Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Vũ Trụ - Chương 306: Hổ Đầu Làm Nũng - Cả Đám Người Đều Choáng Váng

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:38:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đợi đến khi nhóm Diệp Đàn chạy tới hiện trường, cảnh tượng thấy chính là, một con hổ vằn hung dữ đang rạp mặt đất, hổ thị đăm đăm chằm chằm Ngô Vũ Thiến, còn Ngô Vũ Thiến thì ngã đất, vẻ mặt kinh hoàng con hổ vằn , cả đều run rẩy hình thù gì nữa.

 

“Có hổ!” Kiều Ích Dân lập tức kinh hãi, nơi tuy rằng sắp núi sâu, nhưng rốt cuộc vẫn là chỗ giao giữa núi sâu và vùng ngoài, hổ chứ? Theo lý mà , mãnh hổ lớn như nên ở trong núi sâu ? Sao tới đây? Như , chẳng an của dân làng núi sẽ đảm bảo !

 

“Á ” Triệu Thành thấy Hổ Đầu, sợ đến mức vội nấp lưng Lưu Văn Lương. Những khác, ngoại trừ Diệp Đàn và Thạc Tâm, sắc mặt đều lắm, nhưng cậy đông , cũng coi như còn trấn tĩnh, bất kể thế nào, con hổ tuy hung dữ, nhưng bọn họ cũng ít nhiều sức đ.á.n.h một trận.

 

“Gào gào gào!” Hổ Đầu hướng về phía Diệp Đàn kêu lên mấy tiếng đầy tủi .

 

Đoàn T.ử tận chức tận trách phiên dịch: “Tiểu Đàn, Hổ Đầu nó vô tội, nó đang yên đang lành ở đây đợi cô, kết quả là Ngô Vũ Thiến tự xông đến mặt nó, còn tấn công âm thanh với nó, nó chỉ đáp lễ một tiếng thôi, những cái khác cái gì cũng .”

 

Diệp Đàn chút dở dở , cái con Hổ Đầu mà đáng yêu thế chứ.

 

những điều trong mắt Kiều Ích Dân, là chuyện như a. Trong mắt Kiều Ích Dân, con hổ là đang thị uy với Diệp Đàn, đây là coi Diệp Đàn thành mục tiêu a!

 

Thế thì !

 

Ngay lập tức, Kiều Ích Dân đều căng cứng, định rút s.ú.n.g bên hông .

 

Diệp Đàn , chuyện còn gì là nữa, tốc độ của Hổ Đầu, đạn d.ư.ợ.c tầm thường thể b.ắ.n trúng, thế là, Diệp Đàn vội ngăn cản động tác của Kiều Ích Dân: “Đội trưởng, .”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

 

Vốn dĩ, Hổ Đầu thấy động tác của Kiều Ích Dân, bật dậy cái vèo, nheo mắt chằm chằm Kiều Ích Dân, chỉ đợi nếu Kiều Ích Dân động tác gì, nó sẽ mau ch.óng né tránh.

 

Nữ chủ nhân , hại thú hai chân, nó lời nữ chủ nhân , nhưng nếu đối phương chịu buông tha, Hổ đại gia nó cũng là tính khí đấy.

 

Mà Ngô Vũ Thiến thấy Hổ Đầu bỗng nhiên dậy, lập tức sợ đến mức hai mắt đảo một cái, trực tiếp ngất xỉu.

 

“Diệp Đàn, đây là mãnh thú, nguy hiểm.” Kiều Ích Dân thấy Diệp Đàn ngăn cản , vội với Diệp Đàn: “Con vật quá nguy hiểm, hơn nữa, nơi gần vùng ngoài, cũng sẽ gây nguy hiểm cho dân làng núi.”

 

Diệp Đàn thở dài, xem một việc giấu nữa, nhưng cũng cả, thể thuần phục dã thú cũng xưa nay chỉ một cô, cũng sẽ tỏ quá đột ngột.

 

Thế là, Diệp Đàn liền với Kiều Ích Dân: “Đội trưởng, con hổ là đang đợi ở đây.”

 

“Cái gì?”

 

Lời của Diệp Đàn chỉ khiến Kiều Ích Dân kinh ngạc, ngay cả những nam thanh niên trí thức và công an theo phía cũng đều kinh ngạc đến mức nên lời.

 

Chỉ Thạc Tâm khẽ nhướng mày, Hổ Đầu Diệp Đàn, sắc mặt thanh lãnh.

 

Diệp Đàn , liền về phía Hổ Đầu. Kiều Ích Dân vẫn tin, ngăn Diệp Đàn , Diệp Đàn với Kiều Ích Dân: “Đội trưởng, là thật đấy.”

 

Nói xong, Diệp Đàn liền về phía Hổ Đầu.

 

Hổ Đầu thấy Diệp Đàn về phía , lập tức hưng phấn vẫy vẫy cái đuôi lớn, tiến lên vài bước liền dụi cái đầu lớn lòng Diệp Đàn.

 

Oăng oăng oăng, nhiều thú hai chân như , dọa c.h.ế.t hổ .

 

Mà Anh Đào lúc Diệp Đàn về phía Hổ Đầu, cũng nhảy vài bước, trực tiếp nhảy lên lưng Hổ Đầu, cũng kêu oăng oăng mấy tiếng.

 

Diệp Đàn xoa xoa cái đầu lớn của Hổ Đầu: “Được , mày tủi , lát nữa cho mày đồ ăn ngon.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-toi-mang-theo-he-thong-danh-dau-vu-tru/chuong-306-ho-dau-lam-nung-ca-dam-nguoi-deu-choang-vang.html.]

Nghe Diệp Đàn , đuôi Hổ Đầu vẫy càng hăng hái hơn.

 

Mà nhóm Kiều Ích Dân thì ngây như phỗng Diệp Đàn và Hổ Đầu thiết nũng nịu với , trong lòng loại cảm giác thể tin nổi. Đây chính là hổ đấy, chúa sơn lâm đấy, thế mà lời Diệp Đàn răm rắp như , cái dáng vẻ , Diệp Đàn căn bản chính là thuần phục con hổ mà.

 

Hồi lâu, Kiều Ích Dân mới tìm giọng của : “Diệp Đàn , con, con hổ thật sự cô thuần phục ?”

 

Diệp Đàn đầu với Kiều Ích Dân: “ , đội trưởng, cứ yên tâm , Hổ Đầu tuyệt đối sẽ hại .”

 

Nói xong, còn với Hổ Đầu: “Hổ Đầu, chào hỏi một cái nào.”

 

Hổ Đầu ngoan ngoãn lời Diệp Đàn, hướng về phía mấy Kiều Ích Dân kêu một tiếng dịu dàng, còn giơ một cái chân lên vẫy vẫy, cái động tác biểu cảm đó, bao nhiêu ngoan ngoãn bấy nhiêu ngoan ngoãn.

 

Mọi : …… Đây nó là ở trong núi nhỉ, ở trong sở thú chứ?

 

Hổ Đầu mới chẳng quan tâm nghĩ gì , nó đói , ăn đồ ngon, thế là, liền hướng về phía Diệp Đàn sức nũng: Mau cho đồ ăn ngon, đói c.h.ế.t !

 

Mọi : …… Quá sức vô lý! Lớn thế , đầu tiên thấy hổ nũng!

 

cho dù cảm thấy giống thật đến , sự thật bày ngay mắt, thể tin, lập tức, sự đ.á.n.h giá của Kiều Ích Dân đối với năng lực của Diệp Đàn tăng lên một bậc thang, đến cả hổ cũng thể thuần phục, thử hỏi mấy ?

 

Diệp Đàn nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu Hổ Đầu, liền với Kiều Ích Dân: “Đội trưởng, Ngô Vũ Thiến đang ở đây, các đưa Ngô Vũ Thiến xuống núi , với Hổ Đầu một lát, lát nữa sẽ về.”

 

“Được.” Kiều Ích Dân gật đầu, bảo hai công an đỡ Ngô Vũ Thiến đang hôn mê đất dậy, liền với Diệp Đàn: “Vậy chúng xuống núi , lát nữa cô xuống núi nếu thấy chúng ở trong thôn, thì cứ trực tiếp đến cục là .”

 

“Vâng.” Diệp Đàn gật đầu.

 

Kiều Ích Dân Ngô Vũ Thiến đang hôn mê, khẽ ho một tiếng : “Nói thì, con hổ cưng của cô còn giúp chúng bắt Ngô Vũ Thiến, nên khen thưởng.”

 

một con hổ thì nên khen thưởng cái gì, Kiều Ích Dân thật sự kinh nghiệm a.

 

“Không cần , đầu thưởng cho nó là .” Diệp Đàn , cục công an thưởng cho Hổ Đầu cái gì chứ, thôi bỏ , còn bằng cô thưởng thêm cho Hổ Đầu một viên Phàm Phẩm Bích Tủy Đan.

 

“Vậy phần thưởng đầu sẽ chuyển đến chỗ cô nhé.” Kiều Ích Dân nghĩ nghĩ, liền , bất kể thế nào, con hổ cưng của Diệp Đàn cũng coi như giúp việc lớn .

 

Diệp Đàn gì, cô , Kiều Ích Dân trong một thời điểm khá cố chấp, cho dù cô cần khen thưởng, Kiều Ích Dân cũng sẽ giúp cô tranh thủ, thôi thì, giúp trong cục thêm chút việc .

 

Thạc Tâm yên lặng trong đám , nheo mắt Diệp Đàn, vẫn luôn cảm thấy, con hổ mang huyết mạch Hành Ẩn Thú , là liên quan đến lưng Diệp Đàn. hôm nay, cứ thế bại lộ mặt , cũng lưng Diệp Đàn vì thế mà thẹn quá hóa giận , cô nhóc sẽ gặp rắc rối gì chứ?

 

Một đoàn mang theo Ngô Vũ Thiến, mơ mơ hồ hồ xuống núi. Diệp Đàn thì cho Hổ Đầu ăn một trận, thưởng cho nó một viên Phàm Phẩm Bích Tủy Đan, đó cưỡi Hổ Đầu mang theo Anh Đào, đến mấy điểm đ.á.n.h dấu tinh tế lượt đ.á.n.h dấu một cái.

 

Diệp Đàn cảm thán với Đoàn T.ử một câu: “Cũng bao giờ mới điều sang bên cục công an thành phố, cái nếu điều , những điểm đ.á.n.h dấu sẽ lâu đ.á.n.h dấu , cũng quá đáng tiếc.”

 

Vừa xong, Diệp Đàn đột nhiên cảm thấy máy dò điểm đ.á.n.h dấu tinh tế đặt trong kho hàng hệ thống lóe lên.

 

Hả?

 

Đây là tình huống gì?

 

Đây là đầu tiên máy dò điểm đ.á.n.h dấu tinh tế xuất hiện tình trạng đấy!

 

 

Loading...