Xuyên Về Thời Kỳ Đói Khổ, Trân Trọng Những Thời Gian No Ấm - Chương 24

Cập nhật lúc: 2025-03-03 13:48:00
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Thanh Thanh lại lột xong một cây thứ côn, thấy hắn vẫn luôn nhìn mình, không khỏi đưa qua.

"Em gái ăn đi." Thẩm Khang Bình lắc đầu nói.

Gần đây thức ăn không tồi, đối với thứ côn hắn thật ra không thèm.

Hứa Thanh Thanh thấy hắn không cần, tùy tay lấy ra một viên đường bạc hà được tặng kèm khi đặt cơm hộp cho hắn.

Lần này Thẩm Khang Bình không cự tuyệt được, xác định em gái cũng có phần, trực tiếp nhét vào trong miệng, vui vẻ ăn.

Kế tiếp, mấy người Lý gia đó không dám qua thôn Dương Thụ nữa, cuộc sống Hứa gia lại khôi phục như thường.

Bất quá, đại khái là lần thôn dân tới nhà mình, Hứa Thanh Thanh phát hiện trạng thái bọn họ đều không quá tốt, sắc mặt hơi vàng, hoặc là rất gầy, trong lòng cũng bắt đầu hơi cảnh giác.

Vì không muốn quá khác biệt với mọi người, kế tiếp, Hứa Thanh Thanh cũng không dám đặt cơm hộp bừa bãi, đặt cơm hộp một lần ăn hai ngày.

Cũng vì hiện tại là mùa hè đồ ăn không để được lâu, bằng không Hứa Thanh Thanh còn có thể để ăn lâu hơn một chút.

Từ nghèo thành giàu dễ, từ giàu về nghèo khó.

Đối với Hứa Thanh Thanh mà nói, cuộc sống mà một bữa ăn một cái màn thầu, một chén cháo loãng thêm chút đồ ăn là xong bữa tối thật gian nan, bất quá nghĩ đến người trong thôn đến chút đồ ăn này cũng không có mà ăn, cô cũng cố gắng kiên trì.

Trên thực tế, đối với Hứa Thanh Thanh là cuộc sống gian nan, đối với người thời buổi đã là cuộc sống thần tiên rồi.

Đáng mừng chính là, đại khái là do thể chất của nguyên thân, mặc dù từ lúc Hứa Thanh Thanh tới đây đều ăn lương thực tinh, cũng không bị béo lên, hơn nữa trời sinh làn da trắng, thoạt nhìn có khí chất nhu nhược cũng sẽ không chọc người hoài nghi.

Còn Thẩm Khang Bình, thiếu niên đúng vào tuổi ăn tuổi lớn, hơn nữa không có việc gì liền thích chạy nhảy trên núi, bị phơi đen, nhiều nhất thì trông cao hơn một chút, ngoài ra cũng không nhìn ra có gì khác với người xung quanh.

Hứa Thanh Thanh phát hiện điểm này, cũng buông lỏng một chút.

Chiều hôm nay, Hứa Thanh Thanh ngồi ở trong viện, trong tay vá kiện quần áo.

Lại nói tiếp, lần trước cô chạm vào kim chỉ, là lúc tiểu học học lớp thủ công, khi đó, giáo viên dạy các cô cách thắt nút.

Hứa Thanh Thanh một bên vá một bên nghĩ.

Trên thực tế, mấy chuyện may vá này cô có thể đi tìm mấy thím trong thôn hỗ trợ, bất quá Hứa Thanh Thanh thật sự quá nhàn, hơn nữa không muốn thiếu nhân tình, vì thế vẫn tự mình động thủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thoi-ky-doi-kho-tran-trong-nhung-thoi-gian-no-am/chuong-24.html.]

Trừ bỏ lớp thủ công ở tiểu học, lần này Hứa Thanh Thanh tiếp xúc kim chỉ cũng chỉ biết thêi chữ thập.

Việc xe chỉ luồn kim không thành vấn đề, nhưng mà dùng kim có chút không thuận tay, bất quá chỉ cần nhìn kỹ vấn đề cũng không lớn.

Việc may vá là việc rất cần kiên nhẫn, ngay từ đầu Hứa Thanh Thanh chỉ vì muốn gϊếŧ thời gian, khâu khâu vá vá, rồi thật sự đắm chìm vào, tâm tình không tự giác bình yên lại.

Cô đang khâu một cái áo, hai ngày trước không cẩn thận bị vướng vào đinh rách một miếng to, trên tay cô kim, chỉ một trên, một dưới, vết rách đã được vá hơn phân nửa.

A!

Trong quá trình khâu vá, trong đầu Hứa Thanh Thanh chợt lóe một suy nghĩ, nháy mắt cả người cô yên lặng lại, rồi nhảy dựng lên, ném kim chỉ quần áo xuống chạy về phòng.

Trở lại trong phòng, cô mở ra rương gỗ mang khóa trong phòng, lấy ra một cái bao vải nhỏ từ bên trong.

Đây là số tiền dư lại trong nhà, Hứa Thanh Thanh mới vừa xuyên qua không mấy ngày liền thấy qua, bên trong có hơn ba mươi đồng tiền.

Ở niên đại này thì mệnh giá nhỏ nhất cũng là hào, 30 đồng tiền không đặc biệt nhiều, lại cũng không tính là ít.

Đương nhiên, hiện tại có tiền cũng không mua được lương thực, mẹ Hứa lúc còn sống cũng nhờ người tốn không ít tiền mới mua được lương thực, bằng không tích tụ trong nhà cũng không chỉ có ngần này.

Láy ra một tờ tiền từ trong túi vải, cô lập tức mở ra giao diện cơm hộp, mở ra phần scan.

Quét qua tờ tiền, bên tai lập tức truyền đến thanh âm ——

【 Tích —— rà quét thấy một nhân dân tệ, có nạp phí hay không? 】

Quả nhiên!

Hứa Thanh Thanh nghe một tiếng này, kinh hỉ mà liên tục gật đầu.

Cô mới vừa rồi đang vá áo đột nhiên nghĩ tới, hiện đại khi có thể quét mã tiền trả, như vậy có thể quét tiền nạp phí hay không, không nghĩ thật sự có thể!

【 Nạp phí thành công, số dư +1】

Xác định tài khoản cơm hộp thật sự có thêm 1 đồng, Hứa Thanh Thanh cao hứng một hồi, đột nhiên nhớ tới một chuyện siêu hớ, đó chính là...... Lạm phát.

Ở 60 năm, ba đồng cũng có thể đi tiệm cơm trong huyện ăn một bữa ngon, nhưng mà nếu nạp phí, 30 đồng tiền cũng chủ đặt được một lần cơm hộp thôi, phàm là người có đầu óc đều biết làm vậy không có lời.

Loading...