa, mà là túc một ngụm màn thầu một ngụm thịt, ăn ăn, động tác đều có chút gống nhau.
Bọn họ ăn cơm, bắt đầu có người khác tiến vào tiệm cơm, có người vốn dĩ chỉ định mua hai cái bánh bao hoặc mua chén mì đỡ thèm nghe mùi hương thịt kho tàu, lại nhìn thấy hai anh em ăn đến ngon lành, người có chút dư dả khẽ cắn môi, cũng gọi một phần thịt kho tàu.
Chờ trong tiệm có mấy bàn khách, hai anh em cũng ăn xong rồi, Thẩm Khang Bình bưng mâm, dùng màn thầu lau sạch nước thịt, một ngụm nhét vào trong miệng, ăn đến vẻ mặt thỏa mãn.
Bữa cơm này Hứa Thanh Thanh cũng ăn đến vừa lòng, nhìn thấy vẻ mặt của hắn, lập tức quyết định lần sau có cơ hội lại dẫn hắn tới.
Ngồi nghỉ ngơi xong, Hứa Thanh Thanh cất bát đĩa, mang theo Thẩm Khang Bình rời khỏi tiệm cơm.
Tới giờ cơm, người trên đường ít đến đáng thương, thường thường còn có thể nghe được tiếng gọi trẻ con về ăn cơm của nhà ai đó.
Mẹ mày gọi về nhà ăn cơm kìa......
Hứa Thanh Thanh trong đầu nghĩ vậy, nhịn không được khẽ cười một tiếng.
So với nhịp sống nhanh của hiện đại, niên đại này rất chậm rãi, ngẫu nhiên có người đi đường, nện bước cũng rất thong thả, Hứa Thanh Thanh tản bộ dẫn Thẩm Khang Bình đi dạo xung quanh, cuối cùng dẫn hắn vào Cung Tiêu Xã.
Trong khoảng thời gian này, nước trong nhà đều là người trong thôn hỗ trợ lấy, củi cũng là bọn Tiểu Hoa mang tới, Hứa Thanh Thanh muốn mua chút kẹo về mời mấy cô bé ăn, cũng coi như khen ngợi bọn họ trong khoảng thời gian này học tập rất nghiêm túc.
Cung Tiêu Xã vẫn chỉ có kẹo mỡ heo, Hứa Thanh Thanh lần trước ở nhà bà Hồ đã ném qua, hương vị khá ổn, có một phen phong vị khác, vì thế mua một ít.
Mua xong kẹo, Hứa Thanh Thanh nhìn thấy bên cạnh còn có bánh quy đựng trong lon sắt, cảm thấy rất mới lạ, vốn dĩ muốn mua một lon thử xem, bất quá loại bánh quy lon sắt này đại khái là đồ ăn vặt xa hoa, giá thật sự cao, cũng không phải cô mua không nổi, mà thấy không cần thiết tiêu tiền uổng phí, cuối cùng vẫn là từ bỏ.
Từ Cung Tiêu Xã ra, Hứa Thanh Thanh cầm một viên kẹo mỡ heo cho Thẩm Khang Bình, nói: "Đi, về nhà."
Thẩm Khang Bình gật gật đầu, đại khái là hôm nay được ăn tiệm lại đi Cung Tiêu Xã mua kẹo, tâm tình vui sướиɠ bước cũng thực nhẹ nhàng.
Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày đi tới đi lui giữa trường học và nhà, tố chất thân thể của Hứa Thanh Thanh cũng cải thiện không ít, hơn nữa hiện tại thời tiết mát mẻ hơn rất nhiều, cô cũng không quá mệt vì đi bộ về.
Trở lại trong thôn, Hứa Thanh Thanh nhìn thấy ngoài ruộng thế nhưng có không ít người đang làm việc, không khỏi có chút kinh ngạc.
"Thanh Thanh đã trở lại." Ven ruoonjgm thím Lưu nhìn thấy cô, trực tiếp đi tới.
Hứa Thanh Thanh gật gật đầu, lấy hai viên kẹo mỡ heo đưa cho thím rồi hỏi: "Đã chuẩn bị bắt đầu trồng trọt rồi ạ?"
"Cháu giữ lại mà ăn." thím Lưu đem kẹo trả cô mới thở dài nói, "Vẫn còn rạn nứt, không mưa thì vẫn chưa trồng được, chỉ là mọi người nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, trước tu chỉnh một chút."
Nông dân chính là dựa thu hoạch trong đất mà sống, đều khô nứt cũng không trồng được, trong lòng người trong thôn đều không dễ chịu.
Hứa Thanh Thanh nhìn những người còn bận rộn ngoài ruộng, cũng nhịn không được thở dài.
"Được rồi, trẻ con thở dài cái gì, về nhà đi." Thím Lưu vuốt đầu cô nói.
Hứa Thanh Thanh gật gật đầu, đem kẹo mỡ heo nhét lại vào trong tay thím, lôi kéo Thẩm Khang Bình chạy đi.
Thím Lưu nhìn bóng dáng cô chạy mấy, lắc đầu, vẫn cất kẹo vào trong túi, định mang về cho cháu trai ăn.
Hứa Thanh Thanh về đến nhà, mới vừa ngồi xuống uống nước nghỉ ngơi một hồi, bọn Tiểu Hoa lại chyaj tới.
"Thanh Thanh cậu đã trở lại!"
"Thanh Thanh tỷ chị đi trấn trên làm cái gì vậy?"
"Thanh Thanh cậu ăn cơm chưa?"
Hứa Thanh Thanh trả lời lần lượt, lấy ra kẹo mỡ heo mua ở Cung Tiêu Xã chia cho bọn họ.
Thẩm Khang Bình trừ bỏ hào phóng với cô, đối với người ngoài kỳ thật là có điểm hộ thực, thấy em gái chia hết kẹo, tuy rằng không nói chuyện, khóe miệng lại có điểm xị xuống.
"Đây là kẹo gì?"
"Cảm ơn chị Thanh Thanh."
Nhận được kẹo bọn nhỏ đều rất vui vẻ, nói lời cảm ơn, cầm kẹo trong tay nhìn nhìn, lại không ai bỏ được ăn ngay.
"Cái này là kẹo mỡ heo, dùng mỡ heo làm ra." Hứa Thanh Thanh trả lời, đồng thời, cũng không quên người bên cạnh khóe miệng sắp rơi xuống mặt đất, đem cố ý giữ lại một ít kẹo nhét hết vào trong tay hắn.
Thẩm Khang Bình nhìn kẹo trong tay nhiều hơn tất cả mọi người, khóe miệng rốt cuộc mới bình thường lại, cúi đầu đếm một lần, chia một nửa nhét lại trong tay cô.
Hứa Thanh Thanh cảm thấy hắn thật sự đáng yêu, duỗi tay nhéo mặt hắn một cái, cất hết kẹo vào trong túi.
Mà lúc này, rốt cuộc có đứa nhỏ nhịn không được xé giấy gói kẹo ra, nhẹ nhàng liếʍ một ngụm, lại cắn một chút.
Kẹo mỡ heo có mỡ lại có vị ngọt, lần đầu ăn đến loại kẹo này đôi mắt bọn nhỏ đều cong lên, trong lòng đều nhớ kỹ loại hương vị này.