Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 394

Cập nhật lúc: 2024-12-07 09:26:53
Lượt xem: 119

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơn một tháng sau, Mộ Dung Thư hết tháng ở cữ, rốt cục có thể từ trong phòng đi ra hít thở không khí bên ngoài, đã hơn một tháng không có tắm rửa, toàn bộ trên người đều là một mùi vị khó ngửi. Vũ Văn Mặc không muốn nàng quá mức vất vả, liền tìm bà vú. Vừa vặn sữa của nàng cũng không đủ cho hai hài tử ăn.

Vốn cho là sau khi sinh sản qua đi, vóc người của nàng sẽ biến hình, nhưng thật không ngờ, nàng không chỉ có làn da so trước kia trắng nõn trơn mềm hơn, liền ngay cả bộ n.g.ự.c cũng lơn hơn. Nếu không phải bởi vì thân thể của nàng đang ở giai đoạn khang phục, Vũ Văn Mặc đã sớm không nhịn được! Hiện giờ nàng càng ngày càng mê người.

Bởi vì Vũ Văn Mặc dốc lòng chăm sóc, thân hình chữa trị vô cùng tốt, chứng u buồn hậu sản cùng Mộ Dung Thư không có mộ chút quan hệ nào.

Mấy ngày nay, Mộ Dung Thư cũng không quá nhàm chán, Trần thị, Khương thị, Lâm thị ba người chỉ cần có thời gian sẽ đến ngồi một chút, bồi nàng nói chuyện phiếm.

Có vẻ như cuộc sống của mọi người trôi qua đều thật vững vàng, Lâm thị như ước nguyện đã có bầu, đây là hài tử đầu tiên của Vũ Văn Nghị, Vũ Văn Nghị đối với Lâm thị hết sức quan tâm. Tự nhiên Lâm thị cũng không thể ngồi xe ngựa đến Vương phủ. Mà Trần thị cần chiếu cố đứa nhỏ cùng xử lý phủ tướng quân, dần dần cũng không có thời gian. Hiện giờ người có thời gian nhất tới gặp nàng chính là Khương thị.

Nếu ở chung với Khương thị thời gian dài, cũng cảm thấy người này tuy cũng có chút tư tưởng xấu, cùng thích chiếm tiện nghi nhỏ, nhưng cũng không phải người xấu. Là đối tượng tốt để nói chuyện phiếm. Khương thị cùng Lâm thị bởi vì ở cùng một cái sân, quan hệ càng ngày càng trở nên tốt hơn, biện pháp đối phó với thiếp thất cũng dần dần càng lúc càng giống nhau, nhưng mà đây cũng là chuyện tốt, các nàng những ngày sau này cũng không nhàm chán, cùng thiếp thất đấu tâm cơ cũng rất hao tâm tổn sức.

Về phần Trần thị, nàng dùng bao dung cùng thâm tình của nàng làm cho Mộ Dung Ngạn bị thuyết phục thật sâu, từ đó cũng không nạp thiếp nữa. Gần như mỗi đêm đều ở trong phòng Trần thị. Trần thị cũng là khổ tận cam lai, cũng chỉ có Trần thị bảo trì bình thản, chung quy chiếm được điều nàng muốn nhất.

Một ngày kia, một người thập phần ngoài ý muốn đến Nam Dương Vương phủ.

Người này chính là tân sủng đang được chú ý của Vũ Văn Hạo Như mĩ nhân.

Kỳ thực ngoài Như mĩ nhân đến Vương phủ còn có đương kim hoàng hậu, quý phi, Hầu gia phu nhân.

Đối với Như mĩ nhân này, Mộ Dung Thư có mang chút lòng hiếu kỳ. Kết quả là nữ nhân như thế nào có thể làm cho người chưa từng động tâm Vũ Văn Hạo động tâm. Chờ đến khi nhìn thấy Như mĩ nhân, Mộ Dung Thư lại cảm thấy ngoài ý muốn.

Như mĩ nhân, tuy rằng danh hiệu là mĩ nhân, nhưng dung mạo cũng chỉ có thể xem là thanh tú, da thịt trắng nõn, có vẻ như có thể thấy trên da có lông tơ thật nhỏ. Nàng sau khi vào phòng, luôn luôn trầm mặc, chỉ nghe hoàng hậu cùng hoàng quý phi cùng nàng nói chuyện. Ngẫu nhiên nàng cũng sẽ hiểu ý mỉm cười.

Vừa mới đầu Mộ Dung Thư cũng không hiểu, chẳng lẽ Vũ Văn Hạo không thích mĩ nhân liền quay sang thích cháo trắng rau dưa? Dần dần Mộ Dung Thư mới phát hiện, Như mĩ nhân cười rộ lên rất đẹp, thật ấm áp. Điều Vũ Văn Hạo thích, quyến luyến chính là ấm áp của Như mỹ nhân đi.

"Thái hậu vốn cũng định tới thăm vương phi, nhưng hai ngày này bỗng nhiên thân mình không lanh lợi, cả ngày ho khan. Sợ lây bệnh khí cho vương phi." Hoàng hậu cười nói chuyện với Mộ Dung Thư. Sau đó vừa nhìn về phía hai tiểu oa nhi được ôm trong lòng hai v.ú nuôi.

"Thái hậu nhiễm bệnh? Đã để thái y xem qua chưa?" Mộ Dung Thư lập tức thu hồi nụ cười, hỏi. Thái hậu có vẻ như từ sau khi tiên hoàng băng hà, liền bị một trận bệnh nặng, tuy rằng cả ngày dùng thuốc sang quý, nhưng nếu so với lúc trước đã là không thể so sánh được. Nàng cũng nghe Vũ Văn Mặc nói qua, nguyên bản thái hậu được bảo dưỡng tốt, nhìn qua giống như chỉ mới hơn ba mươi tuổi. Hiện giờ nhìn như già đi hơn mười tuổi. Tóc bạc cũng nhiều. Xem ra, tiên hoàng tuy rằng làm tổn thương tâm thái hậu, nhưng mà việc tiên hoàng c.h.ế.t đối thái hậu mà nói, vẫn như cũ là đả kích trầm trọng.

Hoàng quý phi thần sắc cũng liễm liễm nói: "Đây là bệnh cũ của Thái hậu, một hai tháng này cứ vài ngày lại luôn ho khan. Đã uống thuốc rồi, có thể là do phong hàn trước kia không được chữa khỏi, luôn lúc khỏi lúc bệnh. Bất quá vương phi yên tâm, mấy thái y luôn chiếu cố thân mình thái hậu."

Như mĩ nhân nhìn đứa nhỏ trong lòng v.ú nuôi, gương mặt yêu thương, nàng thò tay mềm nhẹ vuốt ve ở phần hở ra trên bụng, không khỏi hâm mộ hỏi: "Vương phi, thế tử cùng quận chúa đã có tên chưa?"

Nghe vậy, Mộ Dung Thư nhìn về phía Như mĩ nhân trả lời: "Thế tử gọi là Vũ Văn Khiêm, quận chúa gọi là Vũ Văn Kiều."

"Tên thực dễ nghe." Như mĩ nhân tươi cười ấm áp như gió ngày hè, ấm áp nói.

Mộ Dung Thư thấy nàng cười ấm áp, trong lòng cũng theo đó trở nên ấm áp, tâm tình dường như tốt hơn. Liền cười nói: "Đều là vương gia đặt. Suy nghĩ kỹ mấy ngày mới định ra."

"Muội muội, chờ sau khi ngươi sinh long tử, Hoàng Thượng cũng sẽ dụng tâm đặt tên cho." Hoàng hậu nhìn về phía Như mĩ nhân cười nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-394.html.]

Như mĩ nhân vừa nghe được hai chữ Hoàng Thượng, toàn bộ gò má chính là không thể khống chế đỏ bừng lên.

Hoàng quý phi cũng là cười theo. Nhưng là đáy mắt có thể thấy được vẻ ghen ghét. Hoàng quý phi dung mạo thanh lệ, trong hậu cung là nữ tử kiệt xuất nhất, nhưng nàng lại không thể trở thành hoàng hậu, càng không có thể có được sủng ái của Vũ Văn Hạo, ghen tị là rất bình thường. Thế nhưng, không biết vì sao, giữa hậu cung, các phi tần đối với Như mĩ nhân đều hận không được, điều này thật sự là kì lạ.

Mộ Dung Thư đối với Như mĩ nhân này lại càng tò mò. Bất quá hiển nhiên Như mĩ nhân không nói nhiều, nàng hơn phân nửa thời gian đều là lắng nghe người khác.

Người đặc thù như vậy, Mộ Dung Thư chưa bao giờ được tiếp xúc. Nếu không phải Như mĩ nhân này trời sinh tính tình ôn nhu lương thiện, lại ít nói. Nếu không phải là tâm cơ thâm trầm, hiểu được tiến lùi, sao có thể bảo toàn bản thân mình ở trong hậu cung. Thế nhưng, bất kể là điểm nào nhất, nữ nhân này chiếm được tâm của Vũ Văn Hạo, đây là ngàn vạn nữ tử nỗ lực cũng khó có được, mà nàng ở trong tươi cười ấm áp như gió xuân thoải mái chiếm được.

"Bản cung trong ngày thường rảnh rỗi không có việc làm, liền thích làm vài thứ. Đây là vài thứ ta tự mình làm. Là dùng vỏ sò bờ biển, xuyên thành. Nếu là treo cạnh cửa sổ, ngẫu nhiên lúc gió thổi vào, liền có thể đủ nghe thấy âm thanh vỏ sò chạm vào nhau. Còn có thể làm đồ chơi cho thế tử cùng quận chúa." Như mĩ nhân đem vật cầm trong tay cung nữ phía sau đưa đến trước mặt Mộ Dung Thư, sau đó mở miệng giải thích.

Mộ Dung Thư cúi đầu nhìn sang, nhất thời ánh mắt bị hấp dẫn. Vỏ sò đẹp đẽ nhiều màu, từng cái hình dạng cũng không giống nhau, sợi dây xuyên đều là dây vàng bạc, dưới ánh mặt trời. Thủ công quá mức tinh xảo! Từ sau khi nàng lâm bồn, trong tháng cũng có rất nhiều người đưa tới kỳ trân dị bảo, vừa mới bắt đầu có thể sẽ vui vẻ, nhưng nếu nhìn nhiều thì có thể mệt nhọc. Nhưng thật không ngờ thứ Như mĩ nhân đưa tới này giống với chuông gió ở hiện đại, đúng là như thế!

Nàng lập tức sai Lan Ngọc đem hòm thu lại: "Như mĩ nhân tay nghề tinh thấu! Tinh xảo như vậy, thật khiến người khó ly khai tầm mắt."

"Ha ha, Cố muội muội cũng tặng bản cung cùng Thái hậu một người một cái. Trong ngày hè, một bên luyện chữ một bên thêu, nghe âm thanh kia, tựa như có người đang đàn thất huyền cầm vậy. Quả nhiên là hay lắm. Bất quá cái của bản cung lại không đáng yêu tinh xảo bằng cái Như mĩ nhân đưa cho vương phi này." Hoàng hậu nương nương lập tức cười nói.

Như mĩ nhân mỉm cười: "Hài đồng đều thích màu sắc rực rỡ. Mấy vỏ sò đều nhỏ nhắn, thanh âm không lớn, liền sẽ không ầm ĩ giấc ngủ của thế tử cùng quận chúa."

Nghe vậy, Mộ Dung Thư càng cảm thấy Như mĩ nhân cẩn thận. Liền ngay cả chuyện nhỏ như vậy cũng có thể suy nghĩ chu đáo.

"Hoàng hậu cùng vương phi đều đã có, chỉ mình bản cung không có, thật là làm cho người hâm mộ cực kỳ." Hoàng quý phi có mấy phần tính tình tiểu hài tử nói. Nàng trước kia lúc ở trong cung của hoàng hậu thời điểm nhìn thấy, cũng đã ưa thích hết sức.

Như mĩ nhân nghe vậy, thần thái tự nhiên nói: "Cái của tỷ tỷ muội muội đã làm. Chính là mấy ngày gần đây có thiếu chút sợi tơ, đang cho người ở trong cung đi chuẩn bị. Tỷ tỷ dung mạo thanh lệ thoát tục, muội muội suy nghĩ mấy ngày, mới quyết định có vài loại vỏ sò đến phối hợp. Mong rằng tỷ tỷ không ghét bỏ."

"Muội muội hiện giờ đang có bầu, vẫn là đừng làm. Hao tổn tinh thần, thương tổn mắt. Dù sao sau này còn có nhiều thời gian." Hoàng quý phi nghe Như mĩ nhân nói như vậy, nhất thời mở miệng nói.

Mộ Dung Thư ở một bên nhìn các nàng mấy người ở chung, không thể không lấy làm kỳ. Rõ ràng Như mĩ nhân xuất thân là cung nữ, xuất thân so không được với hoàng hậu cùng hoàng quý phi, nhưng xem ra hoàng hậu cùng hoàng quý phi đều cùng nàng giao hảo, quan tâm là phát ra từ nội tâm.

Thế nhưng, bỗng nhiên Mộ Dung Thư nghĩ đến chuông gió gì đó dường như là hiện đại mới có, ở thời này nàng cũng chưa từng thấy qua. Chẳng lẽ Như mĩ nhân cùng nàng là đồng đạo? Nàng khó nhịn kích động, thử hỏi: "Vật này là không phải tên là chuông gió sao? Như mĩ nhân biết TV sao?"

Như mĩ nhân nghe vậy, không hiểu nhìn về phía Mộ Dung Thư, nói: "Bất quá là một cái đồ chơi nhỏ mà thôi, không có tên. Cái tên chuông gió này có vẻ như cũng không tệ. Chính là, TV trong miệng vương phi là vật gì?"

"Không có gì. Chính là chợt nhớ tới đến, thứ tinh mĩ như vậy nếu lấy tên là chuông gió hoặc là TV cũng không tệ." Mộ Dung Thư không khỏi có chút thất vọng, nguyên lai là nàng suy nghĩ nhiều.

Như mĩ nhân ôn nhu cười nói: "Vậy thì kêu chuông gió đi."

"Đúng vậy a, chuông gió, chuông gió, gió thổi tạo ra âm thanh êm tai như chuông, vừa tựa như tiếng chuông. Kêu chuông gió thật là chuẩn xác." Hoàng hậu cười nói.

Bình thành, Triệu gia.

Triệu Sơ tự tay khắc lại thanh mộc kiếm chuẩn bị sai hạ nhân đưa đi kinh thành, cho Hiên nhi làm lễ vật sinh nhật. Lại ở mấy tháng này họ hàng bên nhà tự phơi chút thảo dược. Cũng chớ xem thường này thuốc đó. Đều là thảo dược bổ thân khó cầu.

Mộ Dung Thư vừa lâm bồn không lâu, nàng nhất định sẽ muốn nhanh chút khôi phục dáng người. Ăn thảo dược này là tốt nhất. Có thể bổ thân, còn có năng lực trợ giúp khôi phục dáng người.

Loading...