Xuyên Về Thời Kỳ Đói Khổ, Trân Trọng Những Thời Gian No Ấm - Chương 39

Cập nhật lúc: 2025-03-04 14:56:38
Lượt xem: 87

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không nói, khẳng định không nói!"

"Chúng tôi lại không ngốc, đại đội trưởng yên tâm đi."

"Đúng vậy, khẳng định sẽ không nói ra bên ngoài."

Nghe được các thôn dân bảo đảm, đại đội trưởng gật gật đầu, làm người giúp đỡ đem lương thực về cho Hứa gia rồi có thể tan họp.

Không cần hắn nói, các hương thân đều thập phần chủ động ngươi duỗi bắt, tay ta nâng một chút, dọn hơn 300 cân lương thực về nhà họ Hứa.

Mấy người lớn tranh nhau hỗ trợ, bọn nhỏ cũng học theo, mấy đứa nhỏ cũng chạy phía sau cầm mười cân cá của Hứa gia.

Đến cuối cùng, hai người Hứa Thanh Thanh và Thẩm Khang Bình trên tay cũng không cần cầm cái gì, chỉ có thể bất đắc dĩ mà đi theo sau về nhà.

Về đến nhà, đàn ông xếp lương thực xong liền rời đi, thím Lưu thì ở lại.

"Thanh Thanh, để thím giúp giúp cháu gϊếŧ cá." Lúc thím Lưunói chuyện, đã tìm được d.a.o trong phòng bếp, nhanh nhẹn mà bắt đầu động thủ.

Hứa Thanh Thanh đúng là không dám gϊếŧ cá, tự nhiên sẽ không cự tuyệt ý tốt của thím: "Cảm ơn thím Lưu."

"Đứa nhỏ này, khách khí cái gì." Thím Lưu xử lý cá xong, cắt thành từng miếng khoảng một cân, sau đó một bên tìm vại muối, một bên nói, "Trời nóng, chừa chút để hai đứa ăn tối, dư lại thím ướp muối một chút lại treo lên, có thể ăn lâu hơn một chút."

"Dạ vâng." Hứa Thanh Thanh gật đầu, cũng không đứng nhìn, mà đi qua cầm vại muối hỗ trợ rải muối.

Lại nói tiếp, may cô cẩn thận, đồ vật trong nhà đều cát kỹ rồi, dầu muối tương dấm mau từ siêu thị, cũng chỉ đổ một chút vào bình đựng vốn có trong nhà, cho nên cũng không sợ người vào nhà thấy.

Thím Lưu giúp cô ướp cá tìm chỗ thông gió treo lên, lại nhanh nhẹn nhóm lửa lên, chuẩn bị giúp hai đứa nhỏ nấu cơm luôn.

"Không cần ạ, cháu tự mình làm được." Hứa Thanh Thanh không muốn làm phiền thím quá, thấy thím chuẩn bị nấu cơm, ngăn lại nói.

"Không có việc gì, hôm nay thím dạy cháu làm cá như thế nào, lần sau cháu tự mình làm." Thím Lưu nói xong, trước lấy chút gao kê hôm nay được chia ra rửa sạch, bắt đầu nấu cơm, ngay sau đó bắt đầu chuẩn bị làm cá.

Thím làm việc rất nhanh nhẹn, Hứa Thanh Thanh ở bên cạnh nhìn không giúp được gì, cuối cùng chỉ có thể cùng Thẩm Khang Bình ngồi ở bệ bếp xem lửa.

"Hôm nay là lành ngày, có thịt cá bổ dưỡng, cho nên nấu bữa cơm khô cho hai đứa, cháu đừng ngại thím đạp phía phạm lương thực nhà cháu." Thím Lưu không nói ra hết, nấu cho cô ăn một bữa tử tế ăn mừng, tuy rằng hữu kinh vô hiểm, nhưng chuyện hôm nay nghĩ thôi la thấy nguy hiểm.

Hứa Thanh Thanh vội vàng xua tay: "Không đâu ạ."

Bên ngoài, mặt trời đã hoàn toàn xuống núi, màn trời dần dần tối xuống.

Trong phòng bếp, chỉ có nhà bếp tản mát ra sắc màu ấm áp của ánh lửa.

Hai anh em ngồi trước bệ bếp, ngẫu nhiên cho thêm một thanh củi vào bếp, động tác thím Lưu nhanh nhẹn mà cắt chút củ mài, đổ một chút mỡ vào trong nồi, bỏ một khối cá vào chiên.

Tróng nháy mắt cá đυ.ng vào mỡ nóng, tản mát ra mùi thơm mê người, Thẩm Khang Bình hút hút cái mũi, nhịn không được duỗi tay ôm em gái ngồi bên cạnh.

Hứa Thanh Thanh đang nhìn thím Lưu làm cá, phát hiện hắn ôm mình, kinh ngạc quay đầu.

Đại khái là buổi chiều được hắn cõng lâu như vậy, Hứa Thanh Thanh cũng không còn bài xích động tác thân cận của hắn: "Làm sao vậy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thoi-ky-doi-kho-tran-trong-nhung-thoi-gian-no-am/chuong-39.html.]

Thẩm Khang Bình đem mặt chôn ở trên vai cô cọ một chút, nhỏ giọng nói: "Anh nhớ mẹ......"

Hứa Thanh Thanh sửng sốt, ngay sau đó nhớ tới, lúc trước khi mẹ Hứa còn sống, hai đứa nhỏ cũng thường xuyên sẽ ngồi ở vị trí này xem bà nấu cơm, có đôi khi, mẹ Hứa còn sẽ lấy ra một củ khoai nướng từ gầm bếp, làm hai anh em ăn chơi trước.

Bà thật sự là một người mẹ tốt, không chỉ ôn nhu săn sóc với con gái ruột, đối với cô nhi chiến hữu của chồng, cũng chiếu cố cẩn thận, tỉ mỉ.

Hứa Thanh Thanh nhất thời cũng không biết nói cái gì, chỉ có thể vỗ vỗ lưng hắn, mặc hắn dựa vào trên vai mình.

Trước bếp, thím Lưu còn đang nghiêm túc nấu ăn, đem chiên vàng hai mặt con cá, thêm nước và củ mài đã cắt từ trước vào nồi, ngay sau đó đậy nắp lại.

Kỳ thật ngày thường thím Lưu nấu ăn không tỉ mỉ nhiều như vậy, nhưng hôm nay khó có được chút đồ ăn tốt, lại muốn cho hai đứa nhỏ ăn được một chút, mới làm thật nghiêm túc.

Đậy nắp nồi, thím cũng không nhàn rỗi, lại thu thập nội tạng cá lúc trước xử lý để một bên.

Hiện đại, hầu hết gia đình sẽ không ăn nội tạng, ở thời điểm này lại là thứ tốt, tự nhiên không thể lãng phí.

"Cơm nước xong em đi ngắm sao cùng anh, hiện tại tự mình ngồi một chút được không?" Hứa Thanh Thanh cũng ngượng ngùng để thím Lưu một mình bận rộn, nhìn thím mở nắp nồi, tựa hồ chuẩn bị múc canh cá ra, vỗ lưng Thẩm Khang Bình nhỏ giọng nói.

Cảm xúc tới cũng nhanh, đi cũng nhanh Thẩm Khang Bình kỳ thật đã không còn thương cảm như vậy, chỉ là khó có khi được thân cận với em gái, cho nên dựa vào cô không muốn nhúc nhích, lúc này ẽ nghe cô nói, tự nhiên ngoan ngoãn ngồi thẳng người lên.

Dỗ người xong, Hứa Thanh Thanh đi lấy bát canh trong nhà, đồng thời khen một câu: "Thím Lưu nấu canh cá thơm quá!"

Trên mặt thím Lưu lộ ra nụ cười, nhận lấy bát một bên múc canh, một bên nói: "Canh cá uống không hết, buổi tối ngâm trong nước, ngày mai trực tiếp thêm chút gạo kê nấu lên, còn có thể ăn một bữa nữa."

Hứa Thanh Thanh gật gật đầu, xác định cơm đã chín, đi đến sau bếp mở nồi cơm lên.

Hiện tại ở quê trong nhà có thể có nồi nấu đã không tồi rồi, tất cả đồ ăn, trên cơ bản đều nấu bằng một cái nồi, cũng chính vì cha Hứa Thanh Thanh tham gia quân ngũ, mới có thể lấy được một cái nồi chuyên để nấu cơm, nấu nước.

Hứa Thanh Thanh đã ăn qua cháo gạo kê, cơm gạo kê nấu đơn độc thì đúng là lần đầu thấy, lần đầu ăn.

Dù sao cũng là lương thực không trộn, nấu chín không tồi, tự nhiên cũng sẽ không có nhiều mùi thớm, bất quá nhìn một nồi cơm gạo kê màu vàng nhạt, vẫn làm cô cảm thấy hiếm lạ.

Thím Lưu phát hiện tầm mắt của cô, cười nói: "Chúng ta trước kia kỳ thật cũng từng trồng hạt kê, bất quá không phát triển tốt bằng phương bắc, về sau liền toàn trồng tiểu mạch và lúa, cho nên mấy đứa nhỏ các cháu sẽ ít thấy gạo kê."

Nơi này thuộc về địa phương giao nhau của nam bắc, cho nên cũng có thể trồng hạt kê bất quá thu hoạch không bằng phương bắc, cho nên hiện tại ít trồng loại này.

Hứa Thanh Thanh đối với mấy chuyện này cảm thấy hứng thú, nghe thím nói, không thể nhịn được hỏi nhiều hai câu.

Thím Lưu múc canh cá, một bên bắt đầu xào nội tạng cá, một bên nói: "Đừng nhìn hạt gạo kê bé, nhưng đảng chúng ta chính là dựa vào ăn gạo kê giải phóng toàn Trung Quốc. Lúc mới vừa giải phóng, có đoạn thời gian nông dân đi tu sông xây đường, gạo kê còn được dùng để trả tiền công......"

Hứa Thanh Thanh không nghĩ tới gạo kê còn có nhiều chuyện xưa như vậy, nghe được mùi ngon.

Chờ xào chín nội tạng cá, thím Lưu lau lau tay trên quần áo, dặn dì hai đứa nhỏ ăn cơm, chính mình liền chuẩn bị đi.

Hứa Thanh Thanh nhanh cản thím lại: "Thím Lưu ở lại cùng ăn với chúng cháu đi."

"Trong nhà khẳng định lưu cơm cho thím, hai đứa tự ăn đi." Thím Lưu sao có thể lưu lại ăn đồ của bọn nhỏ, nói xong, vòng qua người cô đi nhanh ra ngoài cửa.

Trên đường về nhà, nghe mùi hương bay ra từ mấy nhà, thím Lưu nhịn không được lộ ra nụ cười, cảm thấy hôm nay đúng là một ngày lành.

Loading...