Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Vũ Trụ - Chương 189: Tần Thành Biết Yêu Và Sự Ủng Hộ Của Bà Cô Bác Sĩ
Cập nhật lúc: 2026-02-11 17:29:51
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Uyển Trân đỡ trán, cái thằng cháu ngốc nghếch , theo đuổi con gái mà cũng cần bà dạy, hết cách , vì hạnh phúc của cháu trai, bà đành tốn chút tâm tư .
Tần Uyển Trân ghé tai Tần Thành, thì thầm to nhỏ một hồi, cuối cùng còn vỗ vai Tần Thành: “Hiểu ?”
“Hiểu... hiểu ạ.” Tần Thành chớp chớp mắt, đỏ mặt gật đầu.
Tần Uyển Trân thằng cháu ngốc của , : “Được , hiểu thì về , trưa tan cô về, cháu nhớ về bảo thím Hồ.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
“Vâng.” Tần Thành gãi đầu, vội gật đầu đáp ứng.
Đợi Tần Thành về , Tần Uyển Trân chống cằm bắt đầu suy tính, thằng cháu nhà khó khăn lắm mới yêu, gì thì bà cô út cũng trợ lực một tay mới , nếu thì còn lâu mới xong chuyện.
Lại nghĩ đến chuyện bên nhà họ Ninh, Tần Uyển Trân hừ lạnh một tiếng, lấy con cháu nhà họ Tần bàn đạp ?
Đừng mơ!
Về phần Hàn Bình, Tần Uyển Trân đương nhiên quan tâm hơn vài phần.
Văn Tĩnh bên về đến khu nội trú ngoại khoa mới nhớ mua đồ ăn sáng. Thực căng tin bệnh viện bán đồ ăn sáng, chỉ là cô tỉnh, cô và Văn Thắng Xuyên đều thở phào nhẹ nhõm, sáng nay cô tiệm cơm quốc doanh xem món gì khác để đổi khẩu vị , nào ngờ Trần Đông chặn đường.
Bây giờ ngoài mua đồ ăn sáng thì kịp nữa, cô bèn xuống căng tin một chuyến, tiếc là giờ đồ ăn sáng ở căng tin cũng bán hết . Nghĩ ngợi một lát, Văn Tĩnh thương lượng với đầu bếp căng tin, lén dúi cho ông năm hào, nhờ ông luộc giúp mấy quả trứng gà, nấu một bát canh rau cải nhỏ, hấp thêm mấy củ khoai lang.
Hôm nay Văn Tĩnh lâu như về, Văn Thắng Xuyên chút lo lắng, nhưng bên cạnh Hàn Bình thể rời , đợi mãi thấy Văn Tĩnh về, phòng bệnh của họ là phòng đôi, ngay lúc Văn Thắng Xuyên định nhờ nhà bệnh nhân cùng phòng trông giúp Hàn Bình để ông ngoài tìm Văn Tĩnh, thì Văn Tĩnh về. Nhìn thấy Văn Tĩnh, Văn Thắng Xuyên thở phào, vội vàng đón lấy đồ tay Văn Tĩnh, hỏi: “Tiểu Tĩnh, lâu thế, gặp chuyện gì chứ?”
Hàn Bình dựa đầu giường, bà mới tỉnh lâu, sức, chuyện cũng khó khăn, chỉ thể lo lắng Văn Tĩnh.
“Không chuyện gì ạ.” Văn Tĩnh sợ Văn Thắng Xuyên và Hàn Bình lo lắng, vội : “Con lượn một vòng, cũng thấy món gì mới lạ, nên mua đại ít đồ về.”
Biết Văn Tĩnh , Văn Thắng Xuyên mới yên tâm, chuyện ăn gì thì quan trọng.
Văn Tĩnh đến bên giường bệnh Hàn Bình: “Mẹ, đỡ hơn chút nào ạ?”
Hàn Bình gật đầu, giơ tay nhẹ nhàng vuốt tóc Văn Tĩnh. Bà cảm thấy từ tận đáy lòng với đứa con gái duy nhất . Bao nhiêu năm nay, bà vẫn luôn coi gia đình cả là , còn cảm thấy tình cảm em , bà chăm sóc gia đình trai cũng là lẽ đương nhiên, thậm chí còn bảo Văn Tĩnh nhường nhịn Hàn Lộ Lộ, vì dù điều kiện sống nhà họ cũng hơn một chút.
Hàn Bình mơ cũng ngờ, cả nhà trai bà đều là lũ lòng lang sói. Hàn Lộ Lộ thế mà táng tận lương tâm hủy hoại con gái bà, còn bà tìm Hồ Chính Hồng đòi công đạo thì mụ đẩy xuống lầu. Bà thương nặng, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, ông trai của bà thì , thế mà chẳng quan tâm hỏi han gì đến bà, còn một lòng chỉ nghĩ cách giúp Hồ Chính Hồng chạy tội, chỉ vì để chuyện cưới xin của hai đứa con trai ông ảnh hưởng.
Bây giờ nghĩ những chuyện , bà hận chịu !
“Đỡ hơn .” Giọng Hàn Bình chậm nhỏ, xong ba chữ chút hụt , thở dốc hai cái.
“Mẹ, đừng chuyện vội, dưỡng sức , ăn chút gì ạ.” Văn Tĩnh bóc trứng gà cho Hàn Bình, múc một bát canh, từ từ bón cho Hàn Bình ăn.
Người nhà bệnh nhân bên cạnh thấy thế : “Ôi chao, con gái nhà bác hiếu thảo thật đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-toi-mang-theo-he-thong-danh-dau-vu-tru/chuong-189-tan-thanh-biet-yeu-va-su-ung-ho-cua-ba-co-bac-si.html.]
Văn Thắng Xuyên tự hào: “Chứ nữa, Tiểu Tĩnh nhà ngoan lắm.”
Đến chiều, Tần Thành xách một cái cặp l.ồ.ng giữ nhiệt to và mấy hộp cơm nhôm đến văn phòng Tần Uyển Trân. Thấy vẻ mặt thấp thỏm của thằng cháu, Tần Uyển Trân phì : “Đừng căng thẳng, cô đây .”
“Cô... cô út!” Tần Thành hít sâu một , căng thẳng mới lạ, đây là đầu tiên theo đuổi con gái đấy.
“Được , theo cô.” Tần Uyển Trân cầm bệnh án dẫn Tần Thành về phía phòng bệnh ngoại khoa.
Đến phòng bệnh của Hàn Bình, Tần Thành ngoài cửa, Tần Uyển Trân , đó hít sâu một nữa, cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập thình thịch của .
“Bác sĩ Tần.” Thấy Tần Uyển Trân, Văn Thắng Xuyên nhiệt tình. Trong các bác sĩ tham gia cấp cứu Hàn Bình Tần Uyển Trân, Văn Thắng Xuyên nhớ đây là một bác sĩ tay nghề giỏi, hơn nữa cũng hiền hậu, cực kỳ kiên nhẫn với bệnh nhân.
Tần Uyển Trân gật đầu với Văn Thắng Xuyên, hỏi Hàn Bình: “Hôm nay cảm thấy thế nào? Đầu còn đau lắm ? Còn ch.óng mặt ?”
Hàn Bình khẽ : “Đỡ nhiều ạ.”
Tần Uyển Trân gật đầu, hỏi Văn Thắng Xuyên vài câu về tình trạng của Hàn Bình, đang định ghi chép, sờ túi thấy b.út , thế là Tần Uyển Trân với Văn Tĩnh: “Cháu thể giúp cô sang chỗ y tá xin một cái b.út ?”
“Vâng, ạ, bác sĩ Tần.” Văn Tĩnh nghi ngờ gì, vội khỏi phòng bệnh.
Vừa bước khỏi phòng, Văn Tĩnh thấy Tần Thành đang ở cửa, khỏi ngạc nhiên : “Tần Thành, đến đây?”
“Anh...” Tần Thành thấy Văn Tĩnh, bỗng chốc trở nên căng thẳng: “Anh nghĩ cả nhà em đều ở bệnh viện, bản cũng nấu nướng , nên định mang chút đồ ăn đến cho .”
Văn Tĩnh chút ngại ngùng: “Thế ngại quá.”
“Cái đó, gì .” Tần Thành với Văn Tĩnh: “Em đến Bắc Kinh, nên chăm sóc em mà.”
Văn Tĩnh Tần Thành , trong lòng chợt lướt qua một cảm giác là lạ. Cô chợt nhớ lúc ở ga tàu Cáp Nhĩ Tân, khi Tần Thành tiễn cô lên tàu, dường như cô cũng cảm giác .
Cảm giác nên lời, chỉ thấy dường như gì đó khác lạ.
“Cái đó...” Tần Thành lấy hết can đảm : “Bác gái viện, dù thế nào cũng nên đến thăm một chút.”
“Vâng, cảm ơn .” Giọng Văn Tĩnh nhỏ một chút, nhớ bác sĩ Tần nhờ cô lấy b.út, vội : “Anh đợi em một chút, em xin y tá cái b.út .”
“Anh cùng em.”
“Vâng.”
Lúc Văn Tĩnh và Tần Thành phòng bệnh, Văn Thắng Xuyên và Hàn Bình hai với ánh mắt chút nghi hoặc, hiểu con gái lấy cái b.út, kết quả dẫn về một con trai.
Văn Tĩnh bố , đột nhiên thấy căng thẳng, chớp chớp mắt lí nhí giới thiệu: “Bố, , đây là thanh niên trí thức cùng xuống nông thôn với con ở Đông Bắc, tên là Tần Thành.”