Xuyên Về Thời Kỳ Đói Khổ, Trân Trọng Những Thời Gian No Ấm - Chương 26
Cập nhật lúc: 2025-03-03 13:48:31
Lượt xem: 85
Thấy cách giá trị ưu đãi còn kém mười mấy đồng, Hứa Thanh Thanh nhịn không được nhìn thoáng qua mấy phần thịt, một giây sau liền trực tiếp bị giá cả dọa sợ.
Mua không nổi, mua không nổi, thôi đi xem tương ớt cùng cải bẹ.
Hứa Thanh Thanh suy nghic trong lòng, còn không có tìm được mục nước chấm, lại thấy mục thức ăn nhanh trước.
Đúng á, thiếu chút nữa đã quên còn có mì gói!
Cô mua thêm một túi mì gói 9 đồng vào xe mua sắm, lại mua một túi mì sợi.
Thật ra nói về giá cả, khẳng định là mì sợi tiết kiệm hơn, bất quá Hứa Thanh Thanh cảm thấy tay nghề nấu nướng của mình không cao, cho nên định nấu lẫn mì gói và mì sợi, như vậy hương vị sẽ tốt hơn một ít.
Mua xong mì sợi, cô lại nhớ tới chuyện mua gạo, chờ cuối cùng mua tương ớt, cải bẹ cùng dầu muối tương dấm đường, trong xe mua sắm đã sớm vượt qua 69 đồng.
Bất quá nhiều đồ vật như vậy, ăn hơn mười ngày cũng không thành vấn đề, chia ra thì một ngày mới tiêu hết mấy đồng tiền, còn bao gồm cả đồ dùng sinh hoạt, quả thực không thể tiết kiệm ơn!
Đặt xong đơn hàng đầu tiên, Hứa Thanh Thanh còn có chút tiếc nuối khuyến mãi người dùng mới chỉ có thể dùng một lần.
Bất quá chờ nhận được hai túi đồ lớn tràn đầy, cả người cô cũng chỉ còn sự vui vẻ.
Thời buổi này, quan trọng nhất chính là đồ ăn, Hứa Thanh Thanh mở ra rương gỗ có khóa trong phòng, xếp gạo, mì sợi.. vào rương khóa lại, trên bàn chỉ để lại màn thầu, nửa quả dưa hấu cùng với một lọ tương ớt.
Đem đồ vật thu thập xong, nghĩ đến nhiều đồ ăn như vậy, kế tiếp có thể tiết kiệm không ít tiền cơm hộp, trong lòng Hứa Thanh Thanh có cảm giác thỏa mãn nói không nên lời.
Cô một bên chờ Thẩm Khang Bình trở về ăn cơm, một bên nhịn không được suy nghĩ nguyên nhân hệ thống cập nhật.
Lại nói tiếp, trước lúc cập nhật, chỉ phát sinh một chuyện khác biệt là cô nạp vào 1 đồng tiền.
Nghĩ đến chuyện này, Hứa Thanh Thanh cảm thấy, nếu thật bởi vì cái này, một đồng tiền kia không tính là mất trắng.
Mặt trời xuống núi, Thẩm Khang Bình cuối cùng đã trở lại, đại khái là không thể tìm được gì ăn từ trên núi, hắn có chút ủ rũ.
Hứa Thanh Thanh nhìn dáng vẻ này của hắn, bảo hắn rửa tay rồi vào phòng.
"Oa ——"
Nhìn thấy một túi màn lớn thầu và nửa quả dưa hấu trên bàn, Thẩm Khang Bình nhịn không được kêu lên.
Hứa Thanh Thanh thấy hắn trộm nuốt nước miếng, cười nói: "Mau ngồi xuống đi, chuẩn bị ăn cơm."
"Ừ." Thẩm Khang Bình gật đầu, vội ngồi xuống bàn.
Hứa Thanh Thanh lấy cái màn thầu đưa cho hắn, sau đó bóc ra tương ớt.
Loại tương ớt này tự nhiên là nhãn hiệu nổi tiếng, lọ này là vị tương ớt gà.
Vừa mở cái nắp ra, một mùi thơm cay nháy mắt bay ra, làm Thẩm Khang Bình lập tức nhìn qua.
Hứa Thanh Thanh kỳ thật cũng đã lâu không ăn cái này, lúc này ngửi thấy cũng cảm thấy rất thơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thoi-ky-doi-kho-tran-trong-nhung-thoi-gian-no-am/chuong-26.html.]
Cô bảo Thẩm Khang Bình bẻ màn thầu ra, dùng chiếc đũa chọn thịt gà thái nhỏ và tương ớt thả lên màn thầu.
Chờ cô thêm tương ớt, màn thầu vốn có màu trắng đã nhiễm một tầng sốt hồng, còn có cả thịt gà thái nhỏ, thoạt nhìn càng thêm mê người, Thẩm Khang Bình gấp không chờ nổi cắn một miếng to, đôi mắt đều cong lên: "Ngon, ngon......"
Với hắn màn thầu trắng đã rất ngon rồi, lại thêm tương ớt cay cay ngon miệng, ngẫu nhiên còn ăn đến chút thịt gà thái nhỏ dai dai, quả thực là nhân gian mỹ vị.
Hứa Thanh Thanh thấy hắn ăn đến ngon lành, cũng vội làm cho chính mình một cái màn thầu tương ớt, một ngụm đi xuống, nhịn không được khẽ gật đầu.
Trong phòng tức khắc an tĩnh lại, chỉ nghe được thanh âm nhai nuốt rất nhỏ của hai người.
Hứa Thanh Thanh ăn xong một cái màn thầu, còn chút chưa đã thèm, bất quá nghĩ ăn thêm một cái nữa thì mình chưa chắc đã ăn hết, hơn nữa còn có dưa hấu, dùng chiếc đũa gắp miếng thịt gà từ tương ớt ăn chút cho đỡ thèm liền dừng lại.
Nhưng Thẩm Khang Bình, ăn hai cái màn thầu tương ớt, trên mặt thỏa mãn nói không nên lời.
"Hiện ăn dưa hấu luôn hay đợi lát nữa ăn?" Hứa Thanh Thanh chờ hắn ăn xong màn thầu mới hỏi.
Thẩm Khang Bình liếʍ miệng, liếc nhìn cô một cái hỏi: "Có thể ăn luôn à?"
Dưa hấu trên bàn không tính là lớn, ước chừng khoảng một cân, bất quá vỏ mỏng nhân hồng, nhìn có vẻ rất ngọt, vào mùa này ai nhìn mà có thể không thèm chứ.
Từ khi xuyên qua, Hứa Thanh Thanh còn không tính là được ăn miếng trái cây tử tế, kỳ thật cũng có chút thèm, nghe hắn nói liền bảo hắn đi phòng bếp lấy con d.a.o phay tới, trực tiếp cắt dưa hấu.
Chạng vạng ngày mùa hè, ăn xong cơm chiều lại được ăn một miếng dưa hấu lành lạnh, đúng là thiên đường.
Hứa Thanh Thanh ăn xong miếng dưa hấu ngọt thanh nhiều nước, cầm một miếng nữa đi ra sân.
Lúc này, trời đã tối, chung quanh ngẫu nhiên truyền đến tiếng côn trùng kêu.
Thẩm Khang Bình thấy cô đi ra, giống như cái đuôi nhỏ đi theo, ghế cũng không lấy, liền ngồi xổm bên cạnh, cúi đầu nghiêm túc gặm dưa hấu.
Gặm hết phần dưa hấu đỏ ngọt, phần vỏ màu xanh phía dưới hắn cũng không buông thachỉ đẻ lại dúng một tầng vỏ hơi mỏng phía ngoài.
Trên thực tế, nếu không phải Hứa Thanh Thanh sợ hắn ăn vào không tiêu mà ngăn hắn lại, sợ là hắn sẽ ăn hết cả tầng vỏ hơi mỏng phía ngoài.
Xuyên qua làm Hứa Thanh Thanh trưởng thành rất nhiều, dưa hấu trong tay cô cũng được ăn rất sạch sẽ.
Ăn xong, cô lôi kéo Thẩm Khang Bình chôn chỗ vỏ dưa xuống vườn làm phân bón, ngay sau đó bắt đầu thưởng thức bầu trời đêm.
Nếu nói trắng ra tới đây có chỗ gì tốt, đại khái chính là không khí trong lành, cùng với bầu trời không chút ô nhiễm.
Thật đẹp......
Hứa Thanh Thanh ngửa đầu nhìn màn trời lập loè đầy sao, nhịn không được cảm thán.
Thẩm Khang Bình không biết bầu trời có cái gì đẹp, bất quá thấy em gái vẫn luôn nhìn bầu trời, cũng ngửa đầu theo.
Gió thổi qua, ánh trăng ló ra từ tầng mây, ngôi sao xung quanh ảm đạm trong nháy mắt.
Ánh trăng chiếu xuống, dừng ở trong sân chiếu đến hai người đang ngắm nhìn bầu trời, hình ảnh ấm áp, hài hòa.