Xuyên Về Thời Kỳ Đói Khổ, Trân Trọng Những Thời Gian No Ấm - Chương 20
Cập nhật lúc: 2025-03-03 09:51:50
Lượt xem: 82
Ở trong lòng chửi thầm chính mình xong, Hứa Thanh Thanh thầm than một tiếng, tiếp tục ăn bánh rán giò cháo quẩy.
Ngày xưa ở cửa trường ăn bánh rán giò cháo quẩy tới phát ngấy, hiện tại lại biến thành mỹ vị.
Ngồi ở bên cạnh Thẩm Khang Bình đã ăn xong rồi, liếʍ hết gia vị dính ở khóe miệng, còn đổ nốt vụn bánh trong túi giấy vào miệng, một chút cặn cũng không buông tha.
"Anh còn muốn ăn sao?" Hứa Thanh Thanh nhìn thấy động tác của hắn, giơ bánh trong tay hỏi.
Bánh rán giò cháo quẩy ăn ngon như vậy dù có hai cái, Thẩm Khang Bình cũng ăn được hết, bất quá hắn nuốt nước miếng rồi vẫn lắc đầu nói: "Em gái ăn đi."
Nói xong, hắn nhảy dựng lên, chạy đến trong viện sờ sờ nước trong bồn gỗ đã được phơi đến ấm áp, duỗi tay bưng vào phòng cho em gái.
Hứa Thanh Thanh đứng dậy tránh đường, cảm thấy may có hắn làm bạn ở đây, bằng không không nói có người mỗi ngày dốc sức tìm nước tắm cho mình hay không, đến buổi tối một mình cô ngủ trong căn nhà này cũng thành vấn đề.
Giải quyết xong cái bánh rán giò cháo quẩy trong tay, Hứa Thanh Thanh tiếp tục ngồi một lát, lúc này mới đi vào trong phòng tắm rửa.
Tắm rửa xong, mặt trời đã sắp xuống núi, Hứa Thanh Thanh ở trong sân giặt quần áo, ngửa đầu nhìn bầu trời vàng giống hột vịt muối lại giống quả quýt, hận không thể hái xuống cắn một ngụm.
Lúc này còn sớm, ngủ tự nhiên là ngủ không được, tâm tình Hứa Thanh Thanh có chút phiền muộn dứt khoát ra cửa, chuẩn bị đi dạo xung quang.
Lúc cô tắm, Thẩm Khang Bình đã trở về phòng của mình, đại khái là ăn no dễ buồn ngủ, lúc này đã nằm ở trên giường ngủ rồi.
Một mình ra ngoài, Hứa Thanh Thanh cũng không dám đi xa, chỉ loang quanh ở cửa nhà.
Không nhiều gió, nhưng rất mát mẻ, thổi thổi, tâm tình của cô dần dần bình tĩnh trở lại.
Đi tới đi lui, Hứa Thanh Thanh đi tới nhà bên cạnh, nhìn thấy Nhị Cẩu Tử ngồi xổm trước cửa chơi bùn, cô trực tiếp xoay người trở về.
Cô mới vừa xoay người, liền nghe được sau lưng truyền đến tiếng chạy bộ, trong lòng không khỏi nâng cao cảnh giác.
Nhưng mà, Nhị Cẩu Tử đuổi theo cô nhưng không có làm gì, mà nhìn cô hỏi: "Hứa Thanh Thanh mày...... mày muốn uống nước đường không?"
Trong lòng Hứa Thanh Thanh có chút không thể hiểu được, bất quá vẫn lắc đầu tỏ vẻ không uống.
"Trong ngăn tủ mẹ tao có đường, mày muốn uống nói một tiếng tao có thể bảo mẹ pha nước đường cho mày uống, rất ngọt đấy." Nhị Cẩu Tử nói nói, tựa hồ làm chính mình phát thèm, nhịn không được liếʍ khóe miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thoi-ky-doi-kho-tran-trong-nhung-thoi-gian-no-am/chuong-20.html.]
Tên nhóc nghịch ngợm này lúc trước cướp ngọt căn của cô, thế nhưng hôm nay muốn mời cô uống nước đường, Hứa Thanh Thanh không khỏi tò mò: "Vì sao lại mời tôi uống nước đường?"
"Mày làm vợ của tao, tao bảo mẹ pha nước đường cho mày uống." Nhị Cẩu Tử nhìn cô bé càng ngày càng đẹp, nói.
Hứa Thanh Thanh nghe được lý do, thiếu chút nữa không bị chọc tức tới bật cười: "Tên nhóc này, biết vợ là gì sao?"
"Tao biết, chính là giống cha mẹ!" Nhị Cẩu Tử trên tay còn mang theo bùn, thẳng sống lưng nói.
"Không, cậu không biết, vợ chính là uống hết nước đường nhà cậu, ăn hết thịt nhà cậu, có cái gì ăn ngon đều là của vợ, cậu còn phải nỗ lực làm việc kiếm...... Kiếm cơm nuôi vợ, chọc vợ không vui, vợ liền đánh cậu!" Hứa Thanh Thanh cố ý đe dọa.
Nhị Cẩu Tử vốn dĩ không tin, nhưng suy nghĩ một chút, phát hiện trong nhà đồ gì ngon ddefu do mẹ giữ, cha hắn xác thật mỗi ngày cũng phải xuống đất làm việc, có đôi khi chọc mẹ hắn giận, mẹ hắn còn cào cha hắn, tức khắc sợ tới mức cả người run lên, sau đó một bên kêu một bên chạy vào trong: "Con không cần vợ, con không cần vợ......"
Hứa Thanh Thanh dọa thằng nhóc xui xẻo sợ chạy mất, tâm tình càng tốt hơn, chậm rì rì đi về nhà, lại có chút thèm trà sữa.
Bất quá, thèm thì thèm, cuối cùng cô vẫn nhịn được, dù sao tiền mua một ly trà sữa có thể mua một phần cơm.
Về đến nhà, khóa xong cửa chính, Hứa Thanh Thanh đi đến phòng Thẩm Khang Bình, xuyên qua cánh cửa mở rộng nhìn thấy hắn đã nằm ở trên giường ngủ rồi, không biết có phải mơ được giấc mơ đẹp hay không, khóe môi hơi hơi giơ lên, trong lòng có điểm hâm mộ hắn vô ưu vô lo.
Khi trở lại phòng của mình, Hứa Thanh Thanh nằm ở trên giường, nhịn không được lại lần nữa mở ra giao diện cơm hộp để nghiên cứu, muốn lại tìm xem có biện pháp tăng thêm tiền hay không.
Trời tối, toàn bộ thôn càng thêm yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng truyền đến từ sau núi, cùng với ngẫu nhiên có vài tiếng kêu giống tiếng mãnh thú.
Phía sau núi cũng có mấy thôn, trong đó Thanh Hà Thượng Loan là nhà mẹ đẻ của mẹ Hứa.
Thanh Hà Thượng Loan, các hộ cũng đều nằm trên giường, bất quá đại khái là còn sớm, rất nhiều người cũng chưa ngủ.
Nhà mẹ đẻ của mẹ Hứa là Lý gia, lúc ày, cha mẹ của mẹ Hứa cũng chính là ông ngoại bà ngoại của Hứa Thanh Thanh đang nói chuyện phiếm.
"Ông lão, ông nói xem, chúng ta đón Thanh Thanh về nhà được không?"
Ông Lý nghe vậy, lập tức từ trên giường ngồi dậy: "Bà già, bà điên rồi? Nhà chúng ta sắp nghèo rớt mồng tơi, bà còn muốn mang thêm một miệng ăn trở về? Con gái gả chồng như bát nước đổ đi, lúc Đại Ni còn sống cũng không tới phiên chúng ta quản, con gái nó càng không cần."
"Tôi biết, ông nghe tôi nói cho hết lời." Bà Lý cũng ngồi dậy theo, hạ giọng nói, "Tôi suy nghĩ, người con rể kia của chúng ta có không ít chiến hữu sao? Đại Ni còn sống quá sĩ diện, không chịu đi làm phiền bọn họ, chúng ta không giống vậy, chờ đón con bé Thanh Thanh về chúng ta liền nghĩ cách liên hệ với những người đó, xem có thể tìm cách lấy chút lương thực trở về...... Nếu thật sự không được, Hứa gia không phải còn có một ngôi nhà sao? Phòng ở tốt như vậy, cho thằng hai làm phòng tân hôn, hoặc bán đi đổi chút tiền mua lương thực cũng không tồi, con bé mới mấy tuổi có thể ăn được bao nhiêu?"