Xuyên Về Thập Niên 60 Cả Nhà Đều Làm Thuê Cho Tôi - Chương 293: Chuyển Chính Thức~·
Cập nhật lúc: 2026-04-22 22:06:37
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ.”
“Đến , qua đây xem cháu trai, cháu gái của con .”
Bên cạnh Tần là hai chiếc nôi nhỏ hai đứa trẻ sơ sinh đang ngủ, thấy Tần Mạn Tuyết hai đến liền tươi gọi họ qua xem.
“Vâng.”
“Chị dâu cả, chị dâu hai, đây là sữa bột mua cho bọn trẻ, đường đỏ mua cho hai chị.”
“Cảm ơn em ba.”
Tiểu Hạ và Lý Hỗn Nhi sắc mặt nhợt nhạt giường cảm ơn Tần Mạn Tuyết.
“Mạn Tuyết, con lòng quá.”
Dì Đồng nhận lấy phần của Tiểu Hạ với vẻ mặt hớn hở, con gái gả chỗ , cả nhà đều đối xử với nó, ai là ghen tị với bà.
Cái gã phượng hoàng nam sống dễ chịu chút nào.
“Việc nên mà dì.”
“Mạn Tuyết , con thương Hỗn Nhi thật đấy, Hỗn Nhi cô em chồng như con đúng là phúc phận của nó.”
Mẹ của Lý Hỗn Nhi cũng tươi rạng rỡ.
“Đây đều là việc nên , chị dâu cả, chị dâu hai cũng đối xử với con mà.”
Tần Mạn Tuyết ở trong phòng bệnh cả một buổi chiều, Thích Như Khâm tan mang đồ qua thăm bọn trẻ mới đưa về, ngày hôm đưa Tần Mạn Nhuận đến trường mới .
“Chào buổi sáng!”
“Chào buổi sáng!”
Chào hỏi xong, mấy chỗ của đợi Ngô chủ nhiệm đến, nhưng tám giờ qua, tám rưỡi cũng qua mà vẫn thấy bóng dáng Ngô chủ nhiệm .
Lưu Thạch Vũ xoay cây b.út trong tay vẻ mặt kỳ lạ : “Chẳng lẽ hôm nay họp?”
“Sao thể, chúng họp thứ hai là quy củ bao nhiêu năm nay , thấy đổi lúc nào ?”
“Vậy chủ nhiệm giờ vẫn đến?”
Kim Phú đồng hồ đeo tay gần chín giờ .
“Chắc là việc bận trì hoãn , dù cũng việc gì, cứ đợi thôi, hơn nữa họp xong chúng e là chạy ngoài, chẳng chạy chút nào.”
Những khác ?
Chắc chắn cũng .
Khoảng chín giờ, Ngô chủ nhiệm dẫn theo hai bước , một là thư ký của xưởng trưởng, một là Chử Lương mà hôm qua Tần Mạn Tuyết nhặt ví tiền.
Trong lòng Tần Mạn Tuyết hiểu rõ.
Xem Ngô chủ nhiệm đến muộn là vì Chử Lương.
Cô đoán hôm nay sẽ chuyển chính thức.
Ý nghĩ xẹt qua thấy Ngô chủ nhiệm lên tiếng: “Tiểu Tần , cô đúng là đồng chí của xưởng thực phẩm chúng , nhặt của rơi giấu của riêng, đúng là mang vinh quang cho xưởng chúng mà.”
“Đồng chí Tần, hôm qua cảm ơn cô, đây là thư biểu dương, cờ thi đua. Cảm ơn cô hôm qua nhặt của rơi giấu của riêng.”
Chử Lương vẻ mặt đầy ơn đưa cờ thi đua và thư biểu dương trong tay cho Tần Mạn Tuyết.
Tần Mạn Tuyết thụ sủng nhược kinh nhận lấy, “Đây là việc nên , thực sự cần tốn kém cờ thi đua cho thế .”
“Nên , nên .”
Chử Lương đưa cờ thi đua và thư biểu dương một tràng cảm ơn mới cáo từ rời .
Thư ký xưởng trưởng Tần Mạn Tuyết : “Đồng chí Tần, xưởng trưởng tán thưởng phẩm chất nhặt của rơi giấu của riêng của cô, cộng thêm biểu hiện xuất sắc của cô trong một năm qua, xưởng quyết định cho cô chuyển chính thức như một phần thưởng. Bên bộ phận tuyên truyền cũng sẽ sự tích của cô lên bảng tin, để học tập theo cô.”
“Cảm ơn xưởng trưởng.”
“Không cần cảm ơn, tiếp tục nỗ lực mang vinh quang cho xưởng là . còn việc nên về đây. Chuyện chuyển chính thức Ngô chủ nhiệm sẽ giúp cô.”
“Cảm ơn.”
Thư ký xưởng trưởng xong gật đầu với Ngô bí thư sải bước rời .
Ngô chủ nhiệm đợi trong văn phòng chỉ còn của bộ phận mới giơ ngón tay cái với Tần Mạn Tuyết: “Tiểu Tần, cô đúng là giỏi thật, từ lúc cô đến phòng thu mua của chúng , bộ phận của chúng nở mày nở mặt lắm đấy.”
Tần Mạn Tuyết khiêm tốn : “ chỉ là tình cờ thôi, lúc nhặt túi thấy bên trong nhiều tiền và tem phiếu như nghĩ mất chắc chắn sốt ruột, cũng nghĩ nhiều liền đến đồn công an.”
“Ừ, cô như là đúng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-60-ca-nha-deu-lam-thue-cho-toi/chuong-293-chuyen-chinh-thuc.html.]
“Đây là phần thưởng cho cô.”
Ngô chủ nhiệm đưa qua một chiếc ca tráng men, một chiếc khăn mặt.
“Cảm ơn chủ nhiệm, sẽ tiếp tục nỗ lực.”
“ tin cô. Xong , thôi, dẫn cô đến phòng nhân sự điền đơn xin chuyển chính thức.”
“Vâng.”
Lần Tần Mạn Tuyết từ chối, những khác còn quen.
Nhìn hai rời , Lưu Thạch Vũ lẩm bẩm: “ còn tưởng Tiểu Tần chuyển chính thức chứ, may mà ngốc nghếch từ chối nữa.”
Kim Phú liếc một cái, bực bội : “Cậu quên mất Tiểu Tần ở xưởng đủ một năm , lúc rõ ràng . Một năm chuyển chính thức. Nhìn xem, xem, một năm sai một ly. Đây mới là năng lực.”
Lưu Thạch Vũ bẻ bẻ ngón tay, vẻ mặt kinh ngạc : “ thật , Tiểu Tần may mắn thật.”
Kim Phú như kẻ ngốc, thầm nghĩ: May mắn thì đúng là may mắn, nhưng may mắn trùng hợp đến mức , thì e là chỉ là chuyện may mắn nữa .
E là lưng cô giúp vận hành.
Xem họ sắp thêm một vị lãnh đạo nữa .
Những khác cũng suy nghĩ tương tự.
“Ngô chủ nhiệm qua đây?”
Vẫn là đây giúp Tần Mạn Tuyết thủ tục nhận việc hỏi.
“Lãnh đạo trong xưởng nhất trí quyết định cho đồng chí Tần Mạn Tuyết chuyển chính thức, cô giúp thủ tục chuyển chính thức một chút.”
Ngô chủ nhiệm chỉ Tần Mạn Tuyết bên cạnh .
Người của phòng nhân sự liếc Tần Mạn Tuyết, vị xưởng một năm thể là cao điệu, mỗi nhiệm vụ thu mua đều thành vượt mức, phúc lợi của xưởng trong hơn một năm nay như đều nhờ cô .
Bối cảnh cực kỳ mạnh.
Hồi tết còn gả cho phó xưởng trưởng mới đến của xưởng cơ khí, của phòng thu mua về đều , nhà chồng ở đại viện, họ đều tưởng cô sẽ lập tức chuyển chính thức.
Không ngờ cứ im lìm động tĩnh.
Bây giờ chuyển chính thức cảm giác như chuyện ngã ngũ.
“Chuyển chính thức , đây, đây là mẫu đơn chuyển chính thức.”
“Vâng.”
Tần Mạn Tuyết lấy b.út máy của từ trong túi , cúi điền đơn.
Điền xong đưa cho nhân sự.
Nhân sự kiểm tra một lượt xác định vấn đề gì mới với Tần Mạn Tuyết: “Không vấn đề gì, chúc mừng cô chuyển chính thức, từ hôm nay trở cô chính là nhân viên chính thức của phòng thu mua . Sau khi chuyển chính thức lương một tháng là bốn mươi hai đồng, tem phiếu tăng thêm một tờ phiếu công nghiệp, một cân phiếu đường đỏ, một cân phiếu thịt.”
“Vâng.”
Tần Mạn Tuyết ý kiến gì về việc , dù cũng của cô.
Chỉ cần nhớ mức lương để dễ lấy tiền là .
“Còn vấn đề gì khác ?”
Nhân sự Tần Mạn Tuyết hỏi.
Tần Mạn Tuyết lắc đầu: “Không còn nữa, cảm ơn.”
“Không cần cảm ơn, đây là công việc của .”
Ngô chủ nhiệm thấy quy trình xong xuôi liền lên tiếng: “Nếu thủ tục xong, chúng về thôi, còn họp phổ biến nhiệm vụ thu mua của tháng nữa.”
“Vâng.”
Hai đường cũ.
“Đến phòng họp.”
Những đang đợi trong văn phòng thi dậy đến phòng họp, Ngô chủ nhiệm ở vị trí đầu, mấy : “Hôm nay chủ yếu hai việc, một việc là Tiểu Tần giúp xưởng chế tạo máy nông nghiệp tìm hàng ngàn đồng tiền và tem phiếu. Mọi vỗ tay, đây chỉ là vinh dự của riêng Tiểu Tần, mà còn là vinh dự của phòng thu mua, của xưởng thực phẩm.”
“Bộp bộp bộp~~”
Khóe miệng Tần Mạn Tuyết giật giật.
“Được , việc thứ hai chính là nhiệm vụ thu mua của chúng tháng , sắp đến Trung thu , xưởng dạo tập trung sản xuất bánh trung thu, cần dùng đến một lượng lớn trứng gà. Các cô các hãy tung hết bản lĩnh của , tối thiểu mỗi một ngàn cân. Có vấn đề gì ?”