Chương 244:
Trong lòng mẹ vợ, cho dù cảm thấy con rể làm như vậy là không đúng, nhưng bà không dám nói gì, chỉ cố an ủi con gái rằng ba tệ chỉ là chuyện nhỏ, sau này còn phải dựa vào mối quan hệ của Trương Vũ để giúp bọn họ kiếm tiền.
Trương Dũng cảm thấy mẹ vợ thông minh hơn Tào Chiêu Đệ nhiều, tại sao bà thông minh mà con gái lại ngốc nghếch như vậy?
Cả ngày Trương Dũng không thấy vui, còn Tào Chiêu Đệ vì đang mang thai nên muốn ra oai với chồng.
"Anh về đi, tôi muốn ở lại nhà mẹ chơi vài ngày, dù sao tôi không có ở nhà, anh cũng dễ giấu tiền riêng hơn". Tào Chiêu Đệ nói với giọng châm chọc, không chịu lên xe đi về.
"Được thôi, em cứ ở lại chơi vui vẻ đi". Trương Dũng không nổi giận là sự nhượng bộ lớn nhất rồi, anh lên xe đạp đi về.
"Anh" Tào Chiêu Đệ không ngờ Trương Dũng không cầu xin mình mà cứ vậy bỏ đi luôn.
"Con gái, con nói xem con đang làm cái gì vậy, nhà họ Trương có mẹ chồng và em chồng tốt như thế, con xem, con qua đấy hai năm nay con béo lên không ít, đủ để thấy được cuộc sống ở nhà họ Trương tốt như nào".
Mẹ Tào hy vọng con gái phải biết quý trọng nhà chồng tốt của mình, lúc trước cũng là gặp may, nhà họ Trương cho nhiều lễ hỏi như vậy. Hơn nữa nghe con gái nói, mẹ chồng là một người rất cần cù, tính tình lại tốt.
Một lý do nữa là, lương thực hiện tại khan hiếm, nếu con gái và con rể cãi nhau, rồi ở lại đây lâu, như vậy sẽ tốn nhiều lương thực.
"Mẹ, sao mẹ lại bênh anh ấy như vậy, bây giờ con còn đang mang thai, mà anh ấy còn không nhường nhịn con, sau này không biết sẽ thế nào nữa".
Tào Chiêu Đệ nghĩ rằng mình đang mang thai, nên được coi là nhất, Trương Dũng không quan tâm mình. Nghĩ đến Trương Vũ đối xử tốt với Vương Tiểu Thanh, rồi ngâm lại mình, cô ta cảm thấy thật sự không công bằng.
"Con gái, con nghe lời mẹ đi, sáng ngày mai về nhà, nếu con cảm thấy khó chịu có thể bảo nó bưng nước rửa chân cho con, nhưng con không nên không về nhà như thế".
Bà Tào cố gắng nói hết nước hết cái khuyên con gái đừng gây chuyện.
"Được rồi". Tào Chiêu Đệ nghe lời mẹ, cũng bắt đầu thấy hối hận vì lúc nãy không về nhà. Bây giờ lại chẳng ra làm sao cả.
Trương Dũng một mình trở về nhà, bà Vương thấy Tào Chiêu Đệ không về cùng.
"Vợ con đâu?"
"Cô ấy muốn ở lại nhà mẹ chơi, vài ngày nữa con sẽ đến đón cô ấy về".
Trương Dũng biết tính mẹ vợ của mình, bà ấy chắc chắn sẽ khuyên Tào Chiêu Đệ không nên gây chuyện với mình, sớm muộn gì cũng sẽ quay về, nên anh cũng không lo lắng.
"À, được rồi". Bà Vương gật đầu.
Sáng sớm hôm sau, Tào Chiêu Đệ dậy đi vệ sinh, phát hiện vết m.á.u trên quần, sợ đến mức mềm cả chân.
"Mẹ mẹ có phải con bị sảy thai rồi hay không, con thấy m.á.u rồi". Tào Chiêu Đệ run rẩy cầm quần theo.
"Cái gì, con đợi đó, đừng lo lắng, để mẹ đi gọi bác sĩ".
Mẹ Tào nhanh chóng mặc quần áo rồi chạy ra ngoài, sợ đứa nhỏ của con gái bị gì đó thì bà không biết phải ăn nói với con rể và thông gia như thế nào đây.
Vài phút sau, mẹ Tào đưa bác sĩ về, là bác sĩ chân đất trong thôn, may mà ở gần nhà.
"Bác sĩ, mau xem con bé có phải sảy thai hay không". Mẹ Tào thở không ra hơi ngồi xuống.
Bác sĩ cũng thở dốc ngồi xuống bắt mạch cho Tào Chiêu Đệ.
Một lát sau...
"Con gái bà không có thai đâu". Sau khi bắt mạch xong, bác sĩ đưa ra kết luận.
"Cái gì, không thể nào, con thật sự có thai mà, con buồn nôn muốn ói, kinh nguyệt cũng tới trễ...". Tào Chiêu Đệ nói nhưng có chút không tự tin.
"Bác sĩ nào nói cô có thai?" Bác sĩ cảm thấy bắt mạch xong rõ ràng là không có thai, không thể nào chẩn đoán sai được.
Chương 245:
"Tôi... tôi chưa đi gặp bác sĩ, là tôi tự mình suy đoán". Tào Chiêu Đệ hoảng hốt, hóa ra mình không có thai, vậy vết m.á.u trên quần mình là kinh nguyệt.
"Tôi chắc chắn cô không có thai, cô nói thấy máu, đó là kinh nguyệt. Bây giờ nhiều người thiếu dinh dưỡng dẫn tới kinh nguyệt tới trễ, đó là chuyện rất bình thường".
“Sau này nếu nghi ngờ có thai, nhất định phải đi khám bác sĩ để xác định”.
Bác sĩ cũng không ngạc nhiên lắm với tình huống này, rất nhiều người thấy trễ kinh liền cho rằng mình có thai, có vài người bởi vì thiếu dinh dưỡng mà hai tháng không có kinh.
Sau khi tiễn bác sĩ đi, Tào Chiêu Đệ cũng không dám về nhà.
“Làm sao bây giờ mẹ, con không dám về nhà nói mình không có thai, bọn họ chắc chắn sẽ coi thường con như một con gà mái không biết đẻ trứng”.
Trong khoảng thời gian này, Tào Chiêu Đệ đã nói với nhiều người trong làng rằng mình có thai, nếu lần này nói mình không có mang thai, thì còn mặt mũi nào ra ngoài đường, còn dám gặp ai được nữa.
“Hay là con nói mình bị sảy thai?” Mẹ Tào nảy ra ý tưởng.
“Á, như vậy không được đâu”. Tào Chiêu Đệ có chút chột dạ.
“Thôi quên đi, nhỡ đâu sau này con đến bệnh viện bị bác sĩ kiểm tra ra, nói chưa từng có thai thì lại không hay”. Mẹ Tào cũng không dám lừa gạt con rể mình như vậy, sợ xảy ra chuyện gì.
“Mẹ, vậy con phải về nhà bây giờ thôi”. Tào Chiêu Đệ có thể lừa Trương Dũng chuyện nhỏ, nhưng chuyện lớn thì cô ta không dám.
“Được, nếu không, hay để mẹ đi cùng con trở về”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-70-thay-chi-gai-lam-nong/chuong-244-246.html.]
Mẹ Tào vẫn có chút lo lắng con gái về bị nhà chồng chê bai, sao cái bụng này mãi không có thai chứ, hơn hai năm rồi vẫn chưa có thai.
“Được” Tào Chiêu Đễ gật gật đầu, Tào Chiêu Đệ cảm thấy yên tâm hơn khi có mẹ đi cùng mình.
Hai mẹ con còn chưa ăn sáng đã bắt đầu đi đến nhà họ Trương, trên đường đi hai người cũng không nói gì, tâm trạng nặng nề.
Nhà họ Trương cũng không có nhiều người thân, sáng mùng Một họ đã đi chúc Tết hết rồi.
Người thân của bố Trương đã cắt đứt liên lạc khi ông qua đời, sợ bà Vương và hai con nhỏ tìm đến vay tiền.
Mọi người cũng không muốn dậy sớm, quyết định chỉ ăn hai bữa một ngày là được rồi, ngủ dậy muộn một chút, vì trời lạnh dậy sớm cũng chẳng có việc gì làm.
Cho nên khi Tào Chiêu Đệ và mẹ cô về đến nhà, mọi người vẫn chưa ngủ dậy.
Tào Chiêu Đệ mở cửa nhà bếp, đi nhóm lửa.
“Mẹ, mẹ vào sưởi ấm một chút đi, con đi gọi Trương Dũng dậy”. Tào Chiêu Đệ đứng dậy chuẩn bị đi vào phòng gọi Trương Dũng dậy.
Tào Chiêu Đệ vừa vào phòng, bà Vương nghe thấy tiếng liền thức dậy.
“Ôi trời, bà thông gia đến nhà chơi, Chiêu Đệ cũng thật là, sao về mà không gọi tôi dậy, để tôi nằm mãi trên giường thế này, thật là không phải phép. Để tôi đi pha trà cho bà”.
Bà Vương nhiệt tình mời bà Tào ngồi, rồi đi tìm lá trà pha trà.
“Bà thông gia, bà khách sáo quá, Tào Chiêu Đệ đi gọi Trương Dũng dậy rồi”. Bà Tào nhìn thấy bà Vương nhiệt tình như vậy, trong lòng có chút chột dạ.
“Trương Dũng, Trương Dũng”. Tào Chiêu Đệ nhẹ nhàng lay Trương Dũng dậy.
“Chiêu Đệ, sao em đã về rồi, sao lại về sớm thế này?” Trương Dũng thấy Tào Chiêu Đệ thế mà không cần anh đến đón đã tự mình trở về, hơn nữa còn về sớm như vậy, vô cùng ngạc nhiên.
“Ừm, mẹ cũng đến”. trong lòng Tào Chiêu Đệ đầy tâm sự, mặt không biểu cảm.
“Ô, để anh dậy ngay”. Trương Dũng nhanh chóng rời giường mặc quần áo tử tế, hai người cùng nhau đi ra ngoài.
“Mẹ, mẹ đến rồi, thật ngại quá, con mới vừa dậy”. Trương Dũng rất tử tế với mẹ vợ.
“Ừ, Chiêu Đệ, trong lòng con bé nó nhớ nhà, sáng sớm đã muốn trở về, mẹ không yên tâm nên đi cùng con bé. Ngoài ra, mẹ cũng có chuyện muốn nói với mọi người”.
Bà Tào cuối cùng lấy hết can đảm nói ra.
“Chuyện gì vậy?”. Bà Vương đang pha trà cho bà Tào, bà cảm thấy có dự cảm không lành.
“Hôm qua khi Chiêu Đệ và Trương Dũng về nhà đã nói với tôi là Chiêu Đệ có thai. Tối hôm qua Chiêu Đệ không về, con bé ngủ cùng tôi, kết quả giữa đêm thấy ra máu. Tôi lo lắng nên đi tìm bác sĩ, bác sĩ đến kiểm tra và nói thực ra Chiêu Đệ không có thai, thấy vết m.á.u chính là kinh nguyệt. Chiêu Đệ nó trốn trong phòng khóc, nói không có mặt mũi trở về gặp mọi người, tôi vẫn khuyên rằng các con còn trẻ, rồi sẽ có con thôi. Nếu thật sự không được, thì đi bệnh viện khám xem nguyên nhân là gì. Bà thông gia, bà thấy thế nào?”.
Bà Tào đem ngọn nguồn sự tình nói rõ ràng, hy vọng bà thông gia và con rể sẽ không quá thất vọng.
“Bà thông gia. Chúng tôi hiểu rồi. Cũng là lỗi của tôi. Hôm đó Chiêu Đệ nói nó buồn nôn muốn ói. Tôi đã nói có thể là có thai. Lại thêm bác sĩ trong thôn đi vắng, chúng tôi cũng không đem con bé đi kiểm tra, cho nên mới nhầm lẫn thành như vậy. Chuyện này cũng không thể trách Chiêu Đệ được. Bà nói đúng, sau Tết sẽ để Trương Dũng đưa Chiêu Đệ đi bệnh viện kiểm tra xem đã xảy ra chuyện gì, hai năm rồi mà chưa có thai”.
Bà Vương nghe nói Tào Chiêu Đệ không có thai, trong lòng không tránh khỏi mất mát, nhưng việc này cũng không phải do Tào Chiêu Đệ cố ý, chính Tào Chiêu Đệ cũng cho rằng mình mang thai.
Trương Dũng nhìn Tào Chiêu Đệ đang đứng bên cạnh yên lặng rơi lệ, anh đưa tay vỗ vỗ tay của, an ủi cô.
Giờ phút này Tào Chiêu Đệ mới thở phào, mới dám nói chuyện.
“Mẹ, anh Dũng, đều là lỗi của con, con ngốc nghếch nghĩ rằng mình có thai, trước đây thái độ của con đối với mọi người không được tốt, là lỗi của con”.
Tào Chiêu Đệ nhớ lại mình lúc trước tùy hứng như nào, hiện tại có chút hối hận, may mắn mẹ chồng và chồng không trách mình.
“Chiêu Đệ, chuyện trước kia đã qua coi như xong bây giờ hai con tập trung lo chuyện có con trước, sau Tết Trương Dũng sẽ đưa con đi bệnh viện khám”.
Bà Vương bắt đầu nghi ngờ sức khỏe của Trương Dũng hoặc Tào Chiêu Đệ có vấn đề, cho nên mới có thể như vậy.
“Cảm ơn mẹ”. Tào Chiêu Đệ gật đầu.
“Bà thông gia, bà vẫn chưa ăn sáng phải không, tôi đi nấu mì”. Bà Vương đứng dậy chuẩn bị tìm mì, mấy hôm trước đồ ăn còn thừa lại nhiều, nấu mì với đồ ăn là ngon nhất.
“Ôi, không cần đâu, tôi về trước đây”. Con gái mình làm ra chuyện nhầm lẫn như vậy, bà Tào ngại ngùng không muốn ở lại nhà thông gia ăn cơm, chuẩn bị đứng dậy đi về ngay.
“Mẹ, mẹ ăn rồi hãy về, sáng nay mẹ chưa ăn gì mà”.
Tào Chiêu Đệ giữ lấy vai mẹ, mẹ cổ sáng nay đã nhịn đói đi cùng cô về, sao có thể để mẹ đói mà trở về được.
“Đúng đó, mẹ, nấu mì nhanh thôi, ăn xong nghỉ ngơi một chút rồi hẵng về”.
Trương Dũng cũng mời mẹ vợ ở lại, bà Tào thấy con rể cũng mở miệng mời mình rồi, chắc chắn là thật lòng giữ bà ở lại ăn, nên bà mới ở lại.
Ăn sáng xong, Tào Chiêu Đệ tiễn mẹ ra đến đầu làng.
“Chiêu Đệ, mẹ không có năng lực giúp được gì cho con, nhà chồng con thật sự rất tốt. Sau này, con phải đối xử tốt với mẹ chồng và Trương Dũng tốt hơn một chút, không được tùy hứng như trước đây nữa”.
Bà Tào trước khi đi dặn dò Tào Chiêu Đệ nhiều lần, phải sống tốt với Trương Dũng, niên đại này chính là như vậy, thời đại này, không có con sẽ bị coi thường ở nhà chồng.
“Mẹ, con biết rồi, sau này con sẽ không giận dỗi với Trương Dũng nữa, sẽ sống tốt với anh ấy”.
Tào Chiêu Đệ hạ quyết tâm thay đổi, nếu không sợ có một ngày Trương Dũng sẽ chán cô.