Nửa năm , trong một con ngõ nhỏ sầm uất phía rạp hát thành phố, một tấm biển gỗ nhỏ treo lên: Hiểu Kim Ký.
Đây là một hiệu vàng lộng lẫy, chỉ là một gian nhà đầy mười lăm mét vuông nhưng bên trong sắp xếp cực kỳ tinh tế. Lâm Hiểu tận dụng những tấm lụa cũ để lót khay, khiến những món trang sức bạc và vàng non trở nên lấp lánh lạ thường. Cô chỉ bán vàng, cô bán "thiết kế", thứ mà những tiệm vàng quốc doanh khô khan thời bấy giờ bao giờ .
Ba đứa trẻ cũng sự đổi rõ rệt. Đại Bảo và Nhị Bảo cho học lớp vỡ lòng, quần áo tuy vẫn mảnh vá nhưng luôn sạch sẽ, gương mặt hồng hào hơn . Bé Mễ thì ngoan ngoãn một góc chơi với những mẩu dây đồng vụn mà cho.
Một buổi chiều, khi Lâm Hiểu đang tỉ mỉ chạm khắc một chiếc trâm cài tóc hình lá liễu cho khách, một đôi nam nữ ăn mặc chải chuốt bước tiệm.
"Chào quý khách, hai tìm..." - Lời của Lâm Hiểu nghẹn giữa chừng.
Trước mặt cô là một đàn ông mặc bộ đồ âu phục mới tinh, tóc chải ngược bằng keo rẻ tiền, trông vô cùng đắc ý. Bên cạnh gã là một phụ nữ trẻ trung, diện chiếc váy hoa sặc sỡ, tay đeo đồng hồ Thượng Hải.
Người đàn ông đó, ai khác chính là Lý Đại Trụ, gã chồng gửi đơn ly hôn về quê để ruồng bỏ con cô.
Lý Đại Trụ cũng sững sờ. Gã dụi mắt, tin nổi phụ nữ thanh tú, khí chất điềm tĩnh tủ kính là cô vợ quê mùa, lúc nào cũng lấm lem bùn đất và mùi khói bếp ở quê nhà.
"Lâm... Lâm Hiểu? Sao cô ở đây?" - Giọng gã lạc .
Người phụ nữ bên cạnh gã, tên là Hồng Thúy, lập tức cau mày, bám c.h.ặ.t lấy cánh tay Lý Đại Trụ: "Anh Trụ, cô là ai? Chẳng lẽ đây là vợ cũ ở quê mà bỏ trốn theo trai đó ?"
Lâm Hiểu , đôi mắt chợt lạnh băng. Hóa ở , gã chỉ bỏ vợ con mà còn bôi nhọ danh dự của cô để lấy lòng mới.
"Lý Đại Trụ, thế giới đúng là nhỏ bé." - Lâm Hiểu đặt chiếc đục xuống, điềm nhiên lau tay. " sai . bỏ trốn, chỉ là cầm tờ giấy ly hôn của dắt con tìm miếng cơm manh áo mà thôi."
Lúc , Đại Bảo từ gian chạy , thấy cha thì khựng . Ánh mắt thằng bé lộ rõ sự phức tạp, nhưng đó là một sự căm ghét tột cùng.
"Cha... ông cha ! Ông là đuổi con !" - Đại Bảo hét lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-80-thon-phu-lam-giau-tu-than/chuong-5.html.]
Lý Đại Trụ cảm thấy mặt nóng ran vì hổ và cả sự kinh ngạc sự giàu sang bất ngờ của vợ cũ. Gã quanh tiệm vàng, lòng tham trỗi dậy: "Lâm Hiểu, cô lấy tiền mà mở tiệm thế ? Chắc chắn là tiền của nhà họ Lý đúng ? Cô dám giấu quỹ riêng!"
"Nhà họ Lý các gì để lấy?" - Lâm Hiểu lạnh. "Một căn nhà dột nát một bà chồng chỉ c.h.ử.i rủa? Số tiền là do tự tay . Mời cho, tiệm của tiếp hạng bạc tình bạc nghĩa."
Hồng Thúy thấy tình của nhục, liền bù lu bù loa lên: "Mọi mà xem! Mụ thôn phụ mở tiệm vàng bất chính, chắc chắn là chứa chấp đồ gian!"
Tiếng ồn ào thu hút những xung quanh. lúc tình hình trở nên căng thẳng, một chiếc xe con màu đen, thứ cực kỳ hiếm hoi và xa xỉ thời bấy giờ, từ từ đỗ cửa ngõ.
Cửa xe mở , Hàn Thiết bước xuống. Hôm nay mặc một bộ vest xám đậm, khí thế càng thêm lạnh lùng và quyền lực. Theo là hai đàn ông cao lớn.
Hàn Thiết bước tiệm, ánh mắt lướt qua Lý Đại Trụ và Hồng Thúy như hai đống rác rưởi, dừng ở Lâm Hiểu.
"Cô Lâm, trang sức đặt cho con gái xong ?" - Giọng trầm thấp nhưng vang dội.
Đám đông đang xì xào bỗng im bặt. Ai mà Hàn Thiết, nắm giữ huyết mạch dầu mỏ và thép của cả vùng ? Một như là khách quen của tiệm vàng nhỏ ?
Lý Đại Trụ và Hồng Thúy xanh mặt, chân tay bủn rủn. Hàn Thiết liếc Lý Đại Trụ, khẽ hỏi Lâm Hiểu: "Có kẻ phá rối cô ?"
Lâm Hiểu mỉm , một nụ đầy kiêu hãnh: "Chỉ là hai khách mời mà tới thôi. Anh Hàn, đồ của xong ."
Hàn Thiết gật đầu, hiệu cho hai thuộc hạ đang ở phía : "Tiễn hai vị khách ngoài. Từ nay về , thấy họ xuất hiện trong phạm vi ba con phố quanh đây nữa."
Lý Đại Trụ và Hồng Thúy lôi như hai con gà sũng nước, dám ho he một lời.
Trong tiệm chỉ còn Lâm Hiểu và Hàn Thiết. Anh đống công cụ bàn, cô, ánh mắt bớt vài phần băng giá: "Cô lắm. đừng để lũ ruồi nhặng bẩn tay . Cần gì, cứ việc với ."
Lâm Hiểu bóng lưng , cảm thấy trái tim vốn nguội lạnh từ lâu của như sưởi ấm bởi cái gọi là tình . Cô quanh cửa tiệm mới khai trương của , cảm thấy đời cũng đến mức khốn cùng. Ít nhất vài kẻ từng tổn thương cô hôm nay khiến cô cảm thấy sảng khoái hơn bao giờ hết.