Xuyên Về Thập Niên 60 Cả Nhà Đều Làm Thuê Cho Tôi - Chương 416: Mục Gia Chi Viện Xây Dựng Tuyến Ba
Cập nhật lúc: 2026-04-22 22:16:32
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lão thủ trưởng Mục, mặc dù ngôn luận phản động là giả nhưng lão phu nhân quan hệ hải ngoại là thật, chuyện …”
Chủ nhiệm Cách·Ủy·Hội mất mặt, mặc dù thể tóm gọn Mục gia, nhưng hôm nay cũng mang một , chỉ cần bà cụ Mục còn ở đây.
Mục gia đừng hòng yên .
“E là ông thất vọng , cả nhà Mục gia chúng hôm qua đăng ký chi viện xây dựng tuyến ba.”
Nói hiệu cho Mục An lấy giấy bổ nhiệm .
Chủ nhiệm Cách·Ủy·Hội nhận lấy xem thử, thấy nội dung bên thì sắc mặt xanh mét, c.ắ.n răng : “Tư tưởng giác ngộ của Mục gia thật sự cao.”
“Phục vụ nhân dân.”
“Nếu thì chúng phiền nữa.”
“Đi thong thả tiễn.”
Sắc mặt chủ nhiệm Cách·Ủy·Hội khó coi thêm một chốc, ánh mắt nham hiểm liếc nhân viên việc xong sải bước rời .
Người nọ rùng một cái, bước chân lộn xộn bám theo.
Tần Mạn Tuyết lặng lẽ gật đầu với Mục gia rời .
Mục An bước nhanh đóng cửa .
Trở phòng khách, phịch xuống ghế sô pha, vẻ mặt sợ hãi khi thoát nạn : “May mà Mạn Tuyết, nếu Mục gia chúng e là nguy hiểm .”
“Ai chứ.
Nhà nợ Mạn Tuyết càng nhiều hơn .”
Mục lão phu nhân ôm Thiên Thiên, vẻ mặt đầy ơn.
Trước đây cứu Thiên Thiên, nay giúp Mục gia thoát một kiếp nạn, quả thực là ân tình to lớn bằng trời.
“Như Khanh , ngày mai con thu dọn chút đồ đạc đến đại viện một chuyến, Mạn Tuyết giúp đỡ một việc lớn như chúng thể gì .”
“Vâng!”
Thích Như Khanh nắm c.h.ặ.t hai tay, đến bây giờ tim cô vẫn còn đập thình thịch.
“Ông nội, ba, nãy con biểu hiện ?”
Thiên Thiên rúc lòng Mục lão phu nhân, vẻ mặt cầu xin khen ngợi hỏi.
“Tốt, , hơn ba con.”
Ông cụ Mục chân thành khen ngợi.
Thiên Thiên nhe răng : “Hehe~, con đều học theo út Mạn Nhuận đấy, lợi hại lắm, con cũng sẽ lợi hại như .”
Ông cụ Mục trong đầu hiện lên dáng vẻ đảo mắt liên tục của Tần Mạn Nhuận, đứa trẻ đó là một đứa lanh lợi, là hổ danh do Tần Mạn Tuyết dẫn dắt.
Sự thông minh giống hệt cô.
Sau sẽ tồi .
“Học , Thiên Thiên nhất định sẽ là một lợi hại.”
“Vâng , ngày mai đến đại viện nhớ dẫn con theo nhé, con nhớ út Mạn Nhuận , còn kể cho hôm nay con lợi hại lắm, con bảo vệ nhà chúng .”
“Được.”
Nhìn nụ mặt Thiên Thiên, trái tim hoảng loạn của Thích Như Khanh bình tĩnh ít.
nghĩ đến nơi Đại Tây Bắc , mặt tràn đầy sự giằng co, thăm dò: “Ba , Mục An, chúng thật sự đưa Thiên Thiên đến Đại Tây Bắc ?
Điều kiện ở đó kém như , là… là để Thiên Thiên ở Kinh thị .
Thằng bé thích Mạn Nhuận như , chi bằng cứ để nó bạn với Mạn Nhuận?”
“Mẹ, con Đại Tây Bắc cùng , ở Kinh thị một .”
Thiên Thiên để ở Kinh thị thì vui.
“Đại Tây Bắc khổ, nước cũng chẳng bao nhiêu, con đến đó chắc chắn sẽ ăn ngon, uống ngon, con ở Kinh thị chỉ ngày nào cũng gặp Mạn Nhuận và Nhất Nhất, mà còn theo mợ con, chẳng con thích nhất đồ ăn mợ nấu ?
Con…”
Lời xong Mục An ngắt lời: “Như Khanh, đừng nữa.”
“Mục An, em là vì cho Thiên Thiên.”
“Vậy em ý kiến của con , nghĩ đến việc con ở Kinh thị sẽ phiền Mạn Tuyết ?
Ông bà nội lớn tuổi ?
Ba thì luôn ở quân khu.
Bình thường chút việc gì chẳng vẫn là vợ chồng Như Khâm lo liệu ?
Họ Nhất Nhất, còn sinh thêm nữa?
Họ mà chăm sóc nổi?
Đại Tây Bắc điều kiện nữa, chúng tiền tem phiếu, bốn chúng , kiểu gì cũng để Thiên Thiên chịu thiệt thòi, em đừng lúc nào cũng nghĩ đến việc phiền khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-60-ca-nha-deu-lam-thue-cho-toi/chuong-416-muc-gia-chi-vien-xay-dung-tuyen-ba.html.]
Mạn Tuyết cho chúng đủ nhiều ?”
“Em để em chăm sóc công, em đưa tiền và tem phiếu, em…”
“Chăm sóc một đứa trẻ là chuyện đưa chút tiền và tem phiếu là xong ?
Chuyện để Thiên Thiên ở Kinh thị đồng ý.
Nếu chúng hạ phóng, cần em , dù quỳ lạy cũng sẽ cầu xin họ đồng ý chăm sóc Thiên Thiên, nhưng bây giờ , chúng chi viện xây dựng tuyến ba.
Ba đến quân khu Tây Bắc.
Thiên Thiên bắt buộc theo chúng .”
Thiên Thiên ở bên cạnh cũng gật đầu: “ , con đó, một nhà ở bên , con sợ khổ, út Mạn Nhuận , chịu cái khổ trong cái khổ, con chính là .
Con , .
Mợ vất vả.
Phải , còn chăm sóc Nhất Nhất và út Mạn Nhuận, còn nấu cơm cho ông cố nữa, con thể phiền mợ thêm .”
Mục lão phu nhân xoa đầu bé : “Ngoan, Thiên Thiên nhà là một đứa trẻ ngoan, chúng ở Kinh thị, cháu Đại Tây Bắc cùng chúng , ở bên cạnh bà nội.”
“Vâng.”
Mục lão phu nhân dỗ dành Thiên Thiên xong ngẩng đầu Thích Như Khanh thở dài một tiếng: “Như Khanh, con xót Thiên Thiên, nhưng giống như Tiểu An , chúng chi viện tuyến ba.
Các con đều lương.
Ba con ở quân khu cũng là điều chuyển ngang cấp.
Lương càng thấp.
Mẹ việc , ở nhà trông trẻ, cuộc sống của gia đình chúng sẽ tệ .
Thiên Thiên cũng cần ba , chuyện ở Kinh thị con cần nữa, cháu trai của Mục gia là kẻ hèn nhát, bắt buộc theo chúng đến Đại Tây Bắc.”
“!
Thiên Thiên là đứa cháu duy nhất của Mục gia, nó thể bình thường, nhưng tuyệt đối yếu ớt.
Đại Tây Bắc nó bắt buộc .
Hơn nữa ba quyết định , đến Đại Tây Bắc sẽ cho nó theo quân nhân rèn luyện, nhất thiết tòng quân, nhưng thể phách cần thì .”
“Ba…”
“Chuyện cứ quyết định .
Bà nó thu dọn , lấy cho con bé ít đồ tối bảo chúng nó đến đại viện một chuyến, hành lý của chúng cũng thể thu dọn .
Ngày xuất phát.”
Thái độ của ông cụ Mục cho phép xen , chốt hạ.
“Được!”
Thích Như Khanh thấy cả nhà đều phản đối thì mím môi thỏa hiệp : “Con chỉ là xót Thiên Thiên, nếu đều tán thành, thì cùng Đại Tây Bắc .
Con đến cửa hàng bách hóa mua chút đồ, tối mang về đại viện.”
“Con nghĩ thông suốt là , , mua nhiều một chút.”
“Vâng.”
Thích Như Khanh cầm tiền và tem phiếu rời , Mục lão phu nhân thở dài một tiếng: “Như Khanh từ khi Thiên Thiên lạc một thì càng căng thẳng với thằng bé hơn, hễ gặp chút chuyện là thần hồn nát thần tính.
Cứ tiếp tục như .
Bây giờ chúng gì con bé còn .
Nếu nữa, khổ vẫn là Thiên Thiên.”
Mục An vẻ mặt áy náy : “Mẹ, là con , khiến cô bất an, con sẽ khuyên nhủ cô .”
“Không trách con bé , con bé chỉ mỗi Thiên Thiên, khó tránh khỏi lo lắng hơn một chút.
Năm xưa mấy trai con mất, đối với con cũng như , nếu cản, chừng con cũng giống như ba của Như Khanh, chứ xưởng trưởng.
sợ.
Mẹ chỉ còn mỗi con thôi.
Không con giống như các trai con.”
Trong lòng Mục An chua xót, thấp giọng : “Mẹ, trách , con thích công việc hiện tại, , thể ở bên cạnh và Như Khanh, thực sự .”
“Con trách cũng thể hiểu , nhưng hối hận, chỉ là các con đừng quá gò bó Thiên Thiên.”
“Chúng con sẽ .”
“Vậy thì .”
“Mẹ, con đến xưởng một chuyến.”