Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Vũ Trụ - Chương 279: Liều Thuốc Tinh Thần Và Bí Mật Về Tiểu Hoàn Đan
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:37:57
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cháu lòng quá.” Lâm T.ử Quyên với Diệp Đàn, dẫn cô về nhà: “Cảm ơn cháu qua thăm Yến Yến, nó thấy cháu chắc chắn sẽ vui lắm.”
thấy bánh kẹo và đồ hộp Diệp Đàn mang đến, bà vội : “Cháu đến là , đừng tốn kém thế nữa, các cháu con gái đến đây thanh niên trí thức vốn dễ dàng gì.”
Diệp Đàn : “Chút tấm lòng của cháu thôi ạ.”
Thấy Diệp Đàn đến, Kim Yến Yến cũng vui, trạng thái của cô trông vẻ hơn đầu Diệp Đàn đến một chút.
Kim Yến Yến thực là tính cách phóng khoáng, bình thường chuyện gì cũng để bụng quá lâu. chuyện đả kích cô quá lớn, lớn đến mức cô khó lòng chấp nhận sự thật, cho nên dù trạng thái vẻ hơn, nhưng kỹ vẫn thấy sự lạc lõng nơi khóe mắt chân mày.
Nghĩ cũng , ai gặp chuyện như cũng thể nguôi ngoai trong một sớm một chiều .
Lâm T.ử Quyên rót cho Diệp Đàn cốc nước đường vội vã ngoài.
Đợi Lâm T.ử Quyên khỏi, Diệp Đàn Kim Yến Yến : “Sắc mặt trông hơn nhiều đấy, thế nào, tâm trạng khá hơn chút nào ?”
Kim Yến Yến nhún vai, : “Cũng đỡ hơn , dù tình trạng hiện tại của tớ tớ cũng tự hiểu, đa phần là chỉ thể thế thôi. Dù thế nào tớ cũng chấp nhận hiện thực, chỉ là tớ cảm thấy khổ bố tớ quá.”
Nói , cảm xúc của Kim Yến Yến chùng xuống.
“Cậu đừng thế.” Diệp Đàn vội an ủi: “Bác sĩ chẳng cũng bảo vẫn khả năng hồi phục , phàm chuyện gì cũng tuyệt đối, đúng ? Còn về dì và chú, họ sẽ cảm thấy là gánh nặng , đừng áp lực tâm lý như , cho việc hồi phục của .”
Kim Yến Yến thở dài thườn thượt, : “Cậu , tớ thương thế , công việc đành, bố tớ còn phiên xin nghỉ để chăm sóc tớ. Hai họ vốn đủ mệt , còn chăm tớ nữa, ngày nào cũng mệt phờ râu mà vẫn động viên tớ, bảo tớ phấn chấn lên, tớ mà trong lòng khó chịu lắm.”
Những lời Kim Yến Yến từng với ai, cứ giữ mãi trong lòng, nhưng gặp Diệp Đàn cô nhịn mà trút bầu tâm sự.
“Cho nên, thấy bố vất vả như , đều chăm sóc thật , thì càng nỗ lực phấn chấn lên. Tớ cho , tâm trạng ảnh hưởng lớn đến bệnh tình đấy, mà tâm trạng thì bệnh lâu khỏi, nếu mở lòng , lạc quan hơn chút nữa, bệnh tình của sẽ từ từ lên thì .” Diệp Đàn bắt đầu vẽ bánh cho Kim Yến Yến, ừm, cái bánh cô sẽ trộn thêm chút “bột phép thuật” .
“Thật sự sẽ khỏi ?” Kim Yến Yến chút chắc chắn . Trong lòng cô nghĩ thực sự chỉ thể liệt giường cả đời, nghĩ đến thôi thấy đáng sợ.
“Cậu tin thể khỏi thì nhất định sẽ khỏi, điều kiện tiên quyết là thực sự tin tưởng.” Diệp Đàn tiếp tục vẽ bánh.
Kim Yến Yến Diệp Đàn , nhịn phì : “Sao tớ xong tớ thấy chắc chắn sẽ khỏi thế nhỉ?”
“Vì tớ là miệng chim khách mà.” Diệp Đàn : “Nghe tớ, chuẩn cần chỉnh.”
Kim Yến Yến gật đầu: “Được, tớ , tớ sẽ cố gắng để tâm trạng lên, phấn chấn lên, thực sự như , ngày tớ sẽ từ từ khỏi bệnh thì .”
“ thế.” Diệp Đàn híp mắt gật đầu, lấy một miếng bánh xốp đưa cho Kim Yến Yến: “Ăn miếng bánh xốp , tiêu diệt hết tâm trạng tồi tệ.”
Kim Yến Yến nhận lấy miếng bánh: “Được.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-toi-mang-theo-he-thong-danh-dau-vu-tru/chuong-279-lieu-thuoc-tinh-than-va-bi-mat-ve-tieu-hoan-dan.html.]
Thấy Kim Yến Yến ăn bánh, Diệp Đàn liếc cái ca tráng men bên cạnh cô , thấy hết nước bèn : “Tớ rót cho cốc nước nhé.”
Kim Yến Yến ngại: “Thế thì ngại quá.”
“Có gì .” Diệp Đàn , cầm ca tráng men của Kim Yến Yến rót nước. Phích nước để trong phòng Kim Yến Yến nhưng cách giường xa, vì Lâm T.ử Quyên lo Kim Yến Yến tự rót nước bất tiện hoặc sẽ động vết thương, dù trong nhà lúc nào cũng .
Diệp Đàn lưng về phía Kim Yến Yến, nhân lúc cô chú ý, ném một viên Tiểu Hoàn Đan cốc nước.
Tiểu Hoàn Đan nước tan ngay, chút dấu vết nào.
“Nào, uống chút nước .” Diệp Đàn đưa ca tráng men cho Kim Yến Yến. Nước trong phích còn quá nóng, ấm ấm miệng.
“Cảm ơn , Diệp Đàn.” Vừa khéo ăn một miếng bánh xốp, Kim Yến Yến thấy miệng khô, bèn nhận lấy nước Diệp Đàn rót uống, vài ngụm uống cạn sạch nửa cốc nước.
“Diệp Đàn, tớ thấy nước rót ngon thế nhỉ.” Uống nước xong, Kim Yến Yến với Diệp Đàn.
Diệp Đàn mím môi : “Đó là vì hôm nay tớ đến, tâm trạng lên, tâm trạng thì cái gì cũng , xem, đến nước cũng ngọt ngào hơn đấy.”
“Phì” một tiếng, Kim Yến Yến bật , : “Cậu đừng , hôm nay chuyện với xong, tâm trạng tớ đúng là hơn hẳn, tớ còn cảm thấy trong ấm áp, cực kỳ dễ chịu.”
“Thế thì quá .” Diệp Đàn rạng rỡ, xem Tiểu Hoàn Đan bắt đầu tác dụng, hy vọng sẽ giúp ích cho vết thương của Kim Yến Yến.
“Diệp Đàn, cảm ơn .” Kim Yến Yến trịnh trọng cảm ơn Diệp Đàn: “Cậu đúng, bố tớ vất vả chăm sóc tớ như , tớ nên để tâm trạng ảnh hưởng đến sự hồi phục của cơ thể, tớ nên phấn chấn lên, chỉ như mới xứng đáng với sự chăm sóc của bố .”
Diệp Đàn : “Cậu nghĩ thế là đúng .”
Ngoài cửa phòng ngủ của Kim Yến Yến, Lâm T.ử Quyên lặng lẽ cuộc đối thoại của hai , lén lau giọt nước mắt nơi khóe mắt, bếp nấu cơm.
Diệp Đàn và Kim Yến Yến trò chuyện thêm một lúc chuẩn cáo từ về.
Lâm T.ử Quyên giữ Diệp Đàn ở ăn cơm trưa, nhưng Diệp Đàn nghĩ mau về cho Hổ Đầu ăn nên từ chối ý của bà.
Tuy nhiên khi , Diệp Đàn nghĩ ngợi một chút vẫn hỏi: “Dì Lâm, cháu mạo hỏi dì một chuyện.”
“Chuyện gì thế cháu?”
“Lần dì bảo cháu trông giống thím của dì, thím của dì tên là gì ạ?” Diệp Đàn hỏi.
“Dì cũng thím dì tên gì.” Lâm T.ử Quyên : “Dì chỉ nhớ dáng vẻ của bà , còn tên thì ấn tượng, dù lúc đó dì còn quá nhỏ. Sau khi chú thím dì qua đời, nhà lẽ sợ tức cảnh sinh tình nên nhắc đến tên chú thím nữa. Tuy nhiên, dì tên chú út của dì.”