Xuyên Về Thập Niên 60 Cả Nhà Đều Làm Thuê Cho Tôi - Chương 191: Cũng Coi Như Diễn Vai Khách Mời Người Đàn Bà Chanh Chua Một Lần
Cập nhật lúc: 2026-04-21 11:20:09
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hỗn Nhi?”
Đến văn phòng Tần Mạn Tuyết cạnh chỗ vẻ mặt mừng rỡ.
Lý Hỗn Nhi nhe răng : “Mạn Tuyết, Mạn Tuyết, chuyển đến kho tiền , thể cùng cô tan , cô vui ?”
Biểu cảm của Tần Mạn Tuyết khựng .
Nếu cô với cô sắp , cô ?
Nghĩ đến việc thể khách mời cho núi vàng, Tần Mạn Tuyết thầm lắc đầu trong lòng, mặt nở nụ tươi rói: “Vui, vui, vui quá mất.”
“Hì hì, cũng vui.”
“Thật quá.”
“… đúng .”
Tần Mạn Tuyết vì chột nên cơ bản đều Lý Hỗn Nhi , bản thỉnh thoảng hùa theo, cũng để Lý Hỗn Nhi phát hiện điều gì bất thường.
Đợi Lão Triệu qua giao việc cho Lý Hỗn Nhi mới thời gian chú ý đến cô.
Tần Mạn Tuyết thở phào nhẹ nhõm.
Đứng dậy với Lão Triệu một tiếng tìm Phùng hành trưởng.
“Cốc cốc cốc~~”
“Vào .”
“Hành trưởng.”
Phùng hành trưởng thấy là Tần Mạn Tuyết mặt sụp xuống, rõ ràng vẫn còn bất mãn với hành vi thiếu sáng suốt hôm qua của cô, “Tiểu Tần , cô qua đây việc gì?”
Chắc là nhận lầm của qua đây xin .
Phùng hành trưởng thầm nghĩ.
Tần Mạn Tuyết thấy sắc mặt ông , nghĩ đến 007 ông đ.á.n.h giá cao , trong lòng chút xíu áy náy, nhưng chút xíu áy náy nhanh vô của cải trong tương lai đè bẹp còn sót chút gì.
Hít sâu một , nở nụ còn rạng rỡ hơn cả thấy Thần Tài: “Hành trưởng, đối với lời dạy bảo hôm qua của ông về kiểm điểm sâu sắc .”
Phùng hành trưởng gật đầu.
Thầm nghĩ: Biết ngay mà, hôm qua chắc chắn là phần thưởng đột ngột cho choáng váng đầu óc, xem xem, mới qua một ngày nhận lầm của .
“Ồ~, cô xem cô sai ở ?”
“Vâng! Hành trưởng, cảm thấy hai cái sai.”
Phùng hành trưởng gật đầu, “Không tồi, xem là thật sự kiểm điểm , cô xem hai cái sai nào.”
“Vâng. Cái sai thứ nhất của là hổ thẹn với sự bồi dưỡng tận tâm của hành trưởng.”
Phùng hành trưởng gật đầu.
“Tiếp tục.”
Tần Mạn Tuyết bóp bóp cổ họng, ho nhẹ một tiếng: “Cái sai thứ hai , là quan trọng nhất, sai ở chỗ thông báo cho hành trưởng ngay từ giây phút đầu tiên bước kho tiền của chúng về việc tương lai chuyển công việc cho hai . sai . …”
“Đợi , đợi , cô cô sai ở ?”
Tần Mạn Tuyết vẻ mặt chân thành Phùng hành trưởng : “ sai , sai ở chỗ thông báo cho ông ngay từ đầu việc chuyển công việc cho hai . hành trưởng thật sự chuyển công việc. Ông đồng ý với . Cứ coi như cứu .”
Mặt Phùng hành trưởng đen , trừng mắt Tần Mạn Tuyết, đập bàn bôm bốp: “Đồng chí Tần Mạn Tuyết, tưởng cô thật sự sai , ngờ cô một chút cũng cô sai ở ? Là với ? Là thông báo cho ngay từ đầu chuyện chuyển công việc ? Là cô trách nhiệm với chính bản cô. Cô sinh là tố chất việc ở ngân hàng, cô thể nhường công việc ngoài. tưởng cô là lanh lợi. Không ngờ cô là một kẻ ngốc nghếch hết chỗ . Về với nhà cô, công việc nếu cô , thì tiếp tục , chuyển công việc, , cô trực tiếp từ chức . Công việc ở ngân hàng ai là .”
Phùng hành trưởng cảm thấy chắc chắn là nhà Tần Mạn Tuyết ép cô, chỉ cần ông công việc thể chuyển, chỉ thể từ chức, thì nhà họ Tần vì một công việc cũng sẽ để Tần Mạn Tuyết từ chức.
Người nhà họ Tần: “…………” Lại là một ngày đổ vỏ.
Tần Mạn Tuyết thể chuyển.
Thế .
Hơn một nghìn tệ đấy.
Đảo mắt.
Đi đến bên cạnh Phùng hành trưởng, phịch một tiếng xuống.
Bàn tay nhỏ bé túm lấy ống quần Phùng hành trưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-60-ca-nha-deu-lam-thue-cho-toi/chuong-191-cung-coi-nhu-dien-vai-khach-moi-nguoi-dan-ba-chanh-chua-mot-lan.html.]
“Hành trưởng, cầu xin ông đấy, ông cho chuyển công việc , ông đồng ý chính là cứu cả nhà chúng , nếu ông đồng ý chúng sẽ nhà tan cửa nát mất.”
Phùng hành trưởng cũng ngờ Tần Mạn Tuyết diễn trò .
Muốn lùi .
ống quần vẫn túm trong tay.
Túm quần rung đùi.
“Cô gì ? Buông tay.”
“Ông đồng ý với .”
“Tiểu Tần, đồng ý là vì cho cô, cô là hiếu thảo, cũng là trọng tình cảm, nhưng hai cô bây giờ kết hôn thì còn đỡ. Một khi kết hôn , cô chính là ngoài. Đến lúc đó cô đòi một hào e là cũng sắc mặt chị dâu hai cô, nhưng nếu cô công việc trong tay, đến bước đường nào cô cũng sẽ hết cách. Cô . Công việc nắm trong tay.”
Phùng hành trưởng xót xa cho cô tán thưởng cô.
Là một đứa trẻ ngoan.
Chỉ là một đám nhà gì.
“Hành trưởng , ông vì cho , nhưng công việc của chuyển mà, ông ơn phước đồng ý , cầu xin ông đấy. Không chuyển công việc thật sự sẽ nhà tan cửa nát đấy.”
Cái nhà phát tài của cô tan nát .
Cô vì thể trở thành phú bà mà tâm c.h.ế.t lặng .
“Sẽ , Tiểu Tần nhà các cô bây giờ đang yên , thể vì cô chuyển công việc mà nhà tan cửa nát , cô đừng để lừa. Cô là một đứa trẻ ngoan. Biết cô khó từ chối nhà, cô cứ là , công việc chỉ là của cô, đổi , thể nào, thể từ chức. Nếu bọn họ tin, bảo bọn họ đến tìm . đích với bọn họ.”
Phùng hành trưởng vẫn kiên định cho rằng Tần Mạn Tuyết nhà ép buộc, cái gì cũng tính toán sẵn cho cô , nhưng quên mất, một đối mặt với đặc vụ đều thể bình tĩnh nhớ rõ từng chi tiết thể ép buộc .
Tần Mạn Tuyết cảm động.
Tần Mạn Tuyết trong lòng khổ sở.
Có một lãnh đạo đối xử quá với đôi khi cũng .
“Hành trưởng, ép, là ép khác, cầu xin ông đấy hành trưởng, ông đồng ý , thật sự thể nhân viên chính thức . Nếu ông đồng ý, sẽ dậy .”
Tần Mạn Tuyết dang tay chân hình chữ đại mặt đất, mang dáng vẻ vô .
Phùng hành trưởng đau đầu.
Cuối cùng cũng lĩnh hội sự uất ức của Quý Đóa Tâm.
Day day mi tâm đang đau nhức.
Giọng điệu bất đắc dĩ : “Cô thể cho tại cô thể nhân viên chính thức ?”
Hệ thống cho mà.
Cái thể ?
Cái chắc chắn là thể .
Tần Mạn Tuyết ông nhỏ giọng : “ cho ông , ông đảm bảo ngoài chứ?”
“Không , cô .”
“Khụ~, đây một lão đạo sĩ mù với , như tương lai nhất định là một phú bà, giữ mệnh cách phú quý , chỉ thể nhân viên tạm thời, thể nhân viên chính thức. Hành trưởng, vì cuộc sống phát tài của ông đồng ý .”
Phùng hành trưởng thấy lý do vẻ mặt cạn lời.
“Tiểu Tần , xã hội mới chuộng mê tín phong kiến.”
“Ừ ừ, một chút cũng mê tín phong kiến, chỉ một trái tim hướng về tiền bạc thôi.”
Phùng hành trưởng Tần Mạn Tuyết u mê tỉnh ngộ mà đau đầu, nhưng cũng xác định , công việc khác ép cô chuyển, thở dài: “Đã cô khăng khăng, bảo hai cô qua đây một chuyến, kiểm tra một phen, nếu xác định phù hợp thì cho cô chuyển.”
“Cảm ơn hành trưởng, hành trưởng ông là lãnh đạo minh nhất.”
Phùng hành trưởng cô vẻ mặt vui sướng, nên vui nên giận.
Nhìn vẫn còn mặt đất, bực tức : “Được , đừng khen nữa, mau dậy , cái thể thống gì, còn học la lối om sòm ăn vạ.”
“Vâng.”
Tần Mạn Tuyết lồm cồm bò dậy, tưởng cô la lối om sòm ăn vạ chắc, đó là hết cách , nếu cách, cô cũng thể diễn vai khách mời đàn bà chanh chua một .
Quá tổn hại đến hình tượng thục nữ của cô .