Xuyên Về Thập Niên 60 Cả Nhà Đều Làm Thuê Cho Tôi - Chương 345: Không Đi Học
Cập nhật lúc: 2026-04-22 22:11:16
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ khi Thích Như Khanh đến nhà, giống như một tín hiệu, khí ở Kinh thị đều pha lẫn mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, nào nóng nảy một chút là thể tự nổ tung.
“Hu hu~~”
Tần Mạn Tuyết đang ở nhà trông con, thở dài than ngắn thì thấy một trận .
Cô ngẩng đầu lên thì thấy Tần Mạn Nhuận quần áo bẩn thỉu, vội vàng bế con tới: “Em trai, ai bắt nạt em, chị Ba dẫn em tìm họ.
Đừng nữa.”
“Chị Ba, em sợ.”
Tần Mạn Nhuận thấy Tần Mạn Tuyết liền ôm chầm lấy cô lóc kể lể.
Tần Mạn Tuyết trong mắt lóe lên tia tức giận, đưa tay xoa đầu , nhẹ nhàng dỗ dành: “Đừng sợ, chị Ba đây, em ai bắt nạt em, chị đ.á.n.h gãy chân nó.”
“Không ai bắt nạt em, chị Ba, thầy giáo của chúng em đ.á.n.h.
Em cứu thầy.
em chỉ một , em cứu .”
Tần Mạn Nhuận nghĩ đến lúc đang học, một đám học sinh lớp xông , một lời giật lấy sách trong tay thầy giáo, chỉ mũi thầy thầy là kẻ bóc lột tư bản chủ nghĩa.
Sau đó đợi thầy giáo gì đ.á.n.h.
Còn ép thầy quỳ xuống thừa nhận lầm của .
Cậu run rẩy.
Cậu ngăn cản.
Bị họ kéo , còn ép thầy giáo áp bức họ như thế nào, , nhưng cũng gây rắc rối cho chị Ba, đành giả vờ đau bụng chạy .
“Chị Ba, tại trở nên như ?”
Cậu thích học.
Cũng cảm thấy học gì thú vị.
Thậm chí chỉ mong cả đời học.
bao giờ vì thế mà oán trách thầy giáo.
Học sinh cầm đầu đó chỉ vì từng phạm trong lớp của thầy, thầy vài câu, ghi hận trong lòng, dẫn một đám đấu tố thầy giáo của .
“Bởi vì bệnh .
Đừng sợ, em vẫn luôn học , nếu trường học loạn như , chúng nữa, thời gian ở nhà học.
Chị dạy em.”
Tần Mạn Tuyết ngờ trường học cũng loạn như , đây chỉ là bắt đầu, một thời gian sẽ chỉ càng loạn hơn, Tần Mạn Nhuận còn nhỏ.
Để tránh nhiệt huyết bốc đồng, vẫn nên ở nhà một thời gian.
“Vâng.”
“Sao ?”
Thích Như Khâm đẩy xe đạp đến thì thấy vết nước mắt mặt Tần Mạn Nhuận, quan tâm hỏi.
Tần Mạn Nhuận thấy về, ngại ngùng, lau nước mắt.
“Trường học mấy đứa trẻ nghịch ngợm trò phê đấu, dọa nó sợ, em bảo nó gần đây đừng đến trường nữa, dù cũng ồn ào học gì.”
“Vậy thì .”
“Ừm, hôm nay em giành ít thịt, chúng mang qua nhà em.”
“Được.”
Thích Như Khâm chở ba đến nhà họ Tần, Tần đang nấu cơm, thấy mấy đến : “Mạn Tuyết, các con đến , cơm sắp xong.”
“Mẹ, con giúp.”
“Không cần con.”
“Đến , Nhất Nhất, đây, ông ngoại bế.”
Cha Tần thấy Nhất Nhất vui vẻ đưa tay .
Tần Mạn Tuyết đưa con cho cha Tần, bên cạnh : “Cha, bây giờ khá loạn, con bảo em trai gần đây ở nhà học, đến trường nữa.”
Cha Tần gật đầu: “Được, ồn ào cũng học gì, ở nhà , đỡ tham gia lung tung.”
“Vâng.”
“Bây giờ tình hình khác , tình hình thể sẽ kéo dài lâu, con và cả ở nhà máy nếu gặp chuyện gì đừng tham gia.”
“Cái cha dặn dò cả con .
Hơn nữa chúng ở xưởng thép, ai dám bậy.
Ngược là con, con ?
Nếu thì cho , đừng gây chuyện nữa.”
Cha Tần nếu yên tâm về ai, thì chắc chắn là Tần Mạn Tuyết, từng công việc một chuyển , tuy là nhà nhưng khó tránh khỏi khác ghen tị.
“Đi .
Mấy ngày nữa con đến trường bổ túc công nhân báo danh.”
“Trường bổ túc công nhân?”
Cha Tần ngạc nhiên.
Người thể trường bổ túc công nhân học đều là nhân tài tiên tiến của các nhà máy, cô một nghiệp cấp ba mà đến trường bổ túc?
“Vâng.”
“Làm giáo viên?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-60-ca-nha-deu-lam-thue-cho-toi/chuong-345-khong-di-hoc.html.]
Cha Tần lau mồ hôi tồn tại trán.
Tưởng tượng cảnh một học sinh nghiệp cấp ba dạy học cho khác.
Lắc đầu.
Không dám nghĩ.
Không dám nghĩ.
Một học sinh dốt giáo viên.
Cái … chắc chắn là hại con em ?
Tần Mạn Tuyết cha Tần với vẻ mặt ‘ với tổ quốc, với nhân dân’, sa sầm mặt : “Không , cha cứ yên tâm, con bao nhiêu cân lượng.
Trợ lý hành chính.
Nói trắng là một tạp vụ.”
Cô thì chứ?
Dù kiếp cũng là dựa bản lĩnh của thi đỗ đại học.
Làm giáo viên thì kém chỗ nào?
“Trợ lý hành chính ?
Tốt lắm.
Tốt lắm.
Trợ lý , tạp vụ cũng .”
Cha Tần giáo viên liền thở phào một .
“Cha, cha cần phản ứng lớn như , con cũng kém mà.”
“, đúng, kém, chỉ là lúc học đội sổ.”
Tần Mạn Tuyết: “…………” Cách chuyện hai ý nghĩa trái ngược của cha cô học từ ai.
“Thế con cũng nghiệp cấp ba ?”
“Chứ nữa?
Không cho con nghiệp, để con ở trường học cả đời ?”
Tần Mạn Tuyết nữa.
Nói chuyện quá nghẹn lời.
“Cô~”
“Ây, vẫn là Tiểu Hồ của chúng ngoan ngoãn đáng yêu.”
Tần Mạn Tuyết ôm Tiểu Hồ lòng thơm một cái.
Anh hai Tần con gái trắng trẻo mập mạp của : “Đó là đương nhiên, con gái đúng là thơm hơn thằng nhóc thối.”
Nói xong còn cháu trai đầy bùn đất.
Anh cả Tần trừng mắt : “Nói gì thật thế, chú thích con gái đến mấy cũng thể coi thường cháu trai , đứa trẻ còn nhỏ.
Lỡ như chú cho buồn thì ?”
“Anh cả, em gì , rõ ràng là chính luôn miệng thằng nhóc thối bằng con gái, nếu ghen tị, và chị dâu sinh thêm một đứa con gái là .”
“Chú nghĩ .”
“Cha?”
“Ừm, con cứ ăn của con, chơi của con, ăn chơi thì tìm chú út, nó chịu chơi với con.”
“Tiểu.”
Tần Mạn Nhuận bất lực lau miệng cho bé, bực bội : “Sao mày chẳng giống tao chút nào, hồi tao bằng tuổi mày đều giường ngoan ngoãn.
Mày thì ?
Cứ bệt xuống đất.”
“Ăn cơm thôi, cả, rửa tay cho con trai .”
Mẹ Tần bưng thức ăn gọi cả Tần.
“Được thôi.”
“Con gái sạch sẽ cần rửa.”
Anh hai Tần vẻ mặt tự hào khoe.
Lý Hỗn Nhi trừng mắt : “Anh cứ đắc ý , ngày nào đó cả nhịn , cho một trận thì sẽ vui.”
Tiểu Hạ cũng bưng thức ăn : “Không thể nào, em họ quan hệ lắm, hơn nữa Tiểu Hải đúng là sạch sẽ bằng Tiểu Hồ.”
“Tiểu Hải , con trai mà, cứng cáp một chút là .”
“Cũng bằng con gái.”
“Được , hai đừng khen nữa, đều bằng con trai .”
Tần Mạn Tuyết thấy hai khen liền xen .
Lý Hỗn Nhi và Tiểu Hạ cô, cùng đưa tay : “Cô đó, mà còn mặt dày như .”
“ sai ?
Nhất Nhất của chúng bao, ngoại hình, da thịt.”
“Không sai.”