Xuyên Về Thời Dân Quốc: Thiên Kim Giả Rung Chuyển Cửu Châu, Cưa Đổ Thiếu Soái - Chương 166: Rất Khó Để Không Thích Cô
Cập nhật lúc: 2026-04-08 13:48:25
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người sạch, Đại Điểu nhịn mà hỏi: "Vân cô nương, cô là đang tức giận đấy chứ?"
Lời của vẫn còn e dè Cố Quận và Vân T.ử Tân đang ở đó nên vòng vo. Thực hỏi thẳng xem cô thích Lãnh Phong nên mới ghen tị với A Lộc đột nhiên xuất hiện , nếu dùng giọng điệu chất vấn như ?
Vân Sở Hựu múc t.h.u.ố.c, ngước mắt liếc Đại Điểu một cái: "Không việc gì thì giúp Hà Anh bưng t.h.u.ố.c qua đó !"
Đại Điểu phục, còn định hỏi tiếp thì thấy giọng Cố Quận: "Không thấy lời Vân đồng chí ?"
Nghe , Đại Điểu mang vẻ mặt bi phẫn, đầu Cố Quận với vẻ đau đớn tột cùng. Lão đại nhà đúng là tâm nhãn, tận tâm tận lực như rốt cuộc là vì ai chứ? Nếu loại trừ kẻ khác, ôm mỹ nhân về dinh?
Theo thấy, cứ thẳng thắn một chút, tặng chút châu báu trang sức, Vân cô nương vui vẻ lên, chẳng sẽ đồng ý ?
Đại Điểu trong lòng hậm hực, hầm hầm rời khỏi lều, nhưng nghĩ nghĩ , vẫn quyết định tối nay chuyện đàng hoàng với . Một cứng đầu như phụ nữ thể thích ? Ai bảo là lão đại của chứ?
Đại Điểu ngửa mặt những bông tuyết bay lả tả, thở dài nặng nề, nhân sinh thật dễ dàng gì.
Kẻ lắm mồm , bầu khí trong lều quân y liền trở nên nghiêm túc hơn hẳn.
Cố Quận nhiều về chuyện của A Lộc, dù đó cũng là chuyện của Lãnh Phong, hơn nữa Vân Sở Hựu chắc chắn cũng nhiều.
Anh đưa cuốn sổ tay cho Vân Sở Hựu: "Này, liệu thống kê trận chiến, cô xem ."
Vân Sở Hựu nhận. Lúc nhận đám Tứ Tượng quân từ tay Hoàng Lăng Xuyên, chỉ là họ c.h.ế.t oan uổng, mượn danh tiếng của Hoắc Trạm nên tiện bỏ dở giữa chừng. Nay nguy cơ giải trừ, đợi chữa khỏi bệnh cho họ xong cô sẽ quản nữa.
Tuy nhiên, nghĩ đến trận chiến bọn họ tốn ít công sức, cô liền : "Chia một phần cho nhóm Lãnh Phong, phần còn tự phân bổ là . Đám Tứ Tượng quân vẫn giao cho , do đưa về, và chiến công cũng ghi lên đầu ."
Bọn họ đều chỉ thể coi là ngoài, duy nhất thể dính dáng đến chính là Cố Quận.
Nếu cô định mượn cơ hội gia nhập Quân Thống, thì chi bằng tặng công lao cho Cố Quận.
Cố Quận là một bản tính lương thiện mài mòn, trong lòng cũng đại nghĩa quốc gia. Nếu thể mượn cơ hội thăng tiến, trở thành nhân vật tiếng trong Quân Thống, cũng coi như là một việc công đức.
"Ghi lên đầu ?" Cố Quận sửng sốt một chút, ngay đó lắc đầu: "Cô coi đám Tứ Tượng quân bên ngoài đều là câm ? Công đầu trận là của cô, Hoắc Thất cũng vì thế mà thương, thể để ôm trọn công lao ?"
Vân Sở Hựu nhướng mày, bình tĩnh phân tích: "Công lao cần. Hoắc Thất thương, Phụng Tân tự khắc sẽ thu danh tiếng và lợi ích từ đó. Anh là duy nhất thuộc Tứ Tượng Đảng, công lao rơi đầu mới thể phát huy giá trị lớn nhất."
"Còn việc Tứ Tượng quân , điều đó xem thu phục quân tâm thế nào , coi trọng ."
Vân Sở Hựu xong, khẽ một tiếng. Đôi mắt đen láy vô cùng thuần khiết, giống như một dòng suối trong vắt soi sáng tận đáy lòng .
Cố Quận chằm chằm Vân Sở Hựu hồi lâu, thở dài một tiếng: "Cô như , khiến khó để thích."
Cô tham luyến quyền thế, những việc đều chỉ xuất phát từ thiện ý vì nước vì dân trong lòng.
Bình tĩnh, sát phạt, quyết đoán, lương thiện, thông minh, táo bạo... tất cả những phẩm chất mà ngưỡng mộ, cô đều . Một như , nếu thực sự thích một đàn ông, thì tuyệt đối sẽ là một hiền nội trợ khiến an tâm. Anh ai sẽ may mắn đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thoi-dan-quoc-thien-kim-gia-rung-chuyen-cuu-chau-cua-do-thieu-soai/chuong-166-rat-kho-de-khong-thich-co.html.]
Giờ phút , dù Cố Quận quyết định buông bỏ, nhưng vẫn bắt đầu ghen tị với Hoắc Trạm.
Bất kể Vân Sở Hựu thực sự thích Hoắc Trạm , thì ít nhất trong mắt ngoài, họ là một đôi phu thê thực sự.
Vân Sở Hựu những lời "tỏ tình" của Cố Quận, thản nhiên : " , tính tình tồi tệ, chủ kiến lớn, thích chẳng lợi lộc gì . Mở to mắt mà cho kỹ, tìm một tâm đầu ý hợp ."
Bây giờ cô gì thời gian nghĩ đến chuyện tình cảm, thời gian đó thà nghĩ xem g.i.ế.c thêm vài tên quỷ t.ử còn hơn.
Vân T.ử Tân ở bên cạnh coi như tồn tại, nhưng thấy lời của Cố Quận, khao khát bảo vệ của một trai trong lòng trỗi dậy. Trong mắt , của chính là một cây cải trắng non nớt, còn Cố Quận bây giờ chính là con lợn ủi cây cải trắng đó.
Vân T.ử Tân Vân Sở Hựu xong, liền chuyển chủ đề: "Sở Hựu, khi nào Tống thẩm thẩm mới tỉnh ?"
Vân Sở Hựu ngước mắt Tống Quế Anh một cái: "Bà dạo tâm lực tiều tụy, lo lắng cho nhà, lo lắng cho em, cùng nhóm Lãnh Phong đến doanh trại quân đồn trú sợ hãi, nên bệnh tình mới trở nặng. t.h.u.ố.c uống , chắc là tác dụng , tối nay là thể tỉnh , vấn đề gì lớn."
Tống Quế Anh khi rời khỏi Vân Gia Trang quả thực trải qua quá nhiều chuyện, ốm nặng một trận thế cũng coi như là nghỉ ngơi.
Vân T.ử Tân dậy đến mặt Vân Sở Hựu, cô với vẻ đồng tình, thấm thía : "Nếu , em nghỉ ngơi , ở đây Đại ca trông chừng . Em những vết thương em xem."
Cố Quận liếc Vân T.ử Tân một cái, hùa theo: "Vân Đại ca đúng, cô nên nghỉ ngơi ."
Anh là đặc vụ, tự nhiên thể cảm nhận rõ sự đề phòng của Vân T.ử Tân đối với . sự đề phòng chứa sát ý, chỉ là một loại cảnh giác thuần túy vì chướng mắt. Nguyên nhân cũng rõ ràng, và Vân Sở Hựu dính líu quá nhiều.
Vân Sở Hựu cụp mắt những vết thương nhỏ chằng chịt . Không thì thấy gì, giờ đột nhiên nhắc đến mới cảm thấy cánh tay đau nhức, vết thương cũng bắt đầu nhói lên, một chỗ thậm chí bắt đầu sưng đỏ.
Điều đầu tiên cô nghĩ đến là xử lý vết thương, mà là kiểm kê và sắp xếp các quang đoàn trong ba lô ô vuông.
Tuy đêm nay kinh tâm động phách, thậm chí suýt mất mạng, nhưng lợi ích thu cũng cần , đại phong thu.
Vân Sở Hựu dậy, đưa muôi múc t.h.u.ố.c cho Cố Quận: "Nơi giao cho . Đại ca, nương em cũng nhờ chăm sóc, em xử lý vết thương một chút . Nhớ kỹ, t.h.u.ố.c quan trọng, đừng để bất kỳ ai tiếp cận."
Cô chữa khỏi bệnh sốt rét, lén lút hạ độc, thì công sức coi như đổ sông đổ biển.
Cố Quận nhíu mày, : "Cô cứ nghỉ ngơi ở lều bên cạnh , yên tâm, ở đây , cô cứ nghỉ ngơi cho khỏe."
Vân Sở Hựu gật đầu, rời khỏi lều quân y, sang lều bên cạnh. Bên trong rõ ràng dọn dẹp, thậm chí còn bằng tấm chăn xe bò của cô. Làm việc thể là vô cùng tỉ mỉ, ngờ Cố Quận là một như .
Cô tiên kiểm tra lều một lượt, xác nhận ai, lông mày mới giãn , xuống mép giường.
Vân Sở Hựu hít sâu một , tâm trí chìm ba lô ô vuông. Thứ đầu tiên cô xem là những món đồ thu từ chiếc xe tải lớn của quỷ t.ử. Lúc đó xe tải nổ lật nhào, tâm trí đều dồn cô, nên ai phát hiện vật tư biến mất.
Tên sĩ quan quỷ t.ử thà c.h.ế.t cũng nổ tung chiếc xe , thể tưởng tượng giá trị bên trong.
Sự thật đúng là như . Vân Sở Hựu rắc rối mà tiện tay giải quyết, khuôn mặt vốn luôn bình tĩnh cũng lộ vẻ kinh ngạc. Ngay đó, một niềm vui sướng tột độ bóp nghẹt trái tim cô.