Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Vũ Trụ - Chương 264: Lần Đầu Trải Nghiệm Độn Thổ Và Kế Hoạch Trả Thù
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:37:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hít Hình như cách từ Thượng Hải đến đây đến ba ngàn dặm, nơi hẻo lánh. Hơn nữa, thật lòng, loại Bùa Độn Thổ Diệp Đàn tích trữ nhiều một chút, quả thực là đồ hiếm khó tìm. Dù đợi khi về Đông Bắc, cũng gặp điểm đ.á.n.h dấu tinh tế nào cho Bùa Độn Thổ nữa .
Đã cơ hội thế , thì vặt lông cừu cho triệt để.
Thế là, Diệp Đàn chút do dự thiết lập Phi Vân Lĩnh một điểm định vị cho Bùa Độn Thổ Định Hướng. Vừa , vị trí Phi Vân Lĩnh cũng gần trấn Phượng Đường, cô từ đây trấn Phượng Đường hành sự cũng tiện.
Thấy Diệp Đàn đặt Phi Vân Lĩnh điểm định vị, Đoàn T.ử cũng vui: “Tốt quá, điểm đ.á.n.h dấu tinh tế thể cho Bùa Độn Thổ Định Hướng Vạn Dặm chắc chắn nhiều. Khi cô ở Thượng Hải, thể mỗi ngày đều qua đây đ.á.n.h dấu một cái, tiện thể đ.á.n.h dấu luôn cả nước mắt cá và tinh hạch tang thi, hai thứ đó cũng là đồ , tích trữ bao nhiêu thì tích trữ bấy nhiêu.”
“Ừ.” Diệp Đàn gật đầu, thu Bùa Độn Thổ Định Hướng và Áo Choàng Độn Thổ kho hệ thống, vui vẻ trở về thôn Vân Lĩnh.
Ngày hôm là ngày Diệp Đàn rời , sáng sớm tinh mơ, Đinh Cửu Nương bắt đầu thu dọn hành lý cho Diệp Đàn.
Hai ngày nay, Đinh Cửu Nương cho Diệp Đàn nhiều lương khô để lâu, nào là bánh, cơm nắm, mắm thịt, trứng luộc vân vân, còn cả một gói thịt heo khô, tất cả đều nhét tay nải của Diệp Đàn.
Diệp Đàn vội : “Bà ơi, cần mang nhiều thế ạ, tàu hỏa cơm hộp, đến lúc đó cháu mua là , ông bà cứ giữ một ít.”
“Cầm lấy.” Đinh Cửu Nương cho Diệp Đàn bỏ : “Mấy thứ đều để lâu, cháu cứ ăn từ từ. Bà đồ tàu hỏa đắt khó ăn, bằng đồ nhà . Ở nhà cháu cần lo, đồ ăn còn nhiều lắm.”
“ đấy, Tiểu Đàn, mấy thứ cháu cứ ăn dần đường, hỏng .” Diệp Lão Xuyên cũng vội hùa theo khuyên nhủ.
Diệp Đàn , để những thứ cho cô, Diệp Lão Xuyên hai ngày nay cũng bận rộn theo, thế là cô : “Vâng, thế cháu mang hết ạ.”
Nói xong, Diệp Đàn dặn dò: “Đồ ăn trong nhà ông bà đừng tiết kiệm, mỗi ngày cứ ăn đồ một chút, đừng ăn uống qua loa. Đợi về Đông Bắc, cháu gửi thỏ hun khói và gà rừng hun khói về cho ông bà, thỏ và gà rừng ở đằng nhiều lắm, tùy tiện cũng bắt cả đống.”
“Cái con bé , đừng suốt ngày chạy trong núi, nguy hiểm lắm, lời bà.” Đinh Cửu Nương và Diệp Lão Xuyên nỡ để Diệp Đàn vì bắt đồ rừng cho họ mà suốt ngày chạy lên núi, bèn vội .
“Không nguy hiểm ạ, ông bà yên tâm, cháu cùng mà.” Để hai ông bà lo lắng, Diệp Đàn vội .
“Thế thì còn .” Diệp Lão Xuyên mới yên tâm hơn một chút: “Thú rừng cháu bắt thì giữ mà ăn, bên cháu cần lo, đều cả.”
Diệp Đàn , dù thế nào, hai ông bà chắc chắn vẫn sẽ để cô gửi đồ về, nên cô cũng nữa. Dù đến lúc đó gửi về, họ cũng chẳng thể gửi trả cho cô .
Chân cẳng hai ông bà tiện, Diệp Đàn để họ trấn tiễn , ngược Diệp Hà Sinh cứ lẳng lặng theo Diệp Đàn, tiễn cô đến bến xe trấn Phượng Đường.
Lúc sắp lên xe, Diệp Hà Sinh nhét cho Diệp Đàn một cái bọc, : “Tiểu Đàn, đây là chút đồ ăn thím cháu cho cháu, để ăn đường.”
“Cháu cảm ơn chú Hà Sinh, chú cảm ơn thím giúp cháu với ạ.” Diệp Đàn nhận lấy ý của Diệp Hà Sinh và Văn Tú Bình, bèn : “Cháu ở đây, ông bà nội cháu phiền chú Hà Sinh , vất vả cho chú quá.”
“Có gì , chú ở đây, cháu cứ yên tâm. Cháu đường cẩn thận nhé.” Thấy xe sắp chạy, Diệp Hà Sinh vội dặn dò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-toi-mang-theo-he-thong-danh-dau-vu-tru/chuong-264-lan-dau-trai-nghiem-don-tho-va-ke-hoach-tra-thu.html.]
“Vâng, chú Hà Sinh, chú mau về ạ.” Diệp Đàn vẫy tay với Diệp Hà Sinh. Tốc độ xe dần nhanh lên, Diệp Đàn thò đầu cửa sổ, thấy Diệp Hà Sinh vẫn cứ vẫy tay về phía , cho đến khi bóng dáng dần khuất hẳn.
Hai ngày , Diệp Đàn xuống xe ở ga tàu hỏa Thượng Hải, vẫn ở khách sạn Hồng Kỳ.
Lúc nhận phòng ở khách sạn Hồng Kỳ là ba bốn giờ chiều. Diệp Đàn phòng thu dọn đơn giản, ăn chút cơm, kiểm tra cửa nẻo, lấy một lá Bùa Độn Thổ Định Hướng.
Đầu tiên định vị căn phòng của , Diệp Đàn liền hỏi Đoàn Tử: “Có tao chỉ cần niệm thầm điểm đến là ?”
Đoàn T.ử vội : “ , Tiểu Đàn, cô chỉ cần nắm c.h.ặ.t lá bùa trong lòng bàn tay, trong lòng niệm thầm điểm đến, chỉ cần điểm đến là nơi cô định vị, trong phạm vi ba ngàn dặm, là cô thể độn thổ tới đó. À đúng , đừng quên khoác Áo Choàng Độn Thổ nhé.”
Diệp Đàn gật đầu hiểu ý, bèn lấy áo choàng khoác lên , đó nắm c.h.ặ.t một lá bùa trong lòng bàn tay, niệm thầm một tiếng Phi Vân Lĩnh.
Khoảnh khắc tiếp theo, Diệp Đàn cảm thấy đột nhiên di chuyển với tốc độ cực nhanh. Qua khe hở của áo choàng, cô thấy những điểm sáng lướt qua vùn vụt bên ngoài, phân biệt phương hướng hiện tại của . Điều duy nhất chắc chắn là cô đang ở trong lòng đất, vì cô ngửi thấy mùi tanh của đất thoang thoảng!
Dường như nhanh, điểm đến tới. Khoảnh khắc phá đất chui lên, Diệp Đàn cảm giác rõ ràng, một cảm giác như cây mọc vọt lên, vèo một cái, cô cảm thấy từ đất chui tọt ngoài.
Nhanh thật!
Diệp Đàn cởi áo choàng , thu kho hệ thống, lá bùa trong tay, hóa thành một đống tro tàn, buông tay liền bay tứ tán còn tung tích.
Quay đầu , Diệp Đàn liền thấy điểm đ.á.n.h dấu tinh tế màu tím vàng xen kẽ bên cạnh.
Mặc dù trải nghiệm tốc độ và hiệu quả của Bùa Độn Thổ một , Diệp Đàn vẫn kinh ngạc đến há hốc mồm. Cô thực sự từ khách sạn ở Thượng Hải về Phi Vân Lĩnh ở núi Vân Lĩnh !
Chuyện quả thực là... quá thần kỳ!
Cảm thán một hồi, Diệp Đàn vội vàng đ.á.n.h dấu. Lần đ.á.n.h dấu bốn lá Bùa Độn Thổ Định Hướng Vạn Dặm, nhưng thêm cái áo choàng nào nữa.
Đánh dấu xong Bùa Độn Thổ, Diệp Đàn theo hướng chỉ của máy dò điểm đ.á.n.h dấu tinh tế, đ.á.n.h dấu hết cả tinh hạch tang thi và nước mắt cá.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Đánh dấu xong nước mắt cá, Diệp Đàn xem giờ, vẫn đến sáu giờ tối. hiện tại cô đang ở bên hồ nước , từ đây đến trấn Phượng Đường, nếu bộ thì mất hơn ba tiếng đồng hồ. Nếu tối nay đến trấn Phượng Đường đ.á.n.h Diệp Lai Khánh thì rõ ràng là kịp.
Vì , Diệp Đàn định ngày mai nhân lúc Diệp Lai Khánh sẽ đ.á.n.h . Diệp Đàn , bên cạnh nhà máy cơ khí một rừng cây nhỏ, mỗi sáng Diệp Lai Khánh đều thói quen rừng cây nhỏ đó hút một điếu t.h.u.ố.c. Cô tin rằng, cho dù bây giờ trong tay Diệp Lai Khánh còn bao nhiêu tiền, thì cái thói quen cũng sẽ đổi.
Thế là, ngày hôm khi trời còn sáng, Diệp Đàn cải trang và nấp sẵn trong rừng cây nhỏ bên cạnh nhà máy cơ khí.
Quả nhiên Diệp Đàn đoán sai, đợi bao lâu, cô thấy Diệp Lai Khánh lảo đảo rừng cây, đó lấy một điếu t.h.u.ố.c ngậm lên miệng.