Xuyên Về Thời Kỳ Đói Khổ, Trân Trọng Những Thời Gian No Ấm - Chương 28

Cập nhật lúc: 2025-03-03 14:29:00
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Khang Bình cảm thấy hôm nay em gái cực kỳ tốt, gật đầu cười lộ ra hai cái má lúm đồng tiền mới xoay người vào phòng.

Đại khái là được Hứa Thanh Thanh an ủi có tác dụng, vài ngày trước đó ngẫu nhiên ban đêm Thẩm Khang Bình nhớ tới mẹ Hứa sẽ trộm khóc thầm, đêm nay nằm ở trên giường rất nhanh liền ngủ say, trong mộng là một bầu trời đêm xinh đẹp, bầu trời đêm có một ngôi sao sáng nhất.

Hứa Thanh Thanh cũng trở về phòng của mình, đem cửa đóng lại, mở ra mục scan liền quét khối ngọc bội vừa mượn, một lát sau, một chút phản ứng cũng không có.

Trong lòng cô có chút thất vọng, cất ngọc bội đi, trở lại giao diện cơm hộp tùy tiện nhìn một hồi gϊếŧ thời gian, bất tri bất giác ngủ luôn.

Mấy ngày kế tiếp, bọn họ hoặc là nấu một nồi cháo ăn với cải bẹ, hoặc là màn thầu xứng ăn với tương, thỉnh thoảng Hứa Thanh Thanh nấu một một mỳ thay đổi khẩu.

Nấu mỳ sợi bỏ thêm bao mỳ gói cực kỳ thơm, Thẩm Khang Bình ăn xong mỳ, một nồi nước mỳ đều uống sạch.

Hôm nay buổi sáng giải quyết xong mấy cái màn thầu cuối cùng, giữa trưa, không muốn ăn cháo hoặc là mì sợi nữa, Hứa Thanh Thanh chuẩn bị nấu một nồi cơm lười.

Cái gọi là cơm lười, chính là bỏ hết nguyên liệu nấu ăn vào nồi naus chung với cơm, nấu chín thì đủ loại màu sắc, ăn ngon lại đẹp, ít tốn công, cho nên gọi là cơm lười.

Cô cắt khoai tây, cà rốt thành hột lựu, cải bắp cắt nhỏ, sau đó bỏ dầu vào trong nồi, chiên khoai tây một chút, chiên đến khi mặt ngoài hơi vàng, cho gạo đã vo sạch, cà rốt, muối, nước theo thứ vào nồi, sau đó đậy cái nắp là được.

Thẩm Khang Bình ngồi ở bệ bếp nhìn lửa, chờ mùi hương bắt đầu từ trong nồi bay ra, nhịn không được nói: "Thơm quá a!"

Một bên Hứa Thanh Thanh cũng ngửi thấy được mùi hương, bất quá trong lòng có chút đáng tiếc quên mua lạp xưởng, bằng không sẽ càng thơm. Chờ cơm chín, Hứa Thanh Thanh mở cái nắp lên một chút, nhanh tay đổ cải bắp vào trong nồi, lại nấu hai phút mới hoàn toàn mở nắp nồi.

Nắp nồi được xốc lên, mùi hương trong phòng bếp càng thêm nồng đậm, đồng thời, trong nồi cơm trắng treo hòa lẫn với màu vàng khoai tây, màu đỏ cà rốt, màu xanh của cải bắp, thoạt nhìn phá lệ xinh đẹp.

Kỳ thật còn có thể thêm chút nước tương, bất quá Hứa Thanh Thanh thấy có nước tương hay không đều đuọc, liền lười bỏ thêm.

Múc ra hai chén cơm cùng Thẩm Khang Bình đi vào nhà chính, Hứa Thanh Thanh lấy ra tương ớt hỏi: "Muốn thêm hay không?"

Thẩm Khang Bình nhìn tương ớt trong tay cô đôi mắt liền sáng lên, không cần nghĩ ngợi liền gật đầu.

Hứa Thanh Thanh cũng không cho nhiều, cũng liền lấy cái muỗng cho vào trong chén hai người mỗi người một thìa.

Cất tương ớt về phòng xong, Hứa Thanh Thanh một lần nữa ngồi xuống, nếm trước một miếng cơm phía trên không dính tương ớt.

Cơm thiên dẻo, khoai tây chiên sơ ăn phá lệ thơm, cà rốt cũng rất mềm, hơn nữa còn mang theo độ giòn của cải bắp, hương vị khá không tồi.

Trước kia Hứa Thanh Thanh cũng từng nấu cơm, bất quá là dùng nồi cơm điện nấu cơm, không có hương vị củi lửa như này.

Cô mới vừa nuốt xuống một miếng cơm, bên cạnh Thẩm Khang Bình đã ăn mấy miếng to, lúc này đang gắp miếng thịt gà trong tương ớt đưa vào trong miệng, nhai nuốt vui vẻ.

"Em nấu cơm ngon không?" Hứa Thanh Thanh biết rõ còn cố hỏi.

"Ăn ngon, em gái làm cái gì cũng ngon!"

Nghe hắn thiệt tình khích lệ, Hứa Thanh Thanh cười cười trộn tương ớt trong chén, lại ăn một miếng cơm.

Cơm ăn với tương ớt, hương vị càng thêm mỹ vị.

Hai người bắt đầu vùi đầu nghiêm túc ăn cơm, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng khóc ồn ào hỗn loạn, Hứa Thanh Thanh nghiêng tai nghe một chút, phát hiện hinhg như một nhà cách bọn họ không xa, trong lòng lộp bộp một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thoi-ky-doi-kho-tran-trong-nhung-thoi-gian-no-am/chuong-28.html.]

Cô cầm lấy cái cốc trên bàn uống nước súc súc miệng, dặn Thẩm Khang Bình đem cơm vào trong phòng bếp ăn tiếp, thuận tiện bảo hắn đem nửa chén cơm mình đnag ăn dở mang theo nốt.

Thẩm Khang Bình không hiểu vì sao phải làm như vậy, nhưng vẫn nghe lời bưng cơm vào phòng bếp.

Nhìn theo hắn đi vào phòng bếp, Hứa Thanh Thanh lại uống một ngụm nước, ngay sau đó tay chân nhẹ nhàng đi ra sân, ghé vào cửa nhìn ra bên ngoài.

Mới vừa rồi xác thật cô không nghe lầm, chỗ cách sân đại khái ba bốn mét đang có một đám người, tiếng khóc phát ra từ một người đàn ông trung niên.

Nhìn ra bọn họ không phải đi về phía nhà mình, Hứa Thanh Thanh yên lòng, ngay sau đó lại có chút nghi hoặc, không khỏi dựng lên lỗ tai nghe ngóng.

Người trong thôn giọng đều không nhỏ, nghe một hồi, cô liền đại khái hiểu rõ mọi chuyện.

Người đàn ông trung niên đang khóc gọi là Hoàng Đại Ngưu, là con trai độc nhất trong nhà, bất quá con của hắn lại không ít, tổng cộng sáu đứa.

Nhiều trẻ con như vậy, đổi thành ngày xưa đó là nhiều con nhiều phúc, hắn cùng mẹ hắn cao hứng còn không kịp, cố tình hiện tại gặp phải nạn hạn hán, trong nhà nhiều tàu há mồm chờ ăn cơm như vậy, trong nháy mắt liền thành chuyện khó.

Mắt thấy trong nhà sắp nghèo rớt mồng tơi, bà cụ trong nhà chạy lên trên núi, chuẩn bị vào sâu trong núi, nếu có thể tìm được đồ ăn tự nhiên là tốt nhất, nếu tìm không thấy gì thì bà cũng có thể giảm bớt gánh nặng cho nhà.

Đáng mừng chính là, vợ Hoàng Đại Ngưu từ hai ngày này cảm thấy cảm xúc của mẹ chồng ẩn ẩn có chỗ không đúng, để tâm nhiều hơn chút, lúc này bà cụ mới vừa bước vào núi sâu, dưới sự trợ của người trong thôn đem người mang về.

"...... mẹ ơi...... nếu mẹ xảy ra chuyện gì, con trai sao có thể không làm mẹ thất vọng......"

"Em à sao lại nông nổi như vậy, thật sự không qua nổi nữa, người trong đội chúng ta chẳng lẽ sẽ trơ mắt nhìn sao? Sao lại làm loại việc ngu ngốc này!"

"Đúng đó thím, nếu thím thật đã xảy ra chuyện, anh Đại Ngưu thương tâm tới mức nào chứ!"

"Hiện tại cuộc sống khó khăn, nhưng đội chúng ta còn chưa tới mức đó, thật sự có khó khăn, đại đội cùng nhau nghĩ biện pháp, dù sao cũng có thể vượt qua."

Bên ngoài, Hoàng Đại Ngưu còn kêu khóc, người trong thôn cùng một ít cán bộ đại đội thì khuyên bà Hoàng.

Hứa Thanh Thanh nghe nghe, trong lòng rất hụt hẫng.

Cuối cùng, sự tình kết thúc khi bà Hoàng bảo đảm sau này không làm việc ngu ngốc nữa, người bên ngoài dần dần tản đi.

Phụ cận một lần nữa khôi phục an tĩnh, Hứa Thanh Thanh xoay người trở lại phòng bếp.

"Sao anh không ăn cơm?" Nhìn hai chén cơm vẫn như cũ đặt ở trên bệ bếp, cô kinh ngạc nói.

Thẩm Khang Bình ngửa đầu cười nói: "Chờ em muội trở về ăn cùng nhau."

Hứa Thanh Thanh xả khóe môi, bưng lên chén cơm bảo hắn tiếp tục ăn cơm.

Cơm vẫn còn nóng, trộn cùng tương ớt, nhiễm một tầng màu hồng, nhìn rất hấp dẫn.

Thẩm Khang Bình thấy cô bưng chén, cũng nhanh cầm lấy chén của mình, há mồm thật to, ăn đến quai hàm đều phồng lên.

Hứa Thanh Thanh cũng cúi đầu ăn ăn cơm, rõ ràng vẫn là hương vị vừa rồi, ăn vào trong miệng đột nhiên liền không còn thơm nữa.

 

Loading...