Nghe cô nói, nhìn đến hai cơm hộp cùng nửa hộp đồ ăn còn lại, lúc này Thẩm Khang Bình mới bưng chén lên lại, ăn từng ngụm từng ngụm.
"Ăn ngon không?" Hứa Thanh Thanh thấy hắn ăn đến ngon lành, cười hỏi.
"Ăn ngon." Thẩm Khang Bình gật đầu thật mạnh, cắn một miếng trứng chiên, cười cười lộ ra hai cái má lúm đồng tiền.
Thời buổi này, trứng gà là thứ tốt, hơn nữa thân thể em gái cần ăn trứng gà bồi bổ, ngày xưa chỉ có sinh nhật hoặc ăn tết, Thẩm Khang Bình mới có thể ăn trứng.
Nhưng mà, hương vị của trứng luộc, sao có thể so được với trứng dùng dầu chiên, ngoài giòn thơm, trong mềm ngọt.
Hứa Thanh Thanh nhìn thấy hắn gật đầu, cảm thấy cửa hàng này hương vị không tồi giá cả còn phải chăng, lần sau có thể đặt lại.
Lúc hai anh em ăn cơm gà hầm nấm thơm ngào ngạt, trong thôn mọi nhà cũng bắt đầu chuẩn bị ăn cơm trưa.
Vì không biết cuộc sống này đến tột cùng sẽ kéo dài bao lâu nữa, trong thôn mặc kệ có lương thực tồn hay không đều cực kỳ tiết kiệm, cơm trưa trên cơ bản chính là lấy chút lương thực phụ nấu một nồi to, cả nhà chủ yếu là ăn nhiều nước cho no bụng.
Nếu là dùng mỗi lương thực phụ nấu cháo loãng, hiện tại cũng khiến người khác hâm mộ, phần lớn mọi người đều trộn lương thực phụ lẫn một chút rau dại, phấn vỏ cây du hoặc là cám.
Trong phòng bếp nhà bà cô, con dâu cả nhà này đang nấu cơm.
Đều nói không bột đố gột nên hồ, con dâu cả nhìn lu gạo thấy đáy, thở dài, chỉ có thể lấy hai nắm gạo trấu ở bao tải bên cạnh ném vào nồi.
Cám rất khó tiêu hóa, con dâu cả nghĩ đến trong thôn nhà mẹ đẻ mình, có người phụ nữ ăn nhiều cám, kết quả không đi nhà xí được, bụng phồng lên thiếu chút nữa làm chính mình nghẹn chết, khẽ cắn môi, vẫn là lấy ra một củ khoai lang đỏ để lại làm giống, cắt nát ném vào trong nồi.
"Vợ, anh lại lấy được chút cám từ lương trạm trở về."
Con dâu cả mới vừa đem khoai lang đỏ cào nồi, liền nghe được giọng của chồng từ bên ngoài truyền đến, lửa giận trong lòng tức khắc xông lên.
Cô đi nhanh từ trong phòng bếp ra, hướng về phía chồng: "Trong nhà hiện tại thiếu cám sao? Không có lương thực, ăn mỗi cám anh muốn bị nghẹn c.h.ế.t sao? Anh nói đi, nhà mình không có lương thực ăn, trẻ con đều đói khóc oa oa, thế nhưng anh còn mượn lương thực cho bạn bè...... Ai thèm cám của anh, có bản lĩnh thì lấy lương thực trở về!"
Cám của lương trạm đã trở thành vật cứu mạng, cũng không phải ai cũng có thể lấy được, Vương lão đại vốn còn mang theo một chút vui vẻ, nghe được vợ nói, đầu cùng thân mình đều thấp xuống, giống như nháy mắt già đi vài tuổi.
Khi bà cô trở về, liền nghe được thanh âm con dâu cùng con trai cãi nhau, vội tươi cười đi nhanh vào trong nhà nói: "Mấy đứa xem mẹ mang theo cái gì về đây!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thoi-ky-doi-kho-tran-trong-nhung-thoi-gian-no-am/chuong-18.html.]
Hai vợ chồng quay đầu qua, liền nhìn thấy vật trong lòng n.g.ự.c bà.
"Là củ mài dại?" Con dâu cả nhận ra, biểu tình tức khắc hòa hoãn hơn rất nhiều, bước nhanh tới chỗ mẹ chồng, nhận đồ vật từ trong tay bà xuốn, trên mặt mang theo tươi cười, "Vẫn là mẹ lợi hại, tìm được cả củ mài dại, chỗ này phải có tới ba cân đi, tính toán chút trộn lẫn với cám, đủ chúng ta ăn chút thời gian."
Nghe được động tĩnh, vợ chồng lão nhị đnag ngây ngốc trong phòng cũng đi ra theo, nhìn thấy củ mài dại cũng cười rộ theo, khen bà mẹ nhà mình không ngừng.
Bà cô nhìn con trai, con dâu đều cao hứng, trong mắt rốt cuộc cũng lộ ra chút ý cười, bất quá ngay sau đó vẫn giải thích rõ ràng, củ mài không phải bà đào.
"Là Thanh Thanh cho mẹ? Sao con bé lại cho mẹ củ mài?" Con dâu hai hiếu kỳ nói.
Vì thế bà cô bắt đầu khen, nói Hứa Thanh Thanh là đứa nhỏ có lương tâm, phía trước chỉ là cho con bé một cái bánh bột ngô, con bé lại trả nhiều củ mài như vậy.
Vương lão đại nghe vậy, nghĩ đến đó là dodod ăn cả ngày của mẹ mình, không khỏi nhíu mày: "Mẹ đem bánh cho con bé, chính mẹ chẳng phải là đói bụng một ngày sao, sao mẹ không nói sớm?"
"Không có việc gì, mẹ không đói bụng." Bà cô xua tay nói.
"Con xem, Thanh Thanh bé như vậy còn biết báo đáp, con nhìn lại người bạn kia của con đi." Con dâu cả nể mặt mẹ chồng nhà mình, cái "Hừ" đặt ở trong lòng chưa nói ra, ngay sau đó trực tiếp lôi kéo mẹ chồng vào phòng bếp, "Con mới vừa dùng khoai lang đỏ nấu cháo cùng cám, mẹ mau vào uống một chút......"
Nhờ củ mài Hứa Thanh Thanh đưa, nhà bà cô như cái chảo sắp nổ tung một lần nữa khôi phục sự bình tĩnh, ăn xong cơm trưa, hai anh em mang theo cái cuốc, cũng chuẩn bị đi lên trên núi thử vận may.
Vào ban đêm, Hứa Thanh Thanh theo kế hoạch hâm nóng cơm gà hầm nấm buổi trưa một chút, cùng Thẩm Khang Bình trực tiếp ăn ở phòng bếp.
Trong quá trình đun nóng, vì sợ mùi hương bay ra ngoài, Hứa Thanh Thanh không khỏi lo lắng hãi hùng, cũng may hiện tại mọi người cũng không có tâm tình ra cửa, hơn nữa hôm nay không có gió, cuối cùng vẫn là an ổn đun nóng cơm thành công.
Cơm gà hầm nấm đun lại, hương vị không kém hơn so với buổi trưa, thậm chí còn có một hương vị khác.
Hai anh em ngồi ở phòng bếp, một ngụm khoai tây một ngụm cơm, một miếng thịt gà một miếng cơm, ăn đến ngon lành.
"Ngon, ngon......"
Nghe được giọng nói Thẩm Khang Bình lộ ra thỏa mãn cùng sung sướиɠ, Hứa Thanh Thanh cúi đầu nhìn bữa tối gồm đồ ăn cùng cơm trong chén, lộ ra nụ cười khổ ——
Sớm biết rằng có một ngày tới cơm thừa cũng ăn ngon như vậy, lúc trước nên quý trọng ngày lành ở hiện đại......