Nhìn đến cào cào còn kêu "Quắc quắc," mấy cô bé có chút kinh ngạc, xác định cô thật sự cho mình, đặc biệt vui vẻ trong đó một cô bé gọi là Tiểu Hoacòn nói: "Thanh Thanh cũng ăn cùng chúng tớ đi!"
Ăn? Ăn cái gì?
Hứa Thanh Thanh ngây người, đã bị mấy cô bé lôi đi, trong lòng cô có điểm tò mò, liền đi theo các cô.
Chờ nhìn các cô phân công hợp tác, rất nhanh nhóm lên một đống lửa, dùng gậy gỗ xâu l*иg cào cào bắt đầu nướng, Hứa Thanh Thanh mới phản ứng lại, các cô bé nói ăn là ăn cái gì.
"Chờ nướng chính, con lớn nhất sẽ cho cậu." Tiểu Hoa đại khái là đứa bé đứng đầu nhóm này, một bên nướng cào cào một bên nói.
Hứa Thanh Thanh vội cự tuyệt nói: "Không cần, tôi không ăn."
Mặc dù một lát sau, bên ngoài cào cào bị nướng vàng, tản mát ra hương vị thơm ngát, Hứa Thanh Thanh cũng là kiên quyết không chịu ăn.
Dù sao, loại đồ vật này, thơm đến đâu cũng không có khả năng ngon......
"Là chính cậu không ăn, không phải chúng tớ không chia nha." Cào cào nướng chín, Tiểu Hoa nuốt nước miếng nói xong, liền bắt đầu chia cùng những cô bé khác.
Cào cào không đủ chia mỗi người một con, phí nửa ngày mỗi đứa nhỏ chỉ có thể ăn được nửa con, nhưng mặc dù như vậy, các cô bé đều ăn đến thỏa mãn, còn thi nhau nói "thơm", "Ăn ngon".
Khi Hứa Thanh Thanh học tiểu học, tính cách kỳ thật có điểm âm trầm, chán ghét người nhà trọng nam khinh nữ, hâm mộ các bạn học khác có cha mẹ tốt.
Thẳng đến khi lên cấp hai, ngày nọ cô lại đột nhiên nghĩ thông, mọi người không tốt với tôi, vậy tôi liền đối tốt với chính mình, về sau cũng không để ý duy nghĩ của mấy người, bắt đầu nghiêm túc học tập, tìm việc làm thêm tích cóp tiền.
Nhưng mà lúc này, Hứa Thanh Thanh nhìn những cô bé này ở hiện đại cũng chỉ học tiểu học mà thôi, đột nhiên cảm thấy hồi tiểu học không được người nhà coi trọng cũng không tính là cái gì quá ủy khuất......
Trong lòng Hứa Thanh Thanh oán hận đối cha mẹ nháy mắt đều tiêu tán rất nhiều, cảm thấy nếu có thể xuyên trở về, dù sao bọn họ tốt xấu cũng không lo áo cơm từ nhỏ đến lớn, chờ bọn họ già rồi, cô vẫn sẽ cung cấp đủ phí phụng dưỡng.
"Thanh Thanh, ngươi bắt được ở đâu nhiều cào cào như vậy?" Ăn xong cào cào, Tiểu Hoa nhịn không được hỏi cô.
Hứa Thanh Thanh hoàn hồn từ trong suy nghĩ, nhấp môi nói: "Không phải tôi bắt, là anh tôi bắt."
"Oa! Anh cậu thật lợi hại."
"Anh tớ đã lâu không bắt được cào cào."
"Đúng vậy, thật sự rất lợi hại......"
Hứa Thanh Thanh nghe các cô khen ngợi lộ ra hâm mộ, lúc này mới nhớ tới, chính mình chỉ lo sợ, lại quên Thẩm Khang Bình bắt chỗ cào cào này có bao nhiêu cực khổ.
Tuy rằng cỗ cào cào này bọn họ giữ lại cũng vô dụng, cô cũng không để Thẩm Khang Bình ăn, bất quá chờ về đến nhà, Hứa Thanh Thanh vẫn xin lỗi Thẩm Khang Bình xin lỗi.
Với Thẩm Khang Bình, đưa cho em gái thì chính là của cô, cũng không để ý cô cầm đi tặng người ta, bất quá nghe được em gái giải thích cô có chút sợ cào cào cắn l*иg chạy đi mới tặng người ta, nhanh nói: "Em gái đừng sợ, nếu là chạy anh lại bắt lại."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thoi-ky-doi-kho-tran-trong-nhung-thoi-gian-no-am/chuong-32.html.]
"Ừ ừ, em tin anh, bất quá lần sau vẫn đừng bắt được không?" Hứa Thanh Thanh nói.
"Được." Thẩm Khang Bình nghe lời mà đồng ý.
Vào ban đêm, Hứa Thanh Thanh lấy ra hai quả trứng gà cuối cùng, chiên cùng chỗ cơm thừa giữa trưa, thêm một chút cải bẹ cùng tương ớt.
Trong lúc chiên cơm, nghĩ đến trong nhà chỉ còn lại có một chút gạo cùng non nửa bình tương ớt, Hứa Thanh Thanh cảm thấy ngày mai nên đi siêu thị mua chút đồ.
Không biết là Thẩm Khang Bình biết cách nhóm lửa, hay là cơm nấu bếp củi lửa bếp nên thơm hơn, cơm chiên xong ngửi rất thơm.
Không chỉ ngửi thơm, ăn vào càng thơm, trứng gà tươi mới, cơm chiên rời rạc, cùng với cải bẹ thanh thúy ngon miệng, cùng với tương ớt hương cay, làm Thẩm Khang Bình ăn liên tục không dừng được.
Hứa Thanh Thanh kỳ thật không phải người rất thích nấu cơm, nếu không lúc ở hiện đại đã không thường xuyên ăn cơm hộp, bất quá mỗi lần cô làm cái gì, Thẩm Khang Bình đều đặc biệt cổ vũ, như ăn được mỹ vị nhân gian, thật ra làm cho cố rất có cảm giác thỏa mãn, cũng không chê bai bao giờ.
Trừ bỏ lúc mới vừa xuyên quá đói, lúc có bàn tay vàng lập tức ăn thêm rất nhiều, về sau Hứa Thanh Thanh liền không lại mặc kệ chính mình, mỗi bữa cơm chỉ ăn cái no phần liền dừng lại.
Đêm nay cũng không ngoại lệ, cô ăn xong một chén cơm liền buông đũa, chờ Thẩm Khang Bình ăn xong.
Cơm chiên ăn rất tiện, chiên xong, bọn họ trực tiếp ăn ở phòng bếp.
Thẩm Khang Bình xác định cô không ăn nữa, nhìn trong nồi còn dư lại hơn phân nửa chén cơm chiên, tốc độ ăn nhanh hơn.
"Ăn từ từ, dư lại đều là của anh." Hứa Thanh Thanh thấy hắn càng ăn càng nhanh, không khỏi nói.
Kỳ thật cô biết, theo lượng cơm của Thẩm Khang Bình, nếu để hắn ăn thỏa thích, hắn còn có thể ăn thêm hai chén cơm chiên nữa.
Nhưng hiện này, mọi người đều đói đến xanh xao vàng vọt, trừ bỏ ban đầu Hứa Thanh Thanh, cô cũng không dám để hắn ăn no căng.
Thẩm Khang Bình ăn ăn, đột nhiên phát hiện trong chén cơm một miếng thịt gà to bằn ngón cái.
Trong tương ớt, không nhiều thịt gà lắm, kinh hỉ qua đi, hắn đưa đến trước mặt cô: "Anh tìm được một miếng thịt heo, em gái ăn thịt!"
Hứa Thanh Thanh xua tay tỏ vẻ mình không ăn, thuận tiện nhắc nhở hắn: "Không thể tùy tiện nói thịt heo."
Bản địa, làm tiệc rượu trong tang lễ cũng gọi là "Thịt heo", cho nên kiêng kị gọi thịt bình thường ăn là "Thịt heo", đây là cô từ trong trí nhớ nhìn thấy mẹ Hứa đã từng nhắc nhở hai đứa nhỏ.
"Anh nhớ ra rồi, mẹ đã nói không thể gọi là thịt heo, anh không nói." Thẩm Khang Bình tựa hồ cũng nhớ ra, vội nói.
Hứa Thanh Thanh bất đắc dĩ mà lắc đầu, bảo hắn nhanh ăn cơm.
Chờ ăn xong bữa tối, Hứa Thanh Thanh trở lại phòng, nhịn không được nằm ở trên giường tính toán.
Cô cũng không tính toán gì khác, mà đang nghĩ nếu hết sức tiết kiệm, cô cùng Thẩm Khang Bình phải dùng bao nhiêu tiền trong ba năm.