Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Vũ Trụ - Chương 272: Hỗ Trợ Công An Bắt Gọn Kẻ Buôn Người Đào Tẩu

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:37:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đứng ! Không chạy! Đứng !” Hai ba mặc thường phục bám sát nút một gã đàn ông đang chạy trốn thục mạng, một trong đó hét lớn.

 

Nghe tiếng quát của công an phía , gã đàn ông đang cắm đầu chạy càng thêm liều mạng, tăng tốc nhanh hơn.

 

“Mẹ kiếp, cái thằng chạy nhanh thế .” Một công an nhịn c.h.ử.i thề.

 

Trong ba mặc thường phục một chính là Diêu Viễn. Trước tết thương, nghỉ dưỡng hơn một tháng, cục thì gặp ngay vụ án buôn . Tưởng là vụ dễ xơi, ai ngờ cái gã lẩn như chạch. Bọn họ vất vả lắm mới tìm tung tích , kết quả đuổi theo suốt tận trong núi mà vẫn bắt .

 

Tuy vết thương của Diêu Viễn lành kha khá, nhưng hôm nay lẽ do chạy quá nhiều nên vết thương bắt đầu đau âm ỉ. Anh nhíu mày ấn chỗ đau, cố sức đuổi theo hai đồng nghiệp.

 

“Đứng !” Một công an khác hét lớn.

 

Gã đàn ông đang chạy trốn chịu , chỉ mong cắt đuôi đám cớm càng sớm càng .

 

lúc , bóng dáng Diệp Đàn xuất hiện cách gã đàn ông xa. Hóa lúc Diêu Viễn và đồng đội truy đuổi gã , Đoàn T.ử phát hiện . Đã là quen thì đương nhiên giúp một tay, thế là Diệp Đàn chạy theo hướng Đoàn T.ử chỉ, vặn chặn ngay mặt gã đàn ông đang bỏ trốn.

 

“Cút ngay!” Thấy phía một con ranh con chắn đường, gã đàn ông gầm lên giận dữ, định lao tới húc ngã Diệp Đàn. Lúc ai dám cản đường , dù là thiên tiên cũng húc văng, tất cả tránh đường cho .

 

Còn Diêu Viễn ở phía thì mắt sáng rực lên. Ái chà, phúc tinh đến , thế thì dễ xử .

 

Thế là Diêu Viễn vội vẫy tay với Diệp Đàn, vẫn dám gọi tên cô, chỉ hét: “Mau! Mau giúp bọn chặn !”

 

Nghe thấy tên công an phía bảo con ranh phía chặn , gã đàn ông trừng mắt hung ác Diệp Đàn, cảnh cáo: “Mày dám cản ông, ông phế mày!”

 

Diệp Đàn khẩy, bỏ ngoài tai lời đe dọa của gã, lao lên tung một cú đá đơn giản nhưng trực diện, đạp thẳng n.g.ự.c gã đàn ông.

 

Gã đàn ông ngờ cô gái trông vẻ yếu đuối tốc độ nhanh và sức lực lớn đến thế, trực tiếp đạp gã đang lao nhanh như tên b.ắ.n ngã ngửa !

 

Mọi chuyện diễn quá nhanh, nhanh đến mức gã còn kịp phản ứng thì gáy đập xuống đất.

 

“Á... Đù má, con khốn !” Gã đàn ông đập gáy đau điếng, mồm miệng c.h.ử.i bới tục tĩu, kết quả Diệp Đàn bồi thêm một cú đạp lên n.g.ự.c, đau đến mức suýt tắt thở.

 

“Cảm ơn, cảm ơn nhé!” Ngoài Diêu Viễn , hai công an đương nhiên cũng nhận Diệp Đàn. Dù cô cũng là nổi tiếng trong cục công an bọn họ. Lần bắt Địch Á Đông, ít công an gặp Diệp Đàn, khéo hai cũng trong nhóm bắt giữ Địch Á Đông tại thôn Đào Sơn.

 

“Không gì, tiện tay thôi mà. Tên là thế nào?” Bị công an đuổi bắt thì chắc chắn , nên Diệp Đàn cũng chẳng nương tay, dẫm mạnh thêm một cái lên n.g.ự.c gã đàn ông, gã kêu oai oái.

 

“Kẻ buôn .” Diêu Viễn với Diệp Đàn: “Chạy khỏe kinh khủng, bọn đuổi từ ngoài núi tận trong .”

 

Vừa , Diêu Viễn nhịn ôm bụng chỗ vết thương, chắc bên trong lành hẳn, hôm nay chạy nhiều quá nên động vết thương .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-toi-mang-theo-he-thong-danh-dau-vu-tru/chuong-272-ho-tro-cong-an-bat-gon-ke-buon-nguoi-dao-tau.html.]

“Vết thương của khỏi hẳn ?” Thấy Diêu Viễn ôm đúng chỗ thương , Diệp Đàn vội hỏi thăm.

 

“Cũng , cũng , chắc là căng cơ bên trong chút thôi, nghỉ ngơi là hết.” Diêu Viễn : “Hôm nay thật sự cảm ơn cô, cô về khi nào thế? Đội trưởng chúng tết tìm cô một , mới cô về quê ăn tết.”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

 

mới về hôm qua.” Diệp Đàn đáp.

 

Lúc , hai công an lôi gã đàn ông từ đất dậy, còng tay . Một nhịn đá m.ô.n.g gã một cái: “Chạy , tao cho mày chạy , thằng ranh con chạy nhanh gớm, mày chạy tiếp xem nào.”

 

Gã đàn ông còng tay, hôm nay thoát , ủ rũ đó, ánh mắt hằn học Diệp Đàn. gã cũng con đàn bà võ lực cao, còn cách nào khác, chỉ thể tự nhận xui xẻo. Gã nghiến răng ken két, thật sự cam lòng.

 

Diệp Đàn nghĩ đến việc Diêu Viễn họ đuổi từ ngoài núi , từ đây ngoài núi cũng một quãng khá xa, mấy chạy khỏe thật. Cô khâm phục : “Các đuổi suốt quãng đường , vất vả quá.”

 

“Hết cách.” Diêu Viễn thở dài: “Tiếc là cục chúng ngoài mấy lãnh đạo thì chẳng ai cấp s.ú.n.g, nếu thì cần đuổi xa thế , cứ b.ắ.n một phát chân cái thằng khốn nạn là xong chuyện.”

 

Diệp Đàn nhớ thời đại , đừng công an, ngay cả dân quân ở một thôn cũng trang s.ú.n.g ống, bèn buột miệng hỏi: “Sao cấp s.ú.n.g cho các ?”

 

Diêu Viễn bèn hạ giọng nhỏ với Diệp Đàn: “ cục trưởng của chúng quá thẳng tính, hình như đắc tội với , nên kìm kẹp chuyện cấp s.ú.n.g cho cục, giờ cả cục chỉ lèo tèo vài khẩu thôi.”

 

Nói thở dài một .

 

Diệp Đàn ngạc nhiên khẽ há miệng, xem trong chuyện còn lắm uẩn khúc đây.

 

Tuy nhiên, Diêu Viễn và hai đồng nghiệp đều vui mừng, hôm nay coi như uổng công chạy một chuyến, cuối cùng cũng bắt . Ba rối rít cảm ơn Diệp Đàn nữa áp giải gã đàn ông về trấn Thất Lý.

 

Trước khi , Diêu Viễn với Diệp Đàn: “ đoán đội trưởng chúng cô về , chắc chắn sẽ tìm cô đấy.”

 

Diệp Đàn lờ mờ đoán lý do Kiều Ích Dân tìm , bèn : “Được, nhưng mấy ngày nay đều ở trong núi. Thế , trưa mai sẽ về sớm một chút, nếu đội trưởng các tìm thì bảo chiều mai qua nhé.”

 

“Được, sẽ nhắn với đội trưởng.” Diêu Viễn híp mắt nhận lời, chào tạm biệt Diệp Đàn cùng hai đồng nghiệp áp giải phạm nhân rời .

 

Thấy nhóm Diêu Viễn khuất, Diệp Đàn mới vẫy tay gọi Cherry đang nấp cây: “Cherry, chúng cũng thôi.”

 

“Ư ử!” Cherry nhanh nhẹn nhảy từ cây xuống, vui vẻ chạy theo Diệp Đàn. Một một cáo tiếp tục về phía điểm đ.á.n.h dấu tinh tế tiếp theo.

 

Đột nhiên, Đoàn T.ử hét lên kinh hãi: “Tiểu Đàn, cẩn thận! Có hổ! Bên !”

 

Tuy nhiên, lúc Đoàn T.ử nhắc nhở thì muộn. Diệp Đàn đầu sang , liền thấy một con mãnh hổ vằn vện đang há cái miệng đỏ lòm, lao nhanh như chớp về phía .

 

Thậm chí, Diệp Đàn còn rõ cả ánh sáng lạnh lẽo lóe lên từ bộ móng vuốt sắc nhọn của nó!

 

 

Loading...