Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 396: Kết

Cập nhật lúc: 2024-12-07 09:26:56
Lượt xem: 227

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vũ Văn Mặc cùng Mộ Dung Ngạn, Trình Phong, Vũ Văn Kháng bọn họ ở trong tiền viện vừa ăn rượu vừa nói chuyện phiếm.

Vừa vặn sau khi ăn cơm xong, nàng theo Trần thị Mộ Dung Lan vào nhà kề nói chuyện.

Đã hai ba tháng không gặp Trần thị, Trần thị so với mấy tháng trước hình như gầy đi một tí. Khí sắc hồng nhuận, vừa nhìn liền biết là nữ nhân đang ở trong chỗ hạnh phúc.

Biến hóa lớn nhất là Mộ Dung Lan, hơn một năm trước Mộ Dung Lan cao ngạo, không muốn cùng người giao thiệp. Hiện giờ nàng lại xử sự đưa đẩy khôn khéo hơn. Hiện giờ còn có bầu, ở Trình gia càng ngày càng được tôn trọng, cũng xem như khổ tẫn cam lai.

Mặt khác Khương thị cùng Lâm thị, nghe nói Vũ Văn Kháng lại có thêm hai thông phòng, là thiếu nữ mới mười lăm mười sáu tuổi. Khương thị ban đầu còn có sinh khí tức giận, nhưng là về sau cũng biết. Vũ Văn Kháng cùng Vũ Văn Nghị giống nhau, tuyệt đối không có khả năng đối với một nữ nhân chung tình.

Lâm thị hiện giờ nghiễm nhiên là biến thành một người khác, đẫy đà hơn không ít. Hiện giờ nàng có đứa nhỏ có thể gửi gắm, đối với Vũ Văn Nghị thật ra không có nhiều chờ đợi.

"Nhìn thế tử cùng quận chúa hiện tại liền biết tương lai nhất định là tuấn nam mỹ nữ. Vương phi ngược lại thật sự là hảo phúc khí." Khương thị đã nhìn qua Vũ Văn Khiêm cùng Vũ Văn Kiều, hâm mộ nói với Mộ Dung Thư.

Mộ Dung Thư mím môi cười: "Bây giờ còn nhỏ như vậy, nơi nào có thể nhìn ra."

"Vương phi tuyệt sắc khuynh thành, vương gia tuấn mỹ tuyệt luân, thế tử cùng quận chúa dung mạo há lại có thể kém sao. Nếu vương phi không ghét bỏ, chúng ta có thể kết cái búp bê thân." Lâm thị một bên vuốt ve bụng vừa nói. Lâm thị trong lòng đã có thêm quyết định, nếu như nàng sinh con trai liền cưới quận chúa, ngày sau tiền đồ không có ranh giới. Nếu là nữ tử, gả cho thế tử, ngày sau là Nam Dương Vương phi, có thể hưởng thụ vinh hoa phú quý vô cùng.

Lâm thị đang tính toán cái gì, mấy người trong phòng sao lại không biết.

Mộ Dung Thư chỉ nhếch môi cười nhạt, nhiều người như vậy nàng cũng không có biện pháp cự tuyệt Lâm thị. Gần đây đã thân vạn lần không thể thành thân. Hơn nữa chuyện tình cảm ngày sau của đôi hài tử nàng tuyệt đối sẽ không nhúng tay. Chỉ cần bọn họ hạnh phúc đều có thể.

Trần thị nhìn thấu tâm tư Mộ Dung Thư, liền đối với Lâm thị cười nói: "Hiện tại thế tử cùng quận chúa tuổi còn nhỏ như vậy, nói cái gì mà đính hôn đâu? Chờ ngày sau hãy nói đi."

Lâm thị ông ông miệng không nói thêm lời. Nàng cũng biết mình có chút trèo cao. Thế nhưng, có cha mẹ nào không muốn đứa nhỏ của mình trôi qua tốt.

"Ngũ phu nhân hiện giờ bất quá mới có bầu hai ba tháng, còn không biết là nhi tử hay nữ nhi. Đã muốn định búp bê thân cũng sợ là không được. Ngũ phu nhân cũng không cần sốt ruột, con cháu đều có phúc của con cháu." Mộ Dung Lan thanh âm có chút lạnh như băng nói. Kỳ thực nàng cũng không có ý là Lâm thị không tốt. Chỉ là Lâm thị không biết thân phận không biết tôn ti ở trường hợp này muốn cùng Mộ Dung Thư định thân, đã quá mức không để ý tới cảm thụ của Mộ Dung Thư, loại hành vi này ngược lại có chút khiến người khác khó chịu.

Lâm thị tự biết mình đã nói lỡ, liền xấu hổ nở nụ cười sau đó cúi đầu uống nước.

"Tứ muội, đại khái khi nào thì lâm bồn?" Mộ Dung Thư nhìn thoáng qua bụng Mộ Dung Lan, cũng không nhỏ, đại khái đã hơn bảy tháng.

Mộ Dung Lan trả lời: " Còn hai tháng nữa."

"Một tháng cuối cùng phải cẩn thận chút, chớ xuất môn nhiều." Mộ Dung Thư đã sanh một lần liền có kinh nghiệm, liền dặn Mộ Dung Lan.

"Phu quân cũng sớm đã sai người tìm bà mụ rồi. Vương phi yên tâm." Mộ Dung Lan có chút ngượng ngùng cười nói. Tuy rằng Trình Phong thân mình gầy yếu, nhưng là nam tử chân chính đỉnh thiên lập địa, đối với nàng cẩn thận chiếu cố. Trong ngày thường những thứ nàng không nghĩ tới, hắn cũng có thể nghĩ ra được. Từ khi nàng biết mình không bẩn như trong tưởng tượng của mình, ở trong mắt Trình Phong nàng vẫn như cũ là nữ tử băng thanh ngọc khiết, thì càng có tự tin. Phụng dưỡng cha mẹ chồng cũng càng dụng tâm, tuy rằng cha mẹ chồng hai người đối với nàng vẫn là trong lòng có khúc mắc. Nhưng chỉ cần nàng nỗ lực, tin tưởng cha mẹ chồng sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày đối với nàng suy nghĩ sẽ hoàn toàn đổi mới.

Mộ Dung Thư cùng Trần thị nhìn nhau cười. Trước thời điểm Mộ Dung Lan gặp được các nàng không lâu mới biết được. Nguyên lai Mộ Dung Lan cùng Trình Phong đã có một đoạn qua lại như vậy. Trách không được Trình Phong sẽ kiên trì như vậy muốn cưới Mộ Dung Lan vì chính thê, nguyên lai là đã sớm ái mộ Mộ Dung Lan. Mà Mộ Dung Lan đối với Trình Phong cũng là chân ái. Về phần Mộ Dung Lan đã từng vì Triệu Sơ làm việc ngốc kia, liền tính là một đoạn quá khứ có thể vén lên bước qua.

Khương thị cười nói: "Trình thiếu gia thật là có tâm. Bà mụ cũng đã tìm xong rồi, ngươi cũng có thể yên tâm chút."

"Vốn là tính chờ thời điểm sắp lâm bồn tìm là được, nhưng công công cùng bà bà không đồng ý, liền bảo trước tiên phải tìm. Bà mụ là người đáng tin. Là người đã từng đỡ đẻ cho vương phi." Mộ Dung Lan trả lời.

"Là cho bà mụ đỡ đẻ cho vương phi?" Lâm thị kinh ngạc hỏi. Vũ Văn Nghị tuy rằng mấy ngày gần đây đối nàng so trước kia quan tâm hơn. Nhưng chó không đổi được thích ăn cứt, Vũ Văn Nghị tuyệt đối sẽ không thỏa mãn chuyện chỉ có một nữ nhân. Tinh thần của hắn đều ở trên người nữ nhân khác, tự nhiên cũng sẽ không thể lãng phí quá nhiều tâm tư ở trên người nàng. Nàng vốn cũng là nghĩ sắp đến thời điểm lâm bồn tìm là được, trước mắt nghe Mộ Dung Lan nói là trước tiên phải tìm, nàng liền cũng có tâm tư tính toán một chút.

Mộ Dung Thư nói: "Hai người bà tử kia tin được, kinh nghiệm nhiều. Ở trên tay các nàng còn không có sản phụ nào khó sinh đâu."

"Một khi đã như vậy, ta cũng muốn thuê hai người bà tử này." Lâm thị nghe vậy, lập tức nói. Nàng từ trước tới nay thân mình không khỏe mạnh tráng kiện, nếu là khó sinh, sợ là cửu tử nhất sinh, dùng nhiều bạc một chút cũng là đáng làm.

"Đến lúc đó muội đi gặp ta. Ta liền cùng muội dẫn một chút." Mộ Dung Lan nhìn về phía Lâm thị nói.

Lâm thị gật đầu: "Hảo, cứ quyết định như vậy."

Về sau Lâm thị mệt mỏi, Khương thị liền cùng Lâm thị đi trở về. Còn lại Trần thị cùng Mộ Dung Lan.

Trần thị lo cho đứa nhỏ, cũng sớm liền trở về.

Cuối cùng thế nhưng chỉ còn lại có Mộ Dung Lan.

"Đại tỷ, muội nghe nói Triệu ngũ công tử đến nay vẫn chưa thành thân." Mộ Dung Lan uống vài ngụm trà, nhìn Mộ Dung Thư dè dặt cẩn trọng mở miệng nói.

Nghe vậy, Mộ Dung Thư hai mắt lợi hại nhìn về phía Mộ Dung Lan.

Mộ Dung Lan cười cười xấu hổ, thấy ánh mắt Mộ Dung Thư có vẻ như có chỗ hiểu lầm, liền cười giải thích nói: "Đại tỷ chớ hiểu lầm. Hiện giờ ở trong lòng tứ muội, không người nào so được với phu quân. Qua mấy ngày nay, muội cũng rốt cục hiểu được, người muội ái mộ là phu quân, cũng không phải là Triệu ngũ công tử."

Nghe xong Mộ Dung Lan giải thích, Mộ Dung Thư biết là bản thân mình hiểu lầm, liền xấu hổ cười nói: "Là bản phi suy nghĩ nhiều. "Mộ Dung Lan đã từng vì Triệu Sơ mà làm nhiều chuyện khác người như vậy, hiện giờ lại nhắc tới Triệu Sơ, làm cho người người khả nghi.

Kỳ thực, đối với Triệu Sơ. Nàng là áy náy. Hơn một năm nay, hắn vẫn như cũ lẻ loi một mình, nghe nói lúc đầu có rất nhiều nữ tử ái mộ hắn, cũng ngày ngày mỗi người lấy một loại lý do để đi Triệu phủ thấy hắn, trong đó có đủ các loại thiên kim, nhưng là Triệu Sơ cũng không có đối với bất kỳ người nào động tâm. Tin đồn cùng chỉ trích của người trong Bình thành đối với Triệu Sơ nàng đều đã nghe nói, hiện giờ Triệu Sơ sợ là không bỏ xuống được đi?

Mộ Dung Lan nhìn thấy phản ứng Mộ Dung Thư, cười nhẹ, "Đại tỷ không phải không biết tâm tư Triệu ngũ công tử. Triệu ngũ công tử nhất định sẽ mất mát cả đời." Không biết vì sao, nàng vốn cho là mình là người đáng thương nhất trên đời này, nhưng hiện tại xem ra, nàng cũng là người hạnh phúc nhất trên đời. Mà Triệu Sơ mới là người làm cho người đau lòng.

Kiên trì của hắn làm cho người ta cảm thấy đau lòng. Từ lúc vừa mới bắt đầu liền đã định hắn vĩnh viễn cả đời đều sẽ không có được, mà hắn cũng chỉ có thể trả giá. Chỉ có như thế, hắn mới có thể cam tâm.

"Mỗi người đều có lựa chọn của mình, không ai có quyền can thiệp vào quyết định của hắn." Mộ Dung Thư cúi đầu ngữ khí thản nhiên nói. Nàng từng muốn tìm nữ tử xuất sắc giới thiệu cho Triệu Sơ, nhưng vừa nghĩ đến nếu Triệu Sơ biết hết thảy đều là nàng an bài thì hắn sẽ nghĩ sao?

Vậy thì hết thảy đều giao cho vận mệnh quyết định đi. Nàng tin tưởng Triệu Sơ sẽ không vĩnh viễn như thế.

Một tháng sau, Mộ Dung Thư nhận được thư của Hồng Lăng. Biết được Hồng Lăng vào một tháng trước đã lâm bồn. Là một bé gái. Nghe nói ngày nàng sinh cả vườn hoa đào nở, cảnh sắc đẹp đẽ mê người. Lấy tên là Trương Mê.

Thê tử Tạ Nguyên vì khó sinh mà chết. Chỉ để lại một nhi tử. Sau khi chính thê hắn tạ thế, Tạ Nguyên cũng đã tuyên bố với bên ngoài, trọn đời này sẽ không tái giá. Mà con hắn cũng là đại công chúa tự mình nuôi nấng. Không quá bao lâu, vốn tưởng rằng Tạ Nguyên sẽ thương tâm quá độ mà thu liễm tính tình, nhưng không nghĩ đến, hai tháng sau, Tạ Nguyên khôi phục thái độ bình thường. Phong lưu tiêu sái như xưa.

Chính là, hắn đến tột cùng là thật sự tiêu sái, hay là ra vẻ tiêu sái, chỉ có tự hắn biết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-396-ket.html.]

Tựa như hắn lúc riêng tư đã nói với Triệu Sơ như vậy: "Không phải mỗi người đều có thể có dũng khí như Vũ Văn Mặc vậy. Cũng không phải mỗi người sẽ có phúc khí giống như Vũ Văn Mặc vậy. Có nữ tử như Mộ Dung Thư bồi bên người."

Năm năm sau.

Đại Hoa quốc dưới sự trị vì của Vũ Văn Hạo. Càng phồn vinh phú cường.

Mộ Dung Thư cũng đang ở thời điểm đắc ý phát triển nhất! Rốt cục trong vòng năm năm trở thành thương hộ tơ lụa lớn nhất toàn bộ Đại Hoa quốc. Đồng thời cùng Triệu gia cân sức ngang tài.

Nam nhân lẫn nữ nhân của Đại Hoa quốc người người cũng không dám coi khinh Mộ Dung Thư. Vô luận ở nơi nào, Mộ Dung Thư cũng đều nghe thấy tiếng khen ngợi của người.

Vũ Văn Mặc trong Đại Hoa quốc càng được dân chúng là khen ngợi. Mà Vũ Văn Mặc cùng Mộ Dung Thư ở Đại Hoa quốc, trở thành thần tượng của rất nhiều người cả trai lẫn gái tôn sùng.

Hiên nhi năm nay mười tuổi, tác phong ngày thường giống như tác phong một đại nam nhân vậy.

Vũ Văn Khiêm, Vũ Văn Kiều, năm tuổi.

Hai cái tiểu bướng bỉnh này không sợ Vũ Văn Mặc, không sợ Mộ Dung Thư, chỉ sợ mỗi Hiên nhi.

"Hai người các ngươi lại đang làm cái gì? Trở về phòng luyện chữ đi!" Hiên nhi mười tuổi thân cao một mét rưỡi. Ngũ quan hoàn mĩ, tuấn mỹ tuyệt luân, lúc này hắn căn bản không giống bộ dáng bánh bao nhỏ lúc năm tuổi trước kia. Trong ngày thường đối Vũ Văn Khiêm và Vũ Văn Kiều cực kì nghiêm khắc. Chỉ thấy hắn vắt hai tay, mắt hếch lên, Vũ Văn Khiêm và Vũ Văn Kiều liền lập tức ngoan ngoãn nghe lời.

Về sau, Mộ Dung Thư cùng Vũ Văn Mặc muốn tăng tiến cảm tình, đem trọng trách dạy hai cái tiểu bướng bỉnh này giao cho Hiên nhi.

Vũ Văn Khiêm và Vũ Văn Kiều bị Hiên nhi giám sát càng ngày càng thành thật nghe lời. Bất quá cũng chỉ là lúc Hiên nhi giám sát mới ngoan ngoãn như thế.

Chỉ cần Hiên nhi vừa ly khai, bọn họ sẽ lại chứng nào tật nấy. Đặc biệt Vũ Văn Khiêm, chính là quỷ gây sự, một lần đi chọc tổ ong, sau khi bị ong chích vẻ mặt sưng phù như bánh bao mới yên tĩnh.

Về phần Vũ Văn Kiều, kế thừa ưu điểm của Mộ Dung Thư cùng Vũ Văn Mặc, tuổi còn nhỏ đã có thể nhìn ra ngày sau sẽ là một nữ nhân khuynh quốc khuynh thành tuyệt sắc! Khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn, đáng yêu đến cực điểm. Bình thường đây đều là ngụy trang của nàng. Chỉ cần là chuyện tình nàng muốn làm, liền nhất định phải làm bằng được!

Tỷ như Vũ Văn Khiêm nói: "Muội muội, muội là nữ hài tử, không thể trèo cây!"

Vũ Văn Kiều từ trước tới nay không nhận thua, ngày thứ hai phải đi xuống thôn, cuối cùng cũng chọc phải tổ ong cho bằng được. Đến khi đồng dạng bị chích thành mặt bánh bao mới chịu. Nữ hài tử trời sanh thích đẹp. Vũ Văn Kiều thấy bản thân mình trong gương có chút đáng sợ, oa oa khóc lớn, "Mẫu thân, Kiều nhi bị hủy khuôn mặt!"

Có đôi khi, hai cái tiểu quỷ gây sự vốn ưa thích quấn quít lấy Mộ Dung Thư cùng Vũ Văn Mặc. Nhưng Mộ Dung Thư cùng Vũ Văn Mặc lúc này chỉ thích thế giới hai người. Có đôi khi còn ở trong thời điểm làm cho người ta mặt hồng tim đập. Nhưng khi mới bắt đầu, cảm xúc đã nổi lên, hết sức căng thẳng, giữa giường lại xuất hiện hai quỷ gây sự như thiên sứ một mặt tươi cười.

Đứa nhỏ lớn, Vũ Văn Mặc xuống tay không lưu tình! Ban đầu còn đánh hai cái khiến bọn nó có thể kinh sợ. Nhưng mà đánh dù mạnh hơn. Bọn nó vẫn như thường không nghe.

"Phụ thân, mẫu thân, xấu hổ! Luôn dính cùng một chỗ!" Vũ Văn Khiêm m.ô.n.g đ.í.t nhỏ lắc trái lắc phải, làm mặt quỷ nói.

Vũ Văn Kiều học theo ca ca, đồng dạng mân mê m.ô.n.g đ.í.t nhỏ lắc trái lắc phải, còn đong đưa mặt quỷ: "Phụ thân, mẫu thân, xấu hổ! Luôn dính cùng một chỗ!"

Bình thường vào lúc này Vũ Văn Mặc sẽ muốn đánh người. Nhưng Hiên nhi xuất hiện: "Khiêm nhi, Kiều nhi."

Hai tiểu gia hỏa vừa nghe thấy thanh âm Hiên nhi, liền lập tức đem m.ô.n.g đ.í.t nhỏ thu hồi, xoay người, một mặt thiên chân khả ái cười nhìn Hiên nhi. Ngọt ngào ngây thơ hô: "Ca ca."

Vũ Văn Khiêm mới vừa rồi là bộ dạng tiểu lưu manh, hiện tại lập tức là phong thái chính nhân quân tử. Vũ Văn Kiều mới vừa rồi còn là tiểu bộ dáng vô lại, giờ phút này lập tức liền biến thành tiểu thục nữ.

"Khiêm Nhi, viết một trăm lần đệ tử quy! Kiều nhi, đi theo Thường Thu cô cô học tập lễ nghi đi!" Hiên nhi gác tay, tuấn mỹ giương đầu lên, âm thanh lạnh lùng nói.

Vũ Văn Khiêm cùng Vũ Văn Kiều nghe nói vậy, không nói hai lời, lập tức nhanh như chớp đi chấp hành nhiệm vụ. Bọn nó biết nếu không hoàn thành nhiệm vụ, ca ca nhất định sẽ không tha cho bọn nó!

"Phụ thân, mẫu thân." Hiên nhi cấp bậc lễ nghĩa chu đáo, hướng Mộ Dung Thư cùng Vũ Văn Mặc đi tới.

Mộ Dung Thư lập tức tự mình rót chén trà cho Hiên nhi, cười nói: "Hiên nhi khổ cực." Hiên nhi bất quá mới mười tuổi, cũng đã là đọc hết tất cả sách trong thư phòng của Vũ Văn Mặc. Hiên nhi còn có bản lĩnh đã gặp qua liền không quên được, người khác cần mất vài ngày để nhớ, mà Hiên nhi chỉ cần nhìn qua một lần sau liền có thể nhớ kỹ. Đồng thời sẽ nhớ rõ mỗi câu xuất hiện tại mỗi trang. Cũng chính bởi vì như thế, đã thỉnh qua rất nhiều phu tử, đến cuối cùng đều đã không ai có thể dạy được Hiên nhi.

Nếu không phải bởi Hiên nhi năm nay bất quá là mới mười tuổi, phải qua năm năm nữa mới có thể tham gia khoa thi, mới có thể làm quan.

"Mẫu thân, Hiên nhi không khổ cực." Hiên nhi nhếch môi cười nói. Hắn thích nhất chính là lúc cùng mẫu thân ở cùng một chỗ. Tuy rằng hắn hiện tại đã trưởng thành, là người lớn rồi. Nhưng đối với mẫu thân như cũ vẫn thập phần ỷ lại. Kỳ thực hắn giúp mẫu thân quản đệ đệ muội muội, cũng là muốn có một ít thời gian cùng mẫu thân ở cùng một chỗ. Có đôi khi phụ thân không thích bọn họ quá mức dính lấy mẫu thân. Phụ thân thích một mình cùng với mẫu thân ở một chỗ, khiến cho mẫu thân chỉ đối tốt với một mình phụ thân.

Vũ Văn Khiêm cùng Vũ Văn Kiều nếu quá mức quấn quít lấy mẫu thân, phụ thân nhất định sẽ phát hỏa. Bất quá hắn là người thông minh, không không công mà lui, cũng tỷ như hiện tại. Hắn có thể uống trà mẫu thân tự mình pha, còn có thể cùng mẫu thân nói chuyện. Nhưng phụ thân lại cũng không có dấu hiệu phát hỏa.

"Triệu Sơ nay mai sẽ đến kinh thành." Vũ Văn Mặc nhìn về phía Mộ Dung Thư nói.

Mộ Dung Thư đôi mắt hiện lên một tia kinh ngạc, Triệu Sơ từ sau khi rời khỏi kinh thành, liền chưa từng quay lại. Hiện giờ cũng đã gần sáu năm, hắn vẫn như cũ cô độc.

Hôm sau, vừa đến giờ cơm trưa, Vũ Văn Khiêm cùng Vũ Văn Kiều hai người bỏ chạy vào trong viện chơi đùa.

Mộ Dung Thư ở trong phòng nhắc nhở Lan Ngọc phân phó phòng bếp chuẩn bị cơm trưa phong phú chiêu đãi Triệu Sơ. Lan Ngọc cùng Thường Thu đều gả cho hộ vệ trong phủ. Lan Ngọc là gả cho Mã hộ vệ, mà Thường Thu là gả cho một hộ vệ khác. Bởi vì đều ở trong Vương phủ, liền đều lưu tại Vương phủ, vừa vặn hai người không muốn rời khỏi Mộ Dung thư, cũng đều lưu tại bên người Mộ Dung Thư hầu hạ. Có hai người các nàng ở đây, đều tiết kiệm được cho Mộ Dung Thư rất nhiều tâm tư.

Nàng đang phân phó, thấy Vũ Văn Kiêu chạy vào phòng, thở hổn hển, khuôn mặt nhỏ nhắn trịnh trọng nói: "Triệu Sơ ca ca dung mạo thật tuấn mỹ, so với phụ thân và ca ca càng đẹp mắt hơn! Còn hết sức lợi hại, có thể làm cho nữ nhi bị hủy dung. Nữ nhi muốn lấy thân báo đáp!"

Triệu Sơ cùng Vũ Văn Mặc vào nhà nghe thấy vậy, một vẻ mặt kinh ngạc.

Vũ Văn Mặc ngẩn người. Tạ Nguyên đi theo phía sau hai người cũng nghe thấy, đầu tiên là ngẩn người, sau đó cất tiếng cười to: "Ha ha ha ha! Triệu Sơ, thật diễm phúc a!"

Vũ Văn Kiều lại xoay người đối Triệu Sơ nói: "Triệu Sơ ca ca, chờ Kiều nhi mười năm! Mười năm sau, Kiều nhi nhất định sẽ gả cho ca!"

Mộ Dung Thư ngây ra như phỗng. Triệu Sơ ca ca? Ca ca? Bối phận này...

Triệu Sơ cũng ngạc nhiên cười, quả nhiên là dung mạo như cả một vườn bách hoa, hắn nhìn về phía Mộ Dung Thư, chợt phát hiện, thời gian có thể lắng đọng lại rất nhiều thứ. Thời gian để lại trên dung mạo bọn hắn không quá nhiều dấu vết. Bọn họ càng ngày càng thành thục. Đây là cuộc sống.

"Triệu Sơ ca ca, ca không nghe thấy gì sao? Trong mười năm không được đón dâu! Kiều nhi muốn gả cho ca!"

TOÀN VĂN HOÀN

Loading...