Xuyên Về Thời Kỳ Đói Khổ, Trân Trọng Những Thời Gian No Ấm - Chương 43

Cập nhật lúc: 2025-03-04 14:56:47
Lượt xem: 88

Đương nhiên, biết được tin tức, người bất mãn cũng có, tỷ như người Lý gia Thanh Hà Thượng Loan.

"Đúng là bà chị dạy được con gái tốt, nhìn xemHứa Thanh Thanh, nào có đem chúng ta là thân thích, chuyện lớn như vậy đều không nói một tiếng." Lý lão nhị biết được lương thực cứu tế là đứa cháu ngoại gái kia phát hiện được, tâm tình thập phần khó chịu.

Hắn cũng không lớn mật muốn độc chiếm chỗ lương thực ấy, chỉ là tức giận cháu ngoại gái phát hiện thế nhưng không biết nói trước cho bọn họ, để cho bọn họ trộm lấy chút lương thực trở về trước.

Nghe con thứ hai nói, bà Lý cũng nổi lửa trong lòng: "Con bé c.h.ế.t tiệt kia! Ngày đó hỏi nó còn giả ngu, thật là một chút cũng chưa đem bà ngoại này để vào mắt, hôm nay tao nhất định phải thay mẹ nó giáo huấn nó một chút!"

"Nên đến giáo huấn một chút, mẹ con đi cùng mẹ." Lý lão nhị nghĩ đến phía trước nghe người ta nói, Hứa gia được khen thưởng, nghe nói có không ít thứ tốt, liền muốn đi theo chiếm chút tiện nghi.

Lý lão đại nghĩ, dù sao nhà bọn họ cũng mới nhờ cháu ngoại gái mà nhận được lương thực cứu tế, há mồm muốn khuyên nhủ mẹ cùng em trai.

Nhưng mà hắn còn chưa có mở miệng, đã bị vợ hắn dùng cánh tay đυ.ng một chút, không cho hắn nói chuyện.

Trong nhà xác thật có lương thực rồi, nhưng phân lượng lại không tính là nhiều, vợ lão đại nghĩ tới hai đứa nhỏ nhà mình, ước gì mẹ chồng cùng chú em có thể đi nhà cháu ngoại gái lấy chút đồ ăn trở về, tự nhiên sẽ không cho chồng nói lung tung.

Lý lão đại cuối cùng vẫn không mở miệng, trơ mắt nhìn nương cùng đệ đệ rời đi.

Hai mẹ con Lý gia từ Thanh Hà Thượng Loan rời đi, nửa đường, có người nhìn thấy bọn họ, nghe được miệng bọn họ đầy lời chửi mắng Hứa Thanh Thanh, nhịn không được nhíu mày.

Hiện tại, ai không biết, bọn họ có thể nhận được lương thực, đều nhờ phúc của Hứa Thanh Thanh, kết quả hai mẹ con nhà này không biết cảm kích thì thôi, còn miệng đầy oán hận, người Thanh Hà Thượng Loan càng nhìn bọn họ không vừa mắt, đối với bóng dáng hai người "Phi" một tiếng, nghĩ nghĩ, chạy đi tìm cán bộ thôn.

Bà Lý cũng không ngốc, trải qua hai lần trước, bà hiện tại đã khôn hơn, mang theo con trai trộm từ đường nhỏ đi vào Hứa gia, cũng không lộ mặt ở trong thôn.

Trong nhà này bất luận là bên ngoài hay là không công khau đều không thiếu lương thực, hơn nữa không bao lâu nữa liền phải tới trường học, cho nên Hứa Thanh Thanh không để Thẩm Khang Bình chạy loạn trên núi, mà là trước tiên ở nhà dạy cho hắn một chút kiến thức tiểu học, dạy hắn kỷ luật lớp học cùng toán học đơn giản.

"...... Trên bàn có sáu viên đường, cho anh ăn ba viên, còn mấy viên?" Hứa Thanh Thanh dạy hắn đếm đếm, lấy ra mấy viên đường bắt đầu dạy hắn phép cộng trừ đơn giản.

Thẩm Khang Bình nhìn ba viên đường trước mặt, trả lời: "Không có viên nào."

Nghe hắn trả lời, cái trán Hứa Thanh Thanh đầy dấu chấm hỏi: "Sao lại không còn? Đây không phải còn thừa ba viên sao?"

"Đây là của em gái." Thẩm Khang Bình đẩy ba viên đường dư lại đến trước mặt cô.

Hứa Thanh Thanh nhìn đường trước mặt, cảm thấy mình khả năng cần đổi cách hỏi: "Em có sáu viên đường, cho anh ba viên, vậy em còn mấy viên?"

"Một, hai, ba, em gái còn ba viên." Thẩm Khang Bình đếm xong nói cho cô.

Hứa Thanh Thanh gật gật đầu, đang muốn khen hắn một câu, đột nhiên nghe được tiếng đập cửa.

Đại khái là thói quen từ hiện đại, cô không giống người trong thôn thích cửa luôn mở, mặc dù người ở nhà, vẫn cài phía trong, chỉ là không khóa lại mà thôi.

"Ai vậy ạ?" Hứa Thanh Thanh quay đầu hỏi một tiếng, thấy người bên ngoài không trả lời, ngược lại đẩy cửa mạnh hơn, mang theo điểm kỳ quái từ nhà chính đi ra ngoài, xuyên thấu qua khe cửa nhìn thoáng qua ra bên ngoài.

Phát hiện lại là bà Lý, Hứa Thanh Thanh nhịn không được trợn trắng mắt, cảm thấy trên thế giới sao lại có người như vậy chứ, cố tình còn là thân thích của nguyên thân.

"Mở cửa!" Đại khái là người bên ngoài nghe được tiếng bước chân của cô lại không thấy cô mở cửa, vì thế đột nhiên đạp một cái lên cửa.

Hứa Thanh Thanh bị tiếng đá cửa bất ngờ làm hoảng sợ, nghĩ người nhà năm lần bảy lượt dây dưa, thật sự không nghĩ ra biện pháp hay để ứng đối.

"Bà có chuyện thì nói đi ạ, không có việc gì thì bà về đi." Hứa Thanh Thanh vốn muốn nói "Lăn" đi, nhưng thấy Thẩm Khang Bình từ nhà chính chạy ra, rốt cuộc vẫn không phát giận.

"Con nhóc c.h.ế.t tiệt kia, thế nhưng đem bà ngoại cùng cậu ruột nhốt ở bên ngoài, mẹ mày dạy mày như vậy? Nhanh mở cửa ra, bằng không cẩn thận tao đánh mày!" Lý lão nhị không phải người hiền lành, trực tiếp dọa giẫm.

Thẩm Khang Bình nghe có người mắng em gái, còn nói muốn đánh cô, tức giận đến hừ một tiếng, ngay sau đó lúc Hứa Thanh Thanh còn không có kịp phản ứng, liền mở cửa ra.

Cửa đột nhiên mở ra, làm Lý lão nhị đang nửa dựa vào cửa bị lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngã vào trong viện, hắn đứng vững, trực tiếp nhắc tay định đánh thằng ngốc hại chính mình thiếu chút nữa té ngã.

Thẩm Khang Bình xem hắn giơ nắm tay, cho rằng hắn thật sự muốn đánh em gái mình, tức giận trực tiếp đi lên trước đạp hắn một cái làm người ngã trên mặt đất, đè lên người hắn mà đánh.

Thân thể thiếu niên vốn đã tốt, trời sinh khỏe mạnh, hơn nữa gần đây được ăn ngon, ăn đến no, tinh lực dư thừa, người trưởng thành như Lý lão nhị liều mạng phản kháng, thật đúng là không phải đối thủ của hắn.

Bà Lý phản ứng lại, nhìn thấy con trai bị thằng ngốc đè nặng mà đánh, muốn đi hỗ trợ lại sợ đồ ngốc kia nổi điên đánh cả mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thoi-ky-doi-kho-tran-trong-nhung-thoi-gian-no-am/chuong-43.html.]

Nghĩ đến bộ xương già của mình chịu không nổi, bà trừng mắt Hứa Thanh Thanh nói: "Ngây ngốc ra đấy làm gì, còn không nhanh bảo thằng ngốc kia dừng tay! Chú mày nếu có vấn đề gì, tao lột da của nmàygươi!"

Hứa Thanh Thanh thấy bọn họ đột nhiên đánh nhau, cũng bị hoảng sợ, chờ thấy Thẩm Khang Bình không có hại gì mới yên lòng.

Nghe bà Lý nói, cô không vui nói: "Bà mới là đồ ngốc!"

"Cái con c.h.ế.t tiệt kia, đúng là ngứa da, mẹ mày không còn thì không ai quản được mày đúng không?" Bà Lý nói, vươn tay muốn véo cô.

Hứa Thanh Thanh lại không ngốc, sao có thể đứng yên cho bà véo.

"Không được bắt nạt em gái!" Thẩm Khang Bình phát hiện lại có người muốn khi dễ em gái, nhảy dựng lên, duỗi tay đẩy bà Lý một cái.

"Ai u mẹ ơi......"

Bà Lý bị đẩy ngã, trực tiếp đề lên người Lý lão nhị, làm hắn kêu thảm thiết.

"Được rồi, không thể tùy tiện đánh người." Thấy thiếu niên còn muốn động thủ, Hứa Thanh Thanh vội ngăn lại.

Lý lão nhị tuổi trẻ lực tráng như vậy, đánh thì đánh, bà Lý rốt cuộc có tuổi, vạn nhất đánh ra vấn đề gì thì không ổn, Hứa Thanh Thanh cũng không dám để thiếu niên mạo hiểm.

Lúc Hứa Thanh Thanh chuẩn bị đuổi hai người ra khỏi cửa, bỗng nhiên ngoài cửa có không ít người.

Người Lý gia rất phiền, rốt cuộc cũng là thân thích của nguyên thân, còn là trưởng bối. Nhìn thấy người trong thôn tới, Hứa Thanh Thanh theo bản năng có điểm lo lắng, lo lắng người trong thôn cảm thấy bọn họ không nên động thủ.

Bất quá, hiển nhiên là cô suy nghĩ nhiều, không nói người ở bên ngoài người trong thôn khẳng định đều đứng về người cùng thôn, lần này còn nhờ Hứa Thanh Thanh so với những đại đội khác nhận được gấp đôi lương thực cứu tế và không ít cá, khiến cho người trong thôn cảm kích cô còn không kịp, có phần cảm kích này, gặp chuyện sao có thể không đứng về phía cô.

"Thanh Thanh cháu không sao chứ?" Thím Lưu vọt vào đầu tiên, quan tâm mà nhìn cô.

Hứa Thanh Thanh lắc đầu, bà cô bên cạnh mới vừa vào cửa cũng đều mồm năm miệng mười quan tâm

"Bọn họ lại tới bắt nạt cháu? Người Lý gia cũng thật không biết xấu hổ!"

"Thanh Thanh yên tâm, có chúng ta ở dây, bọn họ đừng nghĩ tới chuyện khi dễ cháu."

"Đúng vậy, có chúng ta ở đây......"

Nằm trên mặt đất còn không kịp đứng lên, hai mẹ con Lý gia nghe bọn họ nói, mặt đều đen.

Người thôn Dương Thụ đều mắt sao? Hiện tại là ai khi dễ ai hả?

Bà Lý bò dậy, chống eo nói: "Mấy người bị mù sao? Rõ ràng là con nhóc c.h.ế.t tiệt kia không hiếu thuận trưởng bối, để cho thằng ngốc động thủ đánh chúng ta......"

"Phi!"

Bà còn chưa nói xong, thím Lưu trực tiếp đánh gãy nói: "Đừng nói hươu nói vượn, Thanh Thanh ngoan như vậy, sao có thể đánh mấy người."

"Con trai tôi còn nằm trên mặt đất còn có thể giả, chính cô hỏi thằng ngốc kia đi, có phải hắn đánh hay không." Bà Lý nói.

Hứa Thanh Thanh thấy bà một câu lại một câu "thằng ngốc", trong lòng thập phần khó chịu: "Rõ ràng là mấy người muốn đánh tôi, anh tôi vì bảo vệ tôi mới động thủ."

Đám người thím Lưu nghe được lời này, đều tức giận.

"Mấy người Lý gia đúng không phải là người, rõ ràng biết Thanh Thanh thân thể không tốt, thế nhưng còn muốn động thủ, chỗ nào giống người thân, còn không kém làm kẻ thù!"

"Phi! Đồ không biết xấu hổ, không có Thanh Thanh, mấy người lấy đâu ra lương thực để ăn? Loại người như bà, đói c.h.ế.t cũng đáng đời."

"Thật ghê tởm, lần trước muốn đánh chủ ý lên phòng ở của Hứa gia, lần này còn trực tiếp muốn đánh người, nghĩ người thôn Dương Thụ chúng tôi dễ bị bắt nạt?"

Lý lão nhị bị đánh có điểm đau, nhưng còn chưa tới mức khoogn dậy nổi, hắn ăn vạ nằm trên mặt đất không đứng dậy, vốn nghĩ không thể bị đánh không một trận, muốn Hứa gia bồi thường.

Việc này khiến cho nhiều người tức giận, hắn tức khắc có điểm túng quẫn, trộm từ trên mặt đất bò dậy.

Hắn còn chưa đứng dậy hẳn hoi, mấy người đàn ông thẳng tính trong thôn Dương Thụ trực tiếp đi qua cho hắn mấy quyền: "Chưa thấy qua người làm chú nào như vậy, cho ngươi khi dễ trẻ con này......"

Loading...