Lâm Hiểu gom góp tất cả những gì còn sót : hai bộ quần áo cũ sờn của , vài bộ đồ vá víu của các con và mười hai tệ lẻ giấu gầm giường - tiền ít ỏi mà nguyên chủ chắt bóp từ việc nhặt nhạnh củi khô đem bán.
Bước khỏi cổng nhà họ Lý, gió lạnh của những ngày cuối đông thổi thốc mặt. Đứa con gái út, bé Mễ, mới hai tuổi, Lâm Hiểu địu lưng. Hai đứa con trai, Đại Bảo sáu tuổi và Nhị Bảo bốn tuổi, mỗi đứa xách một cái túi vải nhỏ, lầm lũi theo .
"Mẹ ơi, chúng ạ?" - Nhị Bảo ngước đôi mắt ngây thơ, bụng thằng bé vang lên một tiếng "ục” vì đói.
Lâm Hiểu dừng chân, con đường mòn dẫn khỏi làng, về phía ga tàu xa xôi.
"Chúng lên thành phố. Ở đó bánh bao trắng, áo ấm, và ai mắng c.h.ử.i các con nữa."
Đại Bảo nắm c.h.ặ.t t.a.y em trai, khẽ : "Mẹ đừng lo, con lớn , con sẽ giúp bưng bê, việc. Chỉ cần đừng bỏ tụi con cho bà nội là ."
Trái tim Lâm Hiểu thắt . Ở thời hiện đại, tầm tuổi trẻ con còn đang vòi vĩnh mua đồ chơi, mà những đứa trẻ sớm hiểu thế nào là vứt bỏ. Cô quỳ xuống, ôm c.h.ặ.t cả ba đứa lòng: "Mẹ thề, dù nhịn đói, cũng bao giờ bỏ rơi các con."
Ga tàu hỏa những năm cuối thập niên 70 là một biển hỗn loạn. Mùi dầu hỏa, mùi khói than và tiếng loa phát thanh rè rè tạo nên một bầu khí ngột ngạt.
Để tiết kiệm tiền, Lâm Hiểu chỉ dám mua bốn chiếc bánh ngô cứng ngắc. Cô bẻ đôi chiếc bánh, đưa cho Đại Bảo và Nhị Bảo mỗi đứa một nửa.
"Mẹ ăn ạ?" - Đại Bảo , đôi môi nứt nẻ vì thiếu nước.
"Mẹ ăn , các con ăn mới sức đường dài." - Lâm Hiểu dối chớp mắt, trong khi dày cô đang co thắt dữ dội. Cô khẽ dỗ dành bé Mễ lưng đang thút thít vì khát sữa, cho con bé uống chút nước ấm mang theo từ nhà.
Trên chuyến tàu xình xịch hướng về tỉnh lỵ, Lâm Hiểu bệt xuống sàn toa hạng phổ thông. Xung quanh cô là những nông dân mặc áo đại đàn xanh xám, những thanh niên trí thức tìm việc, ai nấy đều mang vẻ mặt lo âu về tương lai.
Cô bắt đầu tính toán. Với mười hai tệ, khi trừ tiền vé tàu, cô chỉ còn đầy bảy tệ. Ở thành phố, tiền trụ nổi ba ngày. Cô cần một cái nghề, một cái nghề thể nuôi sống bốn miệng ăn ngay lập tức.
Lâm Hiểu sờ lên cổ tay . Ở đó một chiếc vòng bạc nhỏ xỉu, mỏng dính - đây là món đồ cưới duy nhất mà cha đẻ trao cho cô khi mất. Trong mắt khác, nó chỉ là một mẩu bạc vụn, nhưng với kiến thức về kim của một tiểu thư đời , Lâm Hiểu nhận chất bạc tinh khiết.
Phải , vàng bạc!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-80-thon-phu-lam-giau-tu-than/chuong-2.html.]
Thời đại , dù kinh tế còn khó khăn, nhưng nhu cầu về trang sức cho những dịp cưới hỏi của hồi môn vẫn luôn tồn tại ngầm trong dân gian. Nếu cô thể chế tác những món đồ cũ thành những kiểu dáng thời thượng hơn, cô sẽ cơ hội.
Trời sẩm tối, đoàn tàu cuối cùng cũng dừng ở ga thành phố. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống những dãy nhà gạch cũ kỹ.
Lâm Hiểu dắt các con bước khỏi cửa ga. Thành phố xa lạ, thích, nơi nương tựa.
"Mẹ ơi, con lạnh..." - Nhị Bảo khẽ run lên, nép sát trai.
Lâm Hiểu quanh, thấy một mái hiên rộng của một nhà kho cũ gần bến xe. Cô quyết định nghỉ tạm ở đó một đêm. Đang lúc cô trải tấm vải cũ xuống đất cho các con , một đàn ông mặc áo khoác đại bàng, dáng cao lớn, bước từ bóng tối của chiếc xe tải lớn gần đó.
Người đàn ông gương mặt góc cạnh như tạc bằng đá, đôi mắt sâu thẳm tỏa vẻ uy nghiêm của kẻ thường xuyên đối mặt với hiểm nguy. Đó là Hàn Thiết, kết thúc một chuyến vận chuyển thép dài ngày.
Anh khựng khi thấy một phụ nữ trẻ, gầy yếu nhưng đôi mắt đầy kiên định, đang bảo vệ ba đứa nhỏ giữa đêm đông lạnh giá.
Hàn Thiết là mủi lòng, nhưng hiểu , dáng vẻ thẳng lưng, che chắn cho các con của Lâm Hiểu khiến liên tưởng đến hình ảnh vợ quá cố của .
Anh tiến gần, giọng trầm khàn vang lên:
"Này cô , đêm hôm dắt trẻ con ngủ đây an . Gần đây khu nhà trọ giá rẻ của công nhân, thêm hai con phố nữa là tới."
Lâm Hiểu giật , cảnh giác đàn ông lạ mặt. Dưới ánh đèn pin lờ mờ, cô thấy một đôi mắt lạnh lùng nhưng ác ý.
"Cảm ơn , nhiều tiền." - Cô trả lời ngắn gọn, tay siết c.h.ặ.t chiếc túi đựng mẩu bạc duy nhất.
Hàn Thiết ba đứa trẻ đang run cầm cập, thọc tay túi, lấy một chiếc bánh bao thịt còn nóng hổi bọc trong giấy báo, vốn là phần ăn đêm của đặt xuống cạnh Đại Bảo mà một lời, đó lưng bước về phía chiếc xe tải.
Lâm Hiểu ngẩn cái bóng cao lớn khuất dần. Cô rằng, đây chính là đàn ông sẽ cùng cô nên một huyền thoại kinh tế .