Xuyên Về Thập Niên 60 Cả Nhà Đều Làm Thuê Cho Tôi - Chương 351: Tự Động Dâng Tận Cửa
Cập nhật lúc: 2026-04-22 22:11:23
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được, , bao nhiêu cũng là tấm lòng của các , đối với tấm lòng của đơn vị em, chúng luôn đón nhận bằng một trái tim ơn và thành kính.
Anh yên tâm, vị trí thứ hai chắc chắn là của xưởng dệt.”
Kỳ vọng trong lòng Tần Mạn Tuyết là một xấp vải, bây giờ thêm một xấp, vui đến mức hở cả lợi.
“Cái bài ca cảm ơn đó?”
“Có, , sẽ bảo Thi Lão Sư bắt tay ngay, xưởng dệt phát hiện khó khăn của chúng liền chủ động chi viện, thể cho chứ?”
“Ừm.”
“Cái đó, ngày mai chúng cử qua lấy đồ, bên các tiện ?”
Tần Mạn Tuyết thấy Hách Hiệu Trưởng cứ nháy mắt với , nếu chắc mắt ông chuột rút mất, liền mở miệng hỏi.
“Tiện.”
“Được , còn phiền đồng chí xác nhận xem lãnh đạo nào sẽ đến dự hoạt động, đến lúc đó chúng còn tiện soạn thiệp mời độc quyền.”
“Còn thiệp mời độc quyền nữa ?”
“Có chứ, mỗi vị lãnh đạo đều là khách quý của chúng , đương nhiên thiệp mời độc quyền .”
Hai môi chạm .
Tần Mạn Tuyết một cái thiệp mời độc quyền.
“Được.”
“Vậy phiền đồng chí nữa, ngày mai chúng gặp .”
“Ừm.”
Tần Mạn Tuyết cúp điện thoại, thở hắt một : “Phù~”
“ thêm một bài ca cảm ơn nữa .”
Thi Lão Sư lên tiếng .
“Người tài giỏi thì nhiều việc, tài giỏi thì nhiều việc.”
Tần Mạn Tuyết cũng thấy ngại, nhưng bảo cô tự , cô thực sự , mỗi báo cáo tổng kết công việc đều khiến bộ tế bào não của cô c.h.ế.t sống một .
“Vậy cô cũng đừng chỉ vặt lông một con cừu là chứ, văn phong của Phùng Lão Sư cũng tồi mà.”
Phùng Lão Sư vẻ mặt thể tin ông.
Thi Lão Sư thèm ông .
Chuyện việc thì cần gì tình đồng nghiệp.
Cùng việc mới là đồng nghiệp .
Phùng Lão Sư thấy ông như đành bất lực thở dài, với Tần Mạn Tuyết: “Ừm, Thi Lão Sư đúng đấy, cũng thể sắp xếp cho , dù đều việc để , một cũng thấy ngại.”
Hách Hiệu Trưởng chẳng gì cả: “…………” Ông việc thì cứ việc , lắm mồm gì, tỏ vẻ ông mồm ?
“Khụ~, ông đúng đấy, việc gì cô cứ sai bảo họ.
Họ đầu óc.
Cũng chỉ thể chút việc chân tay thôi.
Cái đó, chỉ là một ông già, đành trông cậy những trẻ tuổi các cô .”
Hai Thi Lão Sư gọi là trẻ tuổi: “…………” Hóa chúng già trẻ là phân định như thế ?
“Vâng ạ.”
Tần Mạn Tuyết khuôn mặt sắp tức đến tím tái của hai Thi Lão Sư, nhịn gật đầu đáp.
“Reng reng reng~~”
Điện thoại reo.
Hách Hiệu Trưởng vồ lấy.
“ là Hách Hiệu Trưởng.”
“Hách Hiệu Trưởng, các ông sắp tổ chức lễ kỷ niệm cần chi viện, xưởng gốm sứ gia dụng chúng sẵn sàng xuất mười cái cốc sứ.”
“Thật ?”
Hách Hiệu Trưởng vẻ mặt mừng rỡ.
“Đương nhiên là thật , các ông là nơi đào tạo nhân tài cho các xưởng lớn, khó khăn chúng thể khoanh tay , mười cái cốc sứ chúng vẫn thể gánh vác .”
“Tốt, , cảm ơn các nhé.”
“Không cần cảm ơn, chỉ là cái thứ tự xếp hạng, bài ca cảm ơn, thiệp mời độc quyền đó?”
“Có, , thứ ba.”
“Vậy chúng sẽ chờ.”
“Được, .”
Hách Hiệu Trưởng vẻ mặt tươi cúp điện thoại, định chuyện thì điện thoại reo, hết cách đành nuốt lời trong, nhấc điện thoại lên.
“Xưởng giày cao su?
, đúng, hoạt động, đúng đúng, của tòa soạn báo cũng sẽ đến, đến lúc đó chụp ảnh lên báo.
Cái gì?
Các chi viện cho chúng hai mươi đôi giày cao su ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-60-ca-nha-deu-lam-thue-cho-toi/chuong-351-tu-dong-dang-tan-cua.html.]
Không chê, chê.”
“Được, , ngày mai sẽ cử qua.”
“Người cử là thư ký của , cũng là lên kế hoạch chính cho hoạt động của chúng , đến lúc đó các yêu cầu gì về thiệp mời đều thể với cô .”
“Vâng.”
Cả khuôn mặt Hách Hiệu Trưởng đều đỏ bừng.
Kích động.
Bỏ điện thoại xuống, ông liên tục giơ ngón tay cái với Tần Mạn Tuyết: “Tiểu Tần , cô đúng là quá lợi hại, những cuộc điện thoại đều là chủ động gọi đến chi viện vật tư cho chúng đấy.
Cô họ chuyện với nhiệt tình thế nào .
Phải là đây xin họ chút đồ, chỉ thiếu nước quỳ xuống lạy họ thôi.
Họ đều đùn đẩy thoái thác, là .
Nói thêm thì bảo nhu cầu của nhân dân quan trọng hơn, bảo khắc phục, khắc phục.
Đây là chuyện thể khắc phục ?
Nếu thể khắc phục thì còn vác cái mặt dày tìm họ gì.
Tốt quá, quá, cuối cùng cũng đến lượt họ cầu xin , nếu nể tình đống vật tư đó, kiểu gì cũng mỉa mai họ vài câu.”
“Hehe~, đều là nhờ hiệu trưởng lãnh đạo tài tình.”
“Cô đừng khiêm tốn.”
“ , cái thiệp mời độc quyền của cô, cô định thế nào?
Họ để tâm đến thiệp mời độc quyền đấy, từng một cứ hỏi ngừng, hiểu, hối thúc cái gì chứ.”
“Hiệu trưởng, chút hội họa.
thể dựa đặc trưng của từng xưởng để vẽ thiệp mời độc quyền cho xưởng họ.”
Đối với thiệp mời, cô chẳng thấy khó khăn chút nào.
Có kỹ năng hội họa trong tay.
Người còn thể vẽ treo lên tường .
Huống hồ là thiệp mời.
“Ồ?”
Hách Hiệu Trưởng tò mò.
Tần Mạn Tuyết thấy họ đều tò mò cũng gì, lấy từ trong túi một tờ giấy, cầm b.út bắt đầu vẽ, vẽ thiệp mời của xưởng cơ khí.
Bìa là bánh răng.
Cờ lê.
Một loạt các yếu tố thể đại diện cho xưởng cơ khí vẽ thành một vòng tròn, ở giữa ba chữ to Xưởng Cơ Khí.
Bên trong là công nhân mặc đồng phục của xưởng cơ khí đang nâng tấm thiệp mời.
Tiếp theo là nội dung.
Vẽ xong đưa cho Hách Hiệu Trưởng: “Hiệu trưởng, đây là thiệp mời của xưởng cơ khí, ông xem chỗ nào cần chỉnh sửa ?”
“Được, để xem.”
Hách Hiệu Trưởng nhận lấy xem xem , vẻ mặt chậc chậc khen ngợi: “Thiệp mời , Tiểu Tần , tài nghệ của cô đúng là tuyệt đỉnh, trình độ hội họa thể họa sĩ .
Đến trường bổ túc ban đêm của chúng trợ lý hành chính đúng là uổng tài.
Không chỗ nào cần chỉnh sửa cả, thế là , từng thấy thiệp mời nào như thế .”
Bởi vì căn bản là từng thấy thiệp mời bao giờ.
“Hiệu trưởng, ông cũng đừng chỉ xem một chứ, cho chúng xem với, ông cứ khư khư giữ một là đạo lý gì chứ.”
Lúc Tần Mạn Tuyết vẽ, Thi Lão Sư hận thể dán mắt tờ giấy để xem, bây giờ thấy Hách Hiệu Trưởng cứ cầm khư khư cho họ xem liền sốt ruột.
“Cho ông .
Gấp cái gì, chẳng điềm đạm chút nào, lớn chừng tuổi mà còn điềm đạm bằng trẻ tuổi như Tiểu Tần.
Đều xem .
Các ông còn là giáo viên đấy.
Còn bằng Tiểu Tần.
đều cảm thấy mất mặt cho ông.”
Hách Hiệu Trưởng vẻ mặt bất mãn đưa cho họ.
Thi Lão Sư họ là truyền thụ kiến thức, chứ truyền thụ hội họa, đương nhiên là sánh bằng , nhưng khi thấy tấm thiệp mời trong tay thì nên lời nữa.
“Đẹp, quá , hóa đây chính là thiệp mời a.
Nếu những đó nhận chắc chắn sẽ ba chân bốn cẳng chạy đến trường chúng , đây là thiệp mời a, đây rõ ràng là một bức tranh bố cục tinh tế.
Không cần chữ cũng là vẽ ở .
Tiểu Tần, cô đúng là khiến bằng con mắt khác a.”
Tần Mạn Tuyết khiêm tốn : “Chỉ là vẽ bừa thôi, các ông thấy vấn đề gì là .”
“Không vấn đề, vấn đề, ai dám vấn đề sẽ liều mạng với kẻ đó.”