Xuyên Về Thập Niên 60 Cả Nhà Đều Làm Thuê Cho Tôi - Chương 195: Tần Mạn Tuyết Mượn Tiền
Cập nhật lúc: 2026-04-21 11:20:13
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh...”
Anh cả Tần há miệng phản bác thế nào.
Anh hai Tần vỗ vai cả Tần, thấm thía : “Anh cả, là cả của bọn em, theo lý mà chuyện tìm đối tượng em em trai nên nhiều lời, nhưng chuyện thật sự hợp. Anh vẫn nên lời . Mẹ sẽ hại chúng .”
“Thắng Mỹ thật sự , lương thiện, cũng hiếu thảo, việc cô chuyện đó là t.ử tế, nhưng cô là một nữ đồng chí việc , nuôi cả gia đình ngoài cách , thật sự còn cách nào khác. Hơn nữa cô cũng , bây giờ tiền nợ trả gần xong, các em cũng ngày một lớn, sẽ chuyện nữa. Cô dễ dàng gì.”
Anh cả Tần vẫn đang biện minh cho Hứa Thắng Mỹ.
“ sự dễ dàng của cô do gây .”
Anh cả Tần lên tiếng.
Anh hai Tần bất lực sang Tần Mạn Tuyết.
Tần Mạn Tuyết day day vầng trán đang đau nhức, đột nhiên cảm thấy đôi khi cái thứ gọi là lương tâm thật sự nên .
“Anh cả, nhân phẩm của đồng chí Hứa thế nào , chúng hãy về những vấn đề thực tế đang tồn tại. Anh cũng , cô vì giúp kiểm tra nhân phẩm, hỏng nhân duyên của , ôm hận trong lòng, tục ngữ câu minh thương dễ tránh ám tiễn khó phòng. Anh chắc thể luôn phòng ? Nói nghiêm trọng hơn một chút, sợ đó ôm hận trong lòng đối phó hai , giở trò với nhà chúng ?”
Tần Mạn Tuyết hỏi.
Quan trọng nhất là vài năm nữa, nếu chuyện bới móc tố cáo, đến lúc đó cả nhà họ e là đều kết cục .
“Anh...”
“Cứ cho là may mắn , đó trải qua chuyện xong sợ , bỏ cuộc . Vậy già trẻ lớn bé nhà họ Hứa lo ?”
“Cái đó là chắc chắn , dù cũng là và các em của Thắng Mỹ.”
“Được, lương tâm, em hỏi dựa đồng lương của một nhân viên tạm thời như , lo cho ai?”
“Chậm nhất là đầu năm thể chuyển chính thức. Đến lúc đó là nhân viên tạm thời nữa, thành nhân viên chính thức , tiền lương sẽ tăng lên ít.”
Tần Mạn Tuyết xong, thầm nghĩ: Ô hô~, thảo nào cứng miệng thế, hóa là hy vọng chuyển chính thức .
“Chuyển chính thức tiền lương sẽ tăng đúng ? Được. Vậy em sẽ tính toán với một chút. Anh chuyển chính thức tiền lương kịch kim cũng vượt quá bốn mươi đúng ?”
“Ba mươi hai tệ.”
“Em cứ tính cho là bốn mươi , khi kết hôn, tiền lương của chắc chắn sẽ thu nữa, nhưng hai nộp sinh hoạt phí chứ? Bây giờ mỗi mỗi tháng là năm tệ sinh hoạt phí. Hai là mười tệ. Còn ba mươi. Anh cả thấy nhiều, nhất định thể nuôi cả gia đình ?”
Anh cả Tần gì, nhưng biểu cảm chính là ý đó.
“Ba mươi đúng là đủ nuôi một gia đình , nhưng từng nghĩ, hai sẽ chỉ hai , sẽ con, hai cũng thể ngoài việc ăn cơm thì tiêu một đồng nào. Mà mấy em nhà họ Hứa cũng sẽ ngày một lớn lên. Công việc, nhà cửa, kết hôn, những thứ gánh vác nổi ?”
“Lớn thì cần lo nữa chứ?”
Giọng chắc chắn của cả Tần vang lên.
“Anh thấy khả năng ?”
“Hơn nữa mỗi tháng hai dư nổi ba mươi , nhiều nhất là dư hai mươi, hai mươi đó còn là trong trường hợp hai mua quần áo, ngoài ăn, quan hệ họ hàng mới dư .”
“Anh cả, chính cũng do dự đúng ? Nếu hai quen gần một năm , sẽ với gia đình ? Anh cả, con lương tâm là . đôi khi thể quá lương tâm. Bây giờ dựa lương tâm chia tay với đồng chí Hứa, lúc cảm thấy hổ thẹn với lương tâm, nhưng mấy chục năm , thể thật sự cam tâm tình nguyện đem hết tiền kiếm bù đắp cho nhà vợ ? Nếu thể. Sinh lòng oán hận. Có sẽ tạo thành một đôi oán lứa ? Đến lúc đó cho dù tiếp tục dựa lương tâm của để sống tiếp sống tiếp, đối với đồng chí Hứa đều là một sự tổn thương.”
Tần Mạn Tuyết hiểu rõ Hứa Thắng Mỹ, cô cũng đ.á.n.h giá.
Suy cho cùng nếu bản cô ở trong cảnh như cô , cô chắc bằng .
Anh cả Tần vạch trần suy nghĩ thầm kín nhất trong lòng, hổ cúi đầu: “Anh sống với cô , chỉ là thể sẽ đồng ý, cho nên mới .”
“Anh cả, nhiều chuyện đều hiểu, chỉ là một mặt từ bỏ, một mặt thuyết phục gia đình, kéo dài, nhưng bản cách kéo dài chính là sự vô trách nhiệm với đồng chí Hứa. Mẹ chắc chắn sẽ đồng ý . Anh tự suy nghĩ cho kỹ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-60-ca-nha-deu-lam-thue-cho-toi/chuong-195-tan-man-tuyet-muon-tien.html.]
Anh cả Tần ôm đầu.
Bất lực : “Sao khó khăn thế , Thắng Mỹ thật sự là một đồng chí , cô đối xử với , cũng thích cô , tại thành thế .”
Tần Mạn Tuyết thở dài.
Đứng dậy về phòng.
Lúc trở , tay cầm mười tờ Đại Đoàn Kết, đưa đến mặt cả Tần: “Này, đồng chí Hứa cần tiền cứu mạng , đây là một trăm, cầm đưa cho cô .”
Anh cả Tần vẻ mặt thể tin nổi ngẩng đầu lên: “Em Ba, em...”
“Anh em tán thành chuyện của hai tại còn cho mượn tiền đúng ?”
“Ừ.”
“Không tán thành chuyện của hai là vì em em gái xót xa cho , hy vọng tìm một thể tay trong tay cùng tiến về phía , hy vọng đó kéo . Quá vất vả . Anh là của em, em đương nhiên hy vọng quá mệt mỏi. đó dù cũng là một mạng , cầm cứu .”
Tần Mạn Tuyết nhét tiền tay cả Tần, đẩy một cái, bảo mau đến bệnh viện.
Anh cả Tần vuốt mặt, gật đầu thật mạnh: “Em Ba, tiền sẽ cố gắng trả em sớm nhất.”
“Đi .”
“Ừ.”
Sau khi cả Tần chạy ngoài, Tần xị mặt từ trong phòng bước , trừng mắt Tần Mạn Tuyết: “Chỉ mày là , tiền đưa đòi còn . Lỡ như nhà họ thấy cả mày dễ dàng lấy tiền như , càng bám c.h.ặ.t lấy cả mày thì ?”
Tần Mạn Tuyết phịch xuống sô pha với vẻ mệt mỏi, day day huyệt thái dương : “Vậy thì ? Không cho mượn. Nếu hai đó thật sự sống c.h.ế.t ở bên , đến lúc đó hận như ?”
“Tao mà sợ chúng nó hận ? Tao tự công việc, nhờ chúng nó nuôi, tao sợ nó, hứ~, nực .”
“Vậy nếu cả vì cứu mà ôm lòng áy náy, nhất quyết cưới thì , thế chẳng là giúp ngược .”
Tần Mạn Tuyết cảm thấy cô như những giải quyết vấn đề mà ngược còn thể đẩy cả Tần về phía Hứa Thắng Mỹ, quá bốc đồng .
“Vậy tao sẽ c.h.ế.t cho cả mày xem.”
Tần Mạn Tuyết bất lực thở dài.
Anh hai Tần thì hiểu vấn đề, xoa cằm : “Em Ba, ý của em là, bất kể kết quả thế nào cũng thể để cả vì chuyện em trai của đồng chí Hứa mà mang gông cùm? Có một trăm tệ , cho dù cả chọn chia tay với đồng chí Hứa, trong lòng cũng sẽ quá áy náy.”
“Ừ.”
Thực cô , cả Tần là hiếu thảo, Tần là cho , nhưng cảm thấy hai là đối tượng của , thì thể vì chuyện khác mà buông tay.
Chính là vẹn cả đôi đường.
Cái gì cũng lo.
Đáng tiếc .
Trên đời gì chuyện vẹn cả đôi đường.
“Cho mày!”
“Gì ?”
“Tiền, cả mày trách nhiệm của mày, là sẽ trả, với cái tiền tiêu vặt năm tệ một tháng của nó thì trả đến bao giờ. Cầm lấy ! Mày đúng, quen một trận cũng thể trơ mắt mất mạng. Nói nhé, tao đồng ý cho hai đứa nó ở bên , chuyện thương lượng, chúng mày cũng đừng khuyên tao.”
Mẹ Tần xong nhét tiền tay Tần Mạn Tuyết, đầu cô.